Sau những xéo xiên lời ra tiếng vào kèm theo những cái bĩu môi bủn xỉn hợm hĩnh là một cuộc chiến tay ba. Bố - mẹ kế - và các con chồng. Cả nhà đã có 1 cuộc họp. Bố cố gắng “dẹp loạn” nhưng tất cả những nỗ lực của bố chỉ là con số không tròn trĩnh. Các con xin lỗi mẹ kế nhưng trong lòng thì đầy căm ghét. Tôi cứ ở giữa, chẳng theo phe nào, cũng chẳng bênh phe nào. Tôi bị giằng xé giữa hai bên chả biết nên làm gì, nên nghe bên nào mà mãi đến sau này khi tôi có đầy đủ trình độ hiểu biết và nhận thức phân tích trắng đen tôi mới thấy việc các anh các chị tôi làm là một điều ngu xuẩn, hèn nhát và vô học.
Sau sự kiện họp gia đình đó mối quan hệ giữa hai bên trở thành nứt toác đến nỗi nó từ từ rơi vào vực thẳm của sự đố kỵ và chịu đựng. Mẹ kế quyết định dắt 2 con riêng đòi chia tay bố. Mẹ ở nhờ nhà ông bà trưởng thôn và cất một túp lều nho nhỏ mặc cho bố có ngăn cản và lôi kéo mẹ ở lại đến cỡ nào bà cũng bỏ ngoài tai. Cái câu nói “anh có thương em và các con thì ở với em chứ em không thể chịu nổi các con anh” làm tim bố đau nhói. Bố một lần nữa đứng ở giữa ngã rẽ cuộc đời. Bố bao giờ cũng bao dung và suy nghĩ trước sau, bố bảo đó là lỗi của bố, bố đã đưa mẹ con bà ấy về đây thì bây giờ bố phải có trách nhiệm với họ, không thể đem con bỏ chợ như thế, nhất là nơi xứ lạ như thế đối với ba mẹ con bà. Bố đứng lên nhờ hàng xóm chặt cây, mua cỏ tranh về lợp nhà và sau 1 tuần thì một căn nhà tranh tinh tươm đã được cất lên. Bố mua sắm bếp núc rồi bàn ghế cho bà ấy và bố đi lại giữa hai gia đình. ..
Thói đời nghèo bao giờ cũng đi kèm với hèn, phú quý mới sinh lễ nghĩa. Chứ nghèo hèn lại luôn sánh đôi với lạc hậu. Các chị gái đã có chồng gọi các em trai lại (anh T anh M) và bàn kế hoạch đập nát căn nhà của bà ấy, chỉ vì bố đã đứng ra mua sắm cho mẹ con bà đất, nhà, rồi tiện nghi gia đình. Một đêm trời tối, hai anh vác gậy đến phá nhà của bà, thực ra thì chưa nghiêm trọng gì lắm vì hai anh vừa mò đến bếp cầm cây gậy thật dài thì gặp bố, ông nhanh chóng hiểu ra ý đồ và lập tức ông lôi cây củi ngay bên góc hiên nhà ông dọa đánh hai anh và hai anh chạy toán loạn. Kể từ đây mối quan hệ giữa ba bên thật sự rơi vào đáy hang sâu thẳm. Bố giận các con, không thèm về nhà, ông lại bắt đầu một cuộc sống mới, một con đường mới làm lại từ đầu với hai bàn tay trắng đúng nghĩa.
Lần này ông quyết tâm đi xa hơn một chút, ông vay mượn tiền và mua một miếng đất thật to ở xóm “mong” (khu này gần giáp với nhóm dân tộc thiểu số). Hàng ngày ông cùng vợ kế và người làm khai phá ruộng đất, trồng thật nhiều đồi chè, và đào hai cái ao thật to và nuôi cá.
