Thấm thoát đã đến cái tết thứ ba tôi ở SG. Tết đầu tiên thì nhóm nhân viên của anh ói tè le và tè trên đầu giường tôi, sau tết thứ hai Bố vào thăm. Giờ đến cái tết thứ 3 đúng ngày mồng hai tết khi làm cơm cúng tôi chặt thịt gà và bang – cái mũi con giao va vào cái đĩa và thế là nó bể toang! Anh Hai vốn rất mê tín, nhất là từ lúc giao thừa trở đi thì tôi không được bén mảng ra ngoài sân – vì tôi là con gái – xui. Chưa kể các buổi sáng anh đi làm thì tôi cũng không được phép lảng vảng ngoài sân hoặc mở cổng cho anh – cũng vì tôi là con gái – xui! Việc làm bể chiếc đĩa ngay ngày đầu năm mới thì thôi rồi tôi không những bị la mắng mà còn bị chỉ trích vì theo anh thì liên tục năm đó anh sẽ không làm ăn gì ra hồn vì tôi làm đổ bể hết. Bạn biết đấy, một khi bạn không thích ai thì bạn sẽ soi mói bới lông tìm vết ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất của người đó, còn khi thích nhau – quý mến nhau, yêu nhau thì cho dù có méo mó thế nào thì chúng ta cũng cố làm cho nó tròn xoe hết.
Tết xong, khi xin tiền anh để tôi đóng lệ phí thi chứng chỉ A tiếng anh thì bị anh mắng cho một trận và bắt nghỉ học. Sau khi tôi giải thích là tôi đã học xong chương trình để thi bằng A thì phải thi, mà khi thi thì phải đóng phí. Anh im lặng và không nói gì. Bạn biết đấy, lúc này việc đi học anh văn và việc được gặp Thầy giáo và bạn là niềm vui lớn nhất của tôi. Niềm kiêu hãnh của tôi với chúng bạn là có Thầy, mộng mơ lãng mạn của một cô gái mới lớn cũng chỉ có Thầy, niềm an ủi lớn nhất của tôi giúp tôi tiến bước cũng chỉ có Thầy! Thầy là một idol đối với tôi, Thầy là thế giới của riêng tôi... Đùng cái anh bắt tôi nghỉ học chẳng khác nào một con cá bị mang ra khỏi hồ nước. Tôi khóc cố gắng van lơn anh giải thích cho anh rằng anh đã tốn tiền cho tôi đi học thế giờ bỏ ngang chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ…anh im lặng không nói gì nhưng sang ngày hôm sau thì cũng cho tôi tiền đóng lệ phí thi.
Sau khi thi xong tôi còn học tiếp thêm mười bài nữa là hết khóa, lại phải xin tiền đóng cho khóa học mới. Lần này thì tày đình hơn vì “sao vừa tháng trước tao đã cho tiền rồi sao giờ lại học phí nữa là sao”? Tôi lại phải giải thích rằng đó là lệ phí thi – còn cái này học tiếp cao lên cho đến khi thi chứng chỉ B. Tôi không quên đưa ra cái chứng chỉ A xanh lè cho anh thấy là tôi đã thi và đã đậu với điểm tốt.Lần này thì không thuyết phục, anh bắt tôi nghỉ học. Chiều thứ ba tôi dắt xe ra anh bảo mày lấy xe đi đâu, tôi bảo em chạy lên trường mượn vở của Hường (bạn trong lớp anh văn) anh bảo “Tao đã bảo không học hành gì nữa cơ mà, không đi đâu hết, ở nhà!”. Tim tôi nhói đau. Tôi nhớ bạn thì ít mà nhớ thầy thì nhiều – thật sự là như thế. Có phải tôi đã yêu thầy không? Mặt tôi xị ra một đống, ngồi lì ở giường. Khi anh và chị xuống ăn cơm thì tôi bỏ lên phòng khách – khi họ ăn xong và lên phòng khách thì tôi lại xuống bếp thu dọn và lại thu mình ở giường..cứ thế tôi lầm lì và im lặng…
