Hồi nhỏ tôi mang tiếng là gày nhom nhưng nghịch lắm, đã thế lại hay theo anh đi chăn trâu cùng đám con trai cho nên cũng nghịch toàn trò chơi của đám con trai. Tức là có săn bắn chim bằng bật (người miền nam gọi là ná thun) làm bằng hai mảnh vò xăm xe đạp, kẹp hòn đá nho nhỏ vào rồi ngắm vào con chim là bắn. chim thì tôi chả bao giờ bắn trúng con nào nhưng toàn bắn trúng cái thằng Hà con nhà ông Sinh:D đến hồi đau quá nó cáu quay ra nó chửi tôi ì xèo rồi nó khóc bù lu bù loa :D:D.
Hết chơi trò đó thì lại cả nhóm đi nhổ trộm củ sắn non trên đồi của mấy người dân tộc (người mán) chúng tôi nướng sắn ăn, hôm thì trộm bắp nướng. Lần nào cũng như lần nào Anh trai tôi và nhóm bạn chăn trâu cũng phải dụ dỗ tôi rằng đừng có mách với bố tôi hay bố mẹ chúng, vì nếu bố tôi mà biết được thì ăn đòn cả lũ thế là tôi cũng vâng theo răm rắp, nếu kg thì anh trai sẽ không cho tôi đi chăn trâu cùng nữa. Có một lần tôi cứ cố gắng trèo lên lưng trâu, mà con trâu nó cao quá tôi trèo mãi chả được nên đứng đó, con trâu nó cũng vô tình dẫm lên chân tôi làm tôi đau đớn khóc toáng lên…tôi mà khóc thì cứ ư rồi ừ cả tiếng ý
Có lần đi học thì đến giờ ra chơi, tôi cùng đám bạn rủ nhau đi tè. Thời đó muốn tè thì vào đồi, núi, búi cây mà tè chứ làm gì có nhà vệ sinh, thế là cả lũ 6 đứa ngồi tè ngay giữa đường. Đang tè thì có thầy giáo – ông này gọi là thầy giáo làng tên Phin – già rồi (lúc đó cũng chừng 45 gì đó) Thầy vác cái súng hơi chắc vừa đi bắn chim về. Thầy thấy một lũ 6 đứa ngồi tè giữa đường thầy bảo “sao chúng mày lại ngồi ỉa đái ngay giữa đường đi là thế nào, tao bắn cho một cái bây giờ”
dù biết thế nhưng sợ quá làm gì dám cười, mà cũng chả dám đứng lên bỏ chạy vì đã tè xong đâu? 6 đứa cứ ngồi chồm hổm chờ thầy bước qua:D:D… sau khi thầy bước qua thì 6 đứa đã tè xong nhưng phải chờ thầy đi khuất mới dám đứng dậy kéo quần lên – xấu hổ mà lị!.
.sau việc đó cả 6 đứa quê lắm, chả dám vác mặt về lớp sợ thầy đi qua mách cô chủ nhiệm thế là để che đậy việc đó, 6 đứa rủ nhau vào rừng hái hoa.Trường học thì gần đồi núi, nhiều hoa lắm. Giờ ra chơi thì chỉ có nửa tiếng à thế nên nói là đi nhanh rồi về, ai dè đi hết cả 2 tiết học sau đó mới về!. Hái được mớ hoa đẹp lắm, nhưng khi mò về thấy cô giáo đã yên vị trong lớp rồi nên cả lũ đồng loạt vứt mớ hoa xuống sân trường – ôi tiếc quá đi mất!. Sau đó thì “ em xin phép cô cho em vào lớp ạ” cả 6 đứa đồng thanh nói, cô giáo mặt lạnh như tiền cầm cái thước kẻ to và dài lần lượt bảo “các cô đi đâu giờ mới về?” “các cô có biết đã vi phạm điều gì không?” “các cô đứng lên bục giảng quay mặt lên bảng” rồi lần lượt “đét” “đét” rồi lại “đét”..6 đứa thì bảy nhát đét vào đít đau điếng, mặt đứa nào đứa nấy đỏ bừng nhưng chả dám khóc – mắc cỡ với đám con trai gần chết, khóc gì nổi!?! Khổ nỗi tôi là lớp trưởng mà lại a dua đi chơi như thế, nên riêng tôi “được hẳn” những hai tét vào đít mới khốn nạn chứ lịL, đến hai mươi năm sau mình còn căm thù bà giáo viên đó – khốn nỗi bà đó đã từng yêu anh trai mình! Thói đời nó cứ thế mới khốn nạn ..hic.