Về phần con cái tất nhiên những cái bĩu môi vẫn còn đó. Căn nhà lớn bố cất công bao nhiêu năm dựng lên giờ trở nên trống trải và vô nghĩa. Nhà bây giờ còn có ba anh em, anh M, chị H và tôi. Còn 2 anh kia là anh T và anh C thì ngay từ ngày có mẹ kế là hai anh ấy đã thay nhau phá rồi. Bố gửi anh T vào quân đội, được lên làm sĩ quan lâu dài ấy thế mà anh ấy chỉ phá, không muốn một cuộc sống gò bó trong quân đội. Anh C thì cứ chơi bời lêu lổng, lúc nào cũng đưa bạn ở tận đẩu đâu về nhà ăn, phá, xin tiền, đi chơi… bố bảo tôi về sống với bố ở nhà mới nhưng tôi chê vì “nhà tôi đang ở là thành phố - gần đường cái lớn, gần chợ, có bạn bè có trường học – chuyển vào ở với bố thì đi học xa, toàn núi đồi, và khu gần người dân tộc”. Lúc này đây tôi thật sự chả có bố cũng chả có mẹ tôi lơ mơ nhận ra rằng thế là tôi đã “mất” bố. Tui chỉ nhận được tình thương một dòng là từ anh và chị - nhưng tôi bị họ bắt nạt cũng nhiều – cũng chỉ là chuyện con nít thôi…cứ thế cho đến khi anh M lấy vợ thì tôi có chị dâu, tôi và chị dâu rất hợp nhau, quý mến nhau. Tôi hồi còn bé có thể hiểu là thiếu tình thương cho nên tôi rất dễ kết thân với mẹ kế, con mẹ kế và cả chị dâu. Tôi không hề phân biệt mẹ kế hay chị dâu em chồng bao giờ. Ngược lại chị H thì hay đay nghiến nếu thấy tôi và chị dâu thân nhau. Khi chị H giận với mẹ kế, chị dâu hay với bạn chị ấy thì chị ấy bắt buộc tôi cũng phải ghét theo những người mà chị ấy giận.
…
Đã ba năm kể từ khi bố gầy dựng cơ ngơi mới với mẹ kế, lúc này tất cả các anh chị tôi mới thật sự thức tỉnh. Ô hay thì từ một gia đình êm ấm, nhà cao cửa rộng, con cái các anh chị mang sang gửi hôm thì bố tôi trông, hôm thì tôi trông, hôm thì mẹ kế tôi trông bây giờ nó trở thành một món quà xa xỉ. Họ không thể cứ bế con sang đưa cho tôi trông được nữa vì tôi còn phải đi học, chiều về tôi còn phải đi làm đồng cùng các anh các chị, và hoặc là tôi phả trông con cho anh M rồi còn gì. Thế rồi tết năm ấy, sau ba năm không có bố, tất cả các anh chị em tôi đều đi mua bánh/kẹo/rượu tới nhà mới của bố để “đi tết” mà người miền nam gọi là “quà tết”. Các anh, các chị đã xin lỗi hai ông bà, rồi 2 ông bà cũng tha thứ cho con cái và kể từ đây cái vết nứt đó chính thức được hàn gắn theo hướng tích cực. Tuy có một điều, bố tôi không chịu trở về sống trong căn nhà to ấy nữa, và tất nhiên tôi vẫn cứ chê cái khu dân tộc đấy…
Tuy bố ở nhà mới (cách xa nhà chúng tôi ở chừng 5km) cách vài ngọn đồi nhưng cũng vẫn thăm hỏi và lo cho hai chị em tôi, và vì là tôi là con út. Bố vẫn gửi tiền đóng học, vẫn đi họp phụ huynh, vẫn ngồi nói chuyện với thầy cô của tôi để xem tôi học hành thế nào. Ông tự hào về tôi lắm vì bao giờ tôi cũng đứng đầu lớp, và cả khi sau vài vòng thi cử khắt khe, năm tôi học lớp 9 được tuyên dương là học sinh giỏi văn toàn tỉnh Thái Nguyên chắc ông lúc đó xém ngất=))=)). hihihi
Nhưng cũng kể từ đây lực học của tôi giảm xút vì tôi phải đi học xa nhà, đạp xe đến 25km mới tới trường, ở trọ nhà người ta thì sáng ra chiều về làm việc như con ở. Cuối tuần tôi lại đạp xe từ thành phố về đến nhà ngủ tối thứ 6, ở ngày thứ 7 và chiều CN lại đạp xe về nhà trọ dưới thành phố.