Thời gian này anh C về ở nhà anh Hai vì anh đang chờ xin việc trong sân bay, tôi kể cho anh nghe về việc anh Hai cấm không cho tôi đi học, rồi việc tôi bị hắt hủi kể từ hôm tết tôi làm vỡ chiếc đĩa. Anh C nghe vậy bực lắm anh bảo tối đó anh sẽ nói chuyện với anh Hai. Sau khi cơm nước xong, anh C bảo: “anh ngồi xuống em cần nói chuyện với anh về chuyện con Hạnh” giọng anh cứ đều đều, mặt anh cứ hầm hầm “anh đã hứa với Bố và cả gia đình rằng anh sẽ lo cho nó đi học, rồi xin việc cho nó làm mà bây giờ anh không cho nó đi học nữa là sao? Anh bảo anh lo cho nó học may thành nghề, rồi anh hứa là cứ học có tiếng anh bằng A rồi xin vào sân bay cho nó làm, giờ bằng A nó có mà việc làm chả thấy, nghề ngỗng chả thấy, giờ học cũng chả thấy là sao?” rồi nghe đến đây thì anh Hai sửng cồ lên la lớn: “mày có giỏi thì mày lo cho nó; mày là cái gì của tao mà mày nói với tao cái giọng ấy?; mày là em tao chứ không phải mày là Bố tao nghe chưa” hai bên cứ lời qua tiếng lại anh C tiếp tục: “nhà có mỗi cô em bé bỏng nhất nhà mồ côi mẹ, giờ nhờ có anh mà anh đối xử với nó như thế, anh không nuôi nó được thì cứ nói thẳng vào mặt tôi một câu để tôi nuôi”. Tôi cứ ngồi dưới bếp trên giường của mình lắng nghe với một hy vọng mong manh rằng sau đợt này anh Hai sẽ cho tôi đi học tiếp. Anh C vừa dứt lời thì Bang! Cạch cạch!!! Anh Hai đánh anh C chỉ vì anh ấy là “thằng bụi đời dám hỗn láo với anh” anh Hai đi chiếc giày đinh đen láng cóng – mũi nhọn – anh cố gắng đá anh C bằng mũi của đôi giày đó. Còn anh C thì trước giờ học võ, mới thấy anh Hai tung chưởng anh vội vàng dơ tay chống cú xông pha của anh Hai đồng thời chân anh gạt chiếc ghế để nó đổ về phía anh Hai…tôi vẫn im lặng…Sau đó anh Hai bỏ đi lấy xe đi vào sân bay và tối đó anh ngủ lại cơ quan.
Sáng ngày hôm sau anh C đi làm ở dưới Tân Bình, anh Hai từ cơ quan về vẫn hầm hầm im lặng. Anh tịch thu hết chìa khóa nhà, chìa khóa tủ, chìa khóa cổng – tất tần tật các loại chìa khóa mà anh đã đưa cho tôi giữ trước đây, tiếp sau đó anh bỏ hết tất cả TV, gạo, nồi, chảo, dầu, 2 bếp dầu vào trong tủ khóa lại và anh lại lấy xe đi. Trưa anh không về, xế chiều khoảng 3h anh về tra hỏi tôi rằng “thằng bụi đời hôm nay có ghé về đây không”? và sau đó anh đi ra tiệm mua cho tôi một hộp cơm sườn chiên. Anh bảo “thằng bụi đời nó bảo nó nuôi mày mà từ sáng giờ nó không ghé cho mày ăn à? Nuôi thế thì sao gọi là nuôi được?” sau đó anh bảo anh sẽ cho tôi đi học lại với điều kiện tôi phải bảo anh C dọn ra ngoài ở hẳn và không về nhà anh Hai nữa, anh còn bảo tôi rằng đừng tin thằng bụi đời, tối qua anh tí nữa thì đá cho cho nó thủng ruột...sau khi tắm giặt xong anh lại lấy xe đi còn chị Hằng thì anh bảo về nhà cô chú chị ấy ở khi nào xong việc anh sang đón. Tối đó sau khi anh C đi làm về, hai anh em tôi lại phải ăn cơm hộp vì chả có gạo cũng chả có bếp mà nấu ăn, tất nhiên tôi cũng kể cho anh C nghe việc anh Hai đã nói những gì với tôi. Hôm sau, hôm sau nữa một ngày tôi chỉ ăn một bữa khi nào anh Hai mua cơm về cho tôi, còn lại tôi nhịn đói hoặc là ban ngày tôi không có chìa khóa ra ngoài,hoặc là tôi không có bếp. Sau ba hôm liên tiếp như thế anh Hai mắng cho anh C và chính thức đuổi anh ra khỏi nhà. Anh C đồng ý với điều kiện anh Hai phải lo cho tôi đi học – thỏa thuận coi như đã ngầm ký kết. Tôi lại có được tự do với chìa khóa, với xe đạp, với các buổi học và cả với Thầy với bạn.