Có một lần tôi chơi khăng, chơi cù cùng đám bạn trong lớp, thằng Thìn còn nhà ông Hùng hiệu trưởng nó cứ trêu trọc ghép đôi tôi với thằng Sinh mán (người dân tộc). Thằng Sinh thì nói tiếng kinh ngọng líu ngọng ló, học thì dốt nên cô giáo phân công lớp trưởng là đứa tôi kèm bạn. Cả lũ tôi gọi nó là “Sing moóng” thay vì sinh mán, tôi ghét lắm chả biết làm thế nào, gặp con Khanh mán đanh đá nhất lớp bảo: “tao có bật lửa tao với mày đi đốt tóc nó, tao cũng ghét nó (thằng Thìn) lắm vì nó cứ cậy có bố là hiệu trưởng nên nghịch ngợm, tao sẽ giúp mày”.
Nói là làm, tôi với Khanh đi châm lửa vào que đuốc bằng cây nứa khô, đang đi tôi và Khanh hai đứa hai tay dúi vào đầu thằng thin làm tóc phía bên tai nó cháy xém, khét lẹt…tôi là lớp trưởng đứa nào cũng khoái, chả ai dám thưa cô giáo nên tôi có đồng minh ủng hộ hết mình:D:D![]()
Ở quê cứ mỗi năm vào ngày 5 tháng 5 thì lại cúng trái cây để “giết sâu bọ” chả biết cái ngày này có từ khi nào nhưng nhà tôi năm nào cũng nấu chè rồi xôi rồi trái cây, có một lần thằng Đức con nhà Việt đến xin mận (nhà tôi có cả vườn mận) tôi cũng ừ cho nó, tôi đưa nó ra vườn rồi để cho nó trèo lên cây hái, sau đó chả biết hai đứa đã thỏa thuận thế nào mà nó về vác cho tôi một túi đường (đường đen ý), nó chả gặp tôi nên gửi lại chị H cho tôi thế là từ đó thôi rồi cả nhà ai cũng gán đôi cho tôi với nóL hic mà nó xấu trai lắm cơ có đẹp gì cho cam lòng, ghét quá tôi lôi nó ra chửi “ địt mẹ thằng đức việt” =))=)) (Im feelling sooo guilty somehow)L
Hồi nhỏ chị H tôi học đi xe đạp, chả biết chị đang học đi “vòng số tám” thế nào mà đâm xầm vào hàng rào của vườn su su, xe hư hết cả, cái tay phanh lòi ra rơi tả tơi, ghi đông xe quẹo nghoéo sang một bên, đau thì ít mà sợ bố mắng thì nhiều nên chị bảo : “Hạnh ơi “em” nói với bố là “em” học đi xe đạp cố mải tránh con trâu nên đâm vào gốc cây nhé, bố nghe nói “em” tập đi thì kg la mắng đâu chứ mà “chị” nói là “chị” thì bố đánh chết”. (sở dĩ có dấu ngoặc kép “em” và “chị” là vì khi nào nịnh nọt cần mình thì bà ấy nói ngọt thế, chứ bình thường thì “mày/tao; con đĩ kia” .. v..v..hic.) Tôi mới đầu từ chối thì bà ấy bảo nếu mày kg nhận thì từ giờ đừng có chơi với tao, tối cũng cấm đi ngủ cùng tao, tao đéo thèm chơi với mày..tôi yếu đuối, tôi chỉ muốn “cơm lành canh ngọt” nên ừ cho xong chuyện…tất nhiên sau khi tôi khai tội với bố là “tôi học đi xe” thì bố chả bao giờ mắng tôi cả.