Nhà tôi trọ thì có 2 ông bà già, 2 anh con trai và 1 chị con gái. Sáng ra tôi có nhiệm vụ quét sân, ăn sáng và đi học. Trưa về ăn cơm rồi phụ chủ nhà bán quán (tạp hóa ngoài chợ) chiều về nấu cơm ăn xong học bài rồi ngủ chung với chị con gái. Ở trọ lúc đó là ở hẳn với chủ nhà, ăn chung với chủ nhà. Tiền thì anh tôi nộp thẳng cho chủ nhà chứ không đưa cho tôi. Có những cuối tuần tôi đạp xe xa như thế về nhà chỉ mong được anhcho thêm chút tiền để tiêu vặt nhưng cứ 10 lần thì có đến 8 lần tôi thất vọng vì “tiền ăn, tiền nhà đã đóng cho chủ nhà rồi, tôi cần gì tiền tiêu vặt”…
(mình chả biết số thế nào mà tối ngày cứ phải quét nhà – cho dù là nhà mình hay là nhà người cũng thế là sao chả biết)
Bạn biết không? cái cơ ngơi thứ hai bố gầy dựng cho mẹ kế ấy bây giờ nó đẹp đến không ngờ. Một căn nhà chỉ có ba phòng ngủ bằng gỗ kiên cố bao bọc bởi những đồi chè. Nhìn xuống ngay dưới thung lũng là một dải ruộng kiểu bậc thang và hai cái ao cá thật to – quanh năm suốt tháng lúc nào muốn ăn cá là có ngay.
Bạn biết không? tôi rất thích ngắm đồng lúa lúc chúng đang trổ hương vì cái mùi hương đặc trưng của nó.
Bạn biết không? tôi rất thích khi đến thăm bố và ngồi sưởi bên bếp ông nướng sắn cho tôi ăn, kiểu nướng sắn mà tôi biết chắc chỉ có bố là người nướng nó một cách hoàn hảo nhất.
Bạn có bao giờ…….cảm thấy nuối tiếc tuổi thơ của mình không???
bà...về chỗ đó mà xây biệt thự....mountain view kakaka bà ạ...
ReplyDeleteBà ngày xưa học giỏi, tui chưa bao giờ đứng đầu lớp...giờ moi đứng đầu lop thì chỉ có moi chồng khen hic...
Bà viet lại hoi ký này chắc đắm chìm trong cảm xúc...
Đọc miệt mài luôn mà phải căng mắt & dọ từng chút để đừng bị mất khúc ... Em làm ơn póng cho Font chữ lớn lên tí đi chứ kiểu này thì chẳng khác là đuổi khéo bà chị già này đừng đọc chuyện nhà tui í ...
ReplyDeletegood idea:D:D:D....biết đâu đấy nhỉ:D:D:D
ReplyDeletetừ năm 11 trỏ đi tui đuối...cuối năm 11 tôi bỏ hẳn đóa:(
....
chị ơi em cố làm cái theme trắng kg có màu và kiểu base là skyline mà khó, chả làm được.
ReplyDeleteChị bấm Ctrl + thì nó sẽ phóng trang đó ra to hơn chị à:) còn muốn nó nhỏ lại thì Ctrl với dấu trừ ý.:)
Font chữ như thế này đã đọc được rồi em .
ReplyDeleteBee viết hay quá, cảm ơn Bee đã chia sẻ...Em thì có một tuổi thơ dữ dội, bố đi xa từ khi em 7 tháng và đã có quá nhiều chuyện xảy ra nên không bao giờ e dám nuối tiếc..
ReplyDeleteThank kiu....nhưng Hương có mẹ mà:) Bee tin là tuổi thơ nào cũng đẹp và hồn nhiên nhưng cũng có đôi khi nó bị đánh cắp..:(
ReplyDeleteBa em di cong tac tu khi con be xiu den tan 6 tuoi moi ve, nen em k he co ki uc gi ve ba luc be, co le vi the nen luc lon len roi ma van cu thay xa la ngay ca voi chinh ba cua minh!
ReplyDeletebà giữ kín thế bao nhiêu năm biết bà mà bà chẳng kể mấy chuyện nầy..thương bà thế tôi khóc nhè lun
ReplyDelete"tuổi thơ dữ dội" quá Bee ơi :).
ReplyDeletecàng đọc em càng thấy cuộc đời bác viết kịch bản phim được, thật, không đùa đâu. Em thì không có ký ức như bác, nhưng ở kiểu nông thôn em cũng đã từng thành ra cứ đọc là em lại tưởng tượng ra mọi chuyện bác kể. Có điều nhân vật Tôi ấy thì luôn luôn là hình ảnh bác Bee bây giờ =))
ReplyDeletep.s mà bác học văn giỏi thế lại cứ bảo là viết cục mịch với lại thô thô???? thật đáng đánh đòn vì cái khiêm tốn này.