Thời gian này tôi hay mời Hường (người tiền giang làm thư ký kiêm tạp vụ cho công ty lương thực TG, chi nhánh HCM) tới nhà chơi. Hường học chung lớp anh văn với tôi, ban ngày thì Hường hay đi chợ nấu nướng cho toàn nhân viên công ty, rảnh rang thì làm sổ sách, tối thì đi học anh văn. Chúng tôi đã biết nhau từ đầu khóa học và lúc này chơi khá thân. Những lúc rảnh Hường hay ghé nhà tôi hỏi bài anh văn, hay hỏi tôi cách phát âm và cả ngữ pháp. Phần vì tôi có bạn để chuyện trò, phần vì mỗi lần Hường ghé thăm tôi anh Hai đều rất hồ hởi, dễ chịu, phần vì nó hay khen tôi học giỏi trước mặt anh và tôi tin rằng đó cũng là một động lức thúc đẩy anh Hai cho tôi đi học. Không hiểu sao càng ngày Hường càng hay ghé nhà tôi hơn, nhất là các buổi trưa. Tôi rất thích vì tất nhiên mỗi lần như thế thì anh Hai rất vui vẻ với tôi, có lần sau vài câu hỏi han chuyện trò thì anh lấy xe đi để lại sự riêng tư cho tôi và Hường, cũng có nhiều lần anh cho tôi tiền đi mua trái cây hoặc kem về tiếp bạn, sau khi mua xong tiền dư tôi đưa lại cho anh thì anh bảo tôi giữ lấy mà tiêu, anh hào phóng thế!!!! nói chúng sự có mặt của Hường như một làn gió mát nó làm dịu cái sự ngột ngạt khô cằn giữa anh và tôi…
Bạn biết không? 10++ năm sau tức là năm 2006 khi tôi đi may áo cưới ở nhà chị Hân, chị này là bạn rất thân của Hường, họ nhận nhau là chị em kết nghĩa. Chị kể cho tôi nghe chuyện của Hường bây giờ vì chúng tôi chả liên lạc với nhau, và ...chị hỏi tôi rằng "em có biết tại sao ngày xưa H hay ghé nhà em buổi trưa không?" tôi bảo nó ghé nhà em học anh văn xuốt, nó hay hỏi bài em. Chị bảo em đúng là ngây thơ quá, những lần em đi mua kem và trái cây là những lần họ ân ái làm tình với nhau đấy, đó cũng là lý do tại sao Hường hay ghé nhà anh Hai em vào buổi trưa...
Bạn biết không? Chị Hân, Hường và tôi cả ba cùng biết nhau trong lớp học anh văn. Sau khi thi xong chứng chỉ B tôi nghỉ học. Hường và Hân trở nên thân nhau hơn. Tôi vật lộn với cơm áo gạo tiền mà quên hết bạn bè. Mãi nhiều năm sau khi tôi làm ở Bệnh viện SG thì gặp lại chị Hân, chị làm y tá ở đó và tình bạn chúng tôi kết nối lại. Chị Hân cho Hường số đt của tôi và chúng tôi nói chuyện điện thoại với nhau một lần vào năm 2004 nhưng tôi chủ động cắt đứt liên lạc, vì Hường lúc nào cũng hỏi thăm về anh Hai, một lần tiếp sau đó nữa Hường có gọi cho tôi hỏi họ và tên đầy đủ của anh Hai là gì để H tới sân bay kiếm nhờ có chút việc, tôi giả bộ máy tôi hết bin và tôi cắt đứt với Hường từ dạo đó. Năm 2006 sau khi nghe chị Hân kể về Hường và anh Hai tôi - tôi thật sự shock...thật kinh tởm...
bà, càng đọc, càng thấy ông L nhà bà quá đáng, tui rùng mình...tội nghiệp bà ghê !!!
ReplyDeletecòn cái bà Hường đó...ghê quá, gớm quá...
nghĩ lại hồi đó bà innocent ghê kec kec kec.
i was totally shock!
ReplyDeleteem hu qua - chi dang viet hoi vi nao gio - ma em ko vo doc, hu that. chi tha toi nha, tai dao nay em dien dien khin khin.. em hua se vo dc va comment dang hoang ngen -
ReplyDeletechac la chi cung nhieu tam trang lam heng chi
sao bà hay vớ phải mấy người ghê quá đi mất....mà trời ơi....cái bà Hường đó bao nhiêu tuổi đầu mà đã biết mấy cái trò làm tình thế rồi...eo ôi...kinh thế...có khi nào họ fuck nhau trên giường của bà không..èo kinh thế.....
ReplyDeletebà, thế anh C của bà cũng đối xử tốt với bà đấy chứ????
ReplyDeleteAnh 2 cua chi Bee dao hoa ghe, cha hieu the nao ma gap co nao co day deu xin chet het, ma cai thoi day chuyen ngu nghe the nay la phai rat hien dai roi ay nhi? hehehe
ReplyDeleteBac cung may la con co anh C thuong bac day nhi?
Em nghi k phai bac yeu thay dau, bac chi " phai long " thay thoi, con gai moi lon ma, rat nhieu hormone nu tinh dang dang len ngun ngut nen no the. Day la em cu phong doan the, em tiep tuc hoi hop don xem phan tiep!!!
ReplyDeleteTôi chưa có thời gian đọc hết mấy phần trước nhưng đọc phần này là thấy bà đã sống những quãng thời gian khổ cực ở sài gòn.Anh C tuy là bụi đời mà lại nghĩ đến học hành cho bà nhỉ.Thực ra anh H là được mỡ bưng đến miệng mèo thì làm sao từ chối hả bà.Phải tôi thì tôi cũng thích bạn Hường đó đến thường xuyên.
ReplyDeleteRanh Loan se doc tiep nhung phan truoc cua Bee. Doc entry nay toi hieu Bee hon, mat mat cha hoac me som da la mot thiet thoi roi, o voi mot nguoi anh nhu the la ca mot su chiu dung. Doc thay Bee phai co giang vuot qua tung kho khan mot chi de duoc cai bang A va nghi Bee dang o Anh Quoc va co mot cong viec dang hoang, thay ne ba lam i.
ReplyDeletekhông sao em - no rush.
ReplyDeletechị chai sạn rồi em ạ. chả có tâm trạng gì ráo:D
Hường sinh năm 1973 - tôi 7 bà ạ..không giường tui bé, lại nệm dzỏm nên họ kg làm gì=))
ReplyDeleteanh C thì biết nghĩ về gia đình, thương em, giờ bác ấy cũng khá lắm rồi nhưng only want my money lol:D..