Part này hay quá, Bee viết sách đi Bee ơi, lưu lại làm kỉ niệm…chuyện của Bee hay ghê luôn…
ReplyDeleteAn thì không tiếc nuối về tuổi thơ của mình dù cơ cực, vì nhờ trải qua những ngày tháng ấy mà mình mới quý những ngày hiện tại đó Bee…
((hắc hắc...Bee cứ liên tưởng tới phim chị dậu=))=)))))mà chị dậu còn có 3 con cún, Bee chả có giề mới chít...tại mẹ Leo đầu óc phong phú nên cứ tưởng tượng thế:D:D
ReplyDeleteGiỏi văn giỏi toán là lúc còn nhỏ thôi, chứ hơn mười năm rồi văn không ôn võ khg luyện thì nó xuống dốc trầm trọng đấy, tiếng việt còn ngọng líu ngọng ló đây này:):):)
Oái, mẹ TT nói viết sách làm Bee sợ quá=))=))....viết lên đây để được chia sẻ với các bạn đã là thấy hạnh phúc lắm rồi mẹ An à:):)
ReplyDeleteừ Bee thì chỉ nuối tiếc vì bây giờ muốn có lại để fix những lỗi lầm nhưng chả được:)...nhưng cũng nhờ có nhọc nhằn mới làm cho mình cứng rắn hơn:)
@plychinhthang: thì giờ tui kể cho bà nghe nà:D..
ReplyDelete@bagladi: ừ, tớ hì gọi là nghèo nàn, lạc hậu nhưng hồn nhiên tuy vậy cũng có phần mất mát:(
Bee viết chân thật vậy mà hay đó. An thích…
ReplyDeleteCám ơn mẹ An nghen, Bee cũng cảm thấy vui hơn khi có người chia sẻ.
ReplyDelete1 la : vanbiet doi voi toi, ba rat chi la cute, de thuong, caring...Nhung doc may cai hoi ky nay cang thay, ba co ve rat tot bung, tu co D, toi me ke, toi cac ong anh ba chi ba......
ReplyDelete2 : ba Jade noi co khi dung phet day, ve do ma xay mountain view villa deeeeeeeeeeeeeee
3: Ba dat ten minh la bee cung phai day........trong hoi, chang ai bee = ba ca. Nao quet nha, trong chau, abc...ma van hoc gioi the...Toi thi luoi bam sinh, tu be den h luoi nhu 1 con hui....hec hec
Mụ ơi hòi bé bị Bắt Buộc nên mới thế, giờ tui lười còn hơn con hủi đây này.
ReplyDeleteHọc ở nhà quê thì tất nhiên nhẹ hơn học ở TP chính vì thế tui mới ngo nghoe được tí,.. mà bà ơi đó là 20+ năm trước thôi, chứ già tui ngu bỏ mịa=)) Bee là TamPhan gọi chứ đầu tiên tui đặt là Wee Bird = (wee -tiếng scotland là small ý) cho nên Wee Bird chả biết sao em Tâm lại gọi tui là Bee - thấy nó gọn nhẹ hay hay nên tui lấy luôn là Bee đóa mừ:D:D:D
whoever , whatever.....toi chi biet cai ten Bee bh la hop voi ba day...gon nhe, nhanh nhen, de goi....ma thuong kem tu " ba`" nua, thanh ba` Bee nen nghe cang` hop....hec hec
ReplyDeleteTinh ra toi la bo lao bo toet nhat day, ai cung goi ba la chi rat chi la tu te, toi ranh con, bon chen dam xung " toi " voi ba`....hec hec...........hec hec....Hau sinh kha uy , hau sinh kha uy !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
ReplyDeletebiết dzị còn chưa gọi chị Bee nữa ahahahah
ReplyDeleteCang doc cang thay ne phuc bo cua Bee. Ong la nguoi biet nhin xa trong rong, lai nhan duc thuong nguoi. Tuyet voi day!
ReplyDeleteCong nhan Bee nho dai nhi...hihi... ma tinh co the nao minh goi tat Wee Bird thanh Bee moi tai..hehe... tra tien ban quyen sang tac deeeee...
ReplyDeleteCong nhan Bee nho dai nhi...hihi... ma tinh co the nao minh goi tat Wee Bird thanh Bee moi tai..hehe... tra tien ban quyen sang tac deeeee...
ReplyDeleteHehehehe....phải công nhận Bee thì nhanh ngọn nhẹ hơn Wee Bird - Tâm đúng là rất biết làm hàng hahahaha...
ReplyDeleteỪ, trong năm ông con trai chả có ai có tính được như Bố của Bee đâu...ngũ quỷ bình liêu đấy ợ..chẳng ai được một góc của Bố...sighh....