ReplyDeleteTừ từ bee thi xong lý thuyết thì sẽ viết nhiều hơn nhé. x
anh C tính thẳng thắn hay nói xấu anh Hai nên anh Hai gọi là "thằng xì ke bụi đời" chứ thực ra anh ấy là người đàng hoàng, anh ý thương tui nhưng giờ he loves my money =))
ReplyDeleteCám ơn mẹ Florian nhé, lâu lắm rồng mới ghé nhà tôm đấy. x
ReplyDeleteEm càng đọc càng ghét ông anh hai nhà chị Bee, xin lỗi bác Bee nhé.
ReplyDeleteông Hai nhà bà thật đáng ghét, mà con Hường đấy thì có gì đáng ghét đâu chứ.. hêhê... nó chỉ fuck ông anh bà thôi mà...hahha.. Bà shock chẳng qua là bà ngây thơ quá thôi chứ con Hường chả có tội tình gì. Đấy là tôi công bằng mà nói.. ehehe..
ReplyDeleteEm Bee này đúng là số khổ.
ReplyDeletehahahaha,anh C nhìn xa trông rộng bà nhỉ,nếu mà anh ko đấu tranh bị cái đạp xém mặt cho bà đi học tiếng anh thì giờ đâu có cửa.Buồn cười bà qúa.
ReplyDeleteCó gì muh xin lỗi Tôm còi? thì trước giờ Bee vẫn cho là ông ý đáng ghét mà:D:D:D
ReplyDeleteĐúng là nó không có tội gì nhưng mà nó lợi dụng tình bạn ngây thơ của tôi còn giề? may mà lúc đó tôi không hề hay biết, chứ nếu tôi biết thì tình bạn giữa tôi và nó sẽ gượng gạo kg còn sweet như lúc đầu nữa, lúc đó tâm hồn tôi như tờ giấy trắng còn giề:D:D
ReplyDeletemới chỉ bắt đầu thôi chị ạ, đời em có lúc còn khổ hơn như thế nữa...đã từng xuống chó, nhưng cũng từng lên voi:)
ReplyDeleteừ, ông ấy biết suy nghĩ và lo cho gia đình, nhưng mà bà ơi tôi nghĩ nghèo mới sinh ra hèn:D
ReplyDeletehaha, tui đọc tới cái đoạn bà đi mua kem mua trái cây là tui nghi rùi :D ... nhưng mà em Tâm nói cũng giống ý tui ấy :D. Vả lại, cũng nên biết ơn nó vì nhờ có nó mà bà cũng hưởng lợi chút đỉnh hehehe, just kidding :D
ReplyDeleteuh mà, thật ra thì có lẽ vào lúc này, bà thấy việc đó đã ko còn kinh tởm nữa, chứ gái mới lớn lơn tơn như bà thời ấy, lại phải chứng kiến bao nhiêu chuyện "người lớn" của anh Hai nên bà ko gớm mới là lạ ... tội bà ghê ...
Hechec....cũng ...phải biết ơn họ khi mà họ giấu kỹ thế, chứ mà lúc đó tôi mà biết thì tôi và Hường sẽ không còn những buổi chiều học bài cùng nhau nữa, sẽ không còn cái sweetness của tình bạn nữa bà ạ...chứ giờ mình lơn thêm rồi, nghĩ chuyện đó là bình thường thôi có cho có nhận, có trách nhiệm với hành động của họ...haizzzzzz
ReplyDeletehê hê.. ai biểu bà "giấy trắng" để mà ôm mối hận ;) mà thà thế còn hơn là nó cứ chình ình trước mắt cho bà chứng kiến rồi bà lớn lên tâm hồn méo mó như Michael Jackson í.. hê hê..
ReplyDeletekể ra thì em gái Hường đó cũng dễ dãi quá, hok biết vì tình hay vì tiền? hay là em ý muốn sống đúng với tuổi của mình lol....lúc đó em được ăn kem tẹt ga nhỉ? hèn chi giờ chẳng thấy em thích ăn kem mấy lol j/k. viết tiếp nhanh em nhé, love you more babes xx
ReplyDeleteTrời, càng đọc càng thấy anh của Bee ghê thiệt ha, cái gì cũng làm được…
ReplyDeleteÀ mà Bee tên Hạnh hả Bee? Giờ mới biết tên thật của Bee đó…tên giống mẹ An…hiii
Cành đọc càng hay Bee ơi, tiếp tục ra lò next part sớm nhé!
đọc chỉ thấy tức thêm thôi bác Bee ạ :) Càng ngẫm, bác làm sách được đấy, truyện của bác hay và kịch tính chả kém gì chuyện của những người nổi tiếng đâu.
ReplyDeletetui cũng nghĩ như mẹ Leo dấy. CHuyện của bà kịch tính ko kém gì kịch bản phim đâu hehhehe
ReplyDeleteI have no idea:)
ReplyDeleteYip, tên Bee là Hạnh mà toàn thấy bất hạnh thui hà
ReplyDelete@Mẹ Leo + Moon: từ từ chờ Bee nổi tiếng đã nhá lol.....mà nghèo vầy lừm sao mà nổi tiếng? bảo là chân dài tí thì cũng đỡ, chân ngắn lại đen thui nổi làm sao đây?lol
ReplyDeletechữ lót là gì hả Bee? cái gì ... Hạnh nè? :)
ReplyDeletehạnh có thể là đức hạnh nữa, giàu nghĩa mà ... tùy vào chữ lót nữa á :)
lúc mới sanh ra bố đặt là : Trần Thị Tuyết Hạnh =))=)) nghe gớm quá sau này lúc đổi sang năm sanh để Bee già thêm một tuổi để đi học ấy vẫn thế, nhưng sau này khi anh của Bee làm chủ tịch xã lợi dụng vậy Bee thay tên là Trần Mỹ Hạnh cho nó ngắn gọn=)) giờ thì duy nhất tên Bee và họ của chồng cụt lủn Hạnh McKitting hắc hắc
ReplyDeleteMỹ Hạnh hay hơn! vừa đẹp (mỹ) vừa có đức hạnh, nhất Bee nhá :)). Mà tui cũng ghét chữ Thị lắm. Cứ làm như ko cho chữ Thị vào thì ng ta ko biết mình là giống cái ấy hahaha.
ReplyDeletecái chữ Thị ấy, các bác không được quyền ghét :)) vì thời xưa ai chả thế. Tên em cũng dài dằng dặc 4 chữ và lúc nào em cũng cảm thấy cái tên và con người em chả phù hợp gì với nhau cả.
ReplyDeletep.s. ở làng Mul này bác Bee có cái nổi, trôi nổi một dạo hết từ nhà này qua nhà kia ấy, heheeeeeee... trước khi cái CPLHK này của bác xuất hiện á =))
Hị hị, tui không thích rườm rà bà ạ, hồi đó đi xem bói người ta bảo Hạnh thì chỉ có bất hạnh thôi, thế nên tôi cũng chả dám mơ giề nhiều lol
ReplyDeleteƠ, thế hóa ra mình nổi như cồn nhể?lol thía mà sao mình khg biết dzị chời:):)
ReplyDeleteđây đây, chị ghét vì chị cũng mang chữ ấy vào người đây! ngày xưa chị phàn nàn với má về chữ Thị ấy, bà nói "phải chi biết sớm, tao đặt mày tên là Nguyễn Thị Gái luôn" hahaha.
ReplyDeletehahaha Nguyễn thị Gái hắc hắc hắc bó tay bác gái luôn đấy:):).....
ReplyDeletehaha, ừa, tui nghe cái tên đó thì thôi ko càm ràm nữa, tự nhận thấy tên cúng cơm ba má đặt cho là quá đẹp roài :))
ReplyDeleteCuộc đời của Bee nhiều truân chuyên quá nhỉ. Bây giờ Bee như thế này là giỏi lắm đấy! Chúc Bee vững bước tiếp!
ReplyDeleteCám ơn mẹ con Cún nhé.
ReplyDeleteHạnh McKitting, thế còn tên Hannah thì seo...bà loạn soạn quá, làm tôi confused lắm........
ReplyDeletehec hec hec.....
ReplyDelete