Hồi nhỏ có một ông thợ chụp ảnh tới trường, chị tôi và đám bạn của chị ấy chụp đến mười kiểu ảnh mà chả cho tôi chụp chung đâu, toàn chị ấy với bạn thôi. Khi chụp xong hẹn một tuần sau ông ấy sẽ đem ảnh đến giao thì chị tôi chẳng có tiền, lại xui tôi hỏi xin bố nếu không làm theo thì chị ấy sẽ đay nghiến và bắt nạt tôi nhiều lắm, ví dụ khi ăn cơm thì không lấy bát/chén cho tôi, hoặc đi ngủ thì kéo hết phần chăn tôi chẳng rúc vào được bao giờ, không thèm nói chuyện với tôi..v..v…(đó là điểm yếu của tôi đấy, bây giờ cũng vậy, tôi chả bao giờ muốn làm to chuyện với ai, nếu hai vợ chồng có xích mích thì tôi cũng nói thẳng/giải thích xong là thôi chứ không chịu nổi sự lạnh nhạt ấy..so hurtful…)thế rồi tôi cũng năn nỉ xin tiền bố để trả tiền chụp ảnh cho chị…
Hồi nhỏ tôi hay phải giữ cháu giúp anh trai hoặc là chị gái,cứ sáng đi học thì chiều về thẳng nhà anh/chị ăn cơm rồi giữ cháu. Lần thì một buổi, lần thì một tuần, chị gái thấy vậy tức lắm vì tôi chỉ việc đi trông cháu, còn chị thì ở nhà phải nấu cơm, chăn lợn..vv…cho nên hễ có dịp làm cái gì mà sai được là chị sai tôi đủ điềuJ …nhưng mà sau này khi đã trưởng thành thì chị quý tôi hơn, chị hay viết thư thăm tôi khi tôi còn ở Sg…
Hồi nhỏ có đoàn chiếu phim về làng chiếu, chị em tôi tranh thủ nấu cơm sớm rồi đi coi, hôm đó khi đang hái rau muống ngoài vườn, tôi cứ nghe tiếng “phì, phì” chả biết là cái gì, ngẩng lên thì thấy một con rắn to và dài nó đang trườn trước mặt, tức thì tôi vội vàng bật dậy chạy thục mạng, chả biết lúc đó hoảng sợ thế nào mà chạy cũng không xong cứ ngã dấm ngã dúi xuống mấy cây tía tô, bố ngồi nghe đài ngoài hiên thấy vậy hỏi làm sao tôi nói đứt quãng r…ă ắ…n…con rắn….bố vội vàng gọi hai con chó “tuyền và mực” và cầm khúc cây quẳng về phía con rắn “hủi hủi” để cho hai con chó biết đường chạy theo con rắn, sau một lúc (chắc 20 phút???) thì hai chú chó tuyền và mực đã hạ gục chú rắn Hổ Mang Hoa dài 1.8m nặng 4kg. Sau vụ cân đo con rắn xong thì gọi ông Sinh kia đến cho con rắn mang về, ông ấy làm thịt ăn… ba bố con chúng tôi cơm cháo xong thì ung dung đi coi chiếu bóng…không biết đời mình đã bao nhiêu lần chết hụt rồi nhỉ???...
wow chuyện lúc nhỏ của Bee đọc li kì quá hehehe.
ReplyDeletebà đúng là lắm trò, tui đọc làm tui cười vãi nước hahaha...
ReplyDeletebà khóc dai thế cơ à...mà nghịch nhỉ, nói là làm, ghét đứa nào là uýnh chửi nó luôn hahaha =))
mà sao bà may thế, con rắn nó tới gần đến thế, mình mà đứng dậy chạy là nó mổ luôn ý...eo ơi...đúng là số bà sống dai :)) hahaha
công nhận tuổi thơ của bác vui thật, làm em thấy tuổi thơ của em nghèo nàn kinh khủng, chỉ nhớ đi ăn kem Tràng Tiền, đẩy xe búp bê ra chơi ở vườn hoa con cóc và hay chổng mông trèo lên cái tháp bút ở đền Ngọc Sơn... hay trí nhớ em có vấn đề nên em chả nhớ ra gì khác, chết cha chưa già mà đã mất trí thế này hehe
ReplyDeletetoàn chiện con nít nhảm nhí gần chết, nhưng mà vui:D:D hehe cám ơn H nhé.
ReplyDeleteTui cứ nghĩ cái chuyện ông thầy Phin dọa bắn tụi tui lúc cả mây đừa ngồi tè ở đường là buốn cười bà ạ..đúng là dân nhà quê thế chứ:(:(
ReplyDeleteừ, con rắn nó ở ngay trước mặt tui ý:(:(:(
Tuổi thơ của Bee có cái mà các bạn dưới thành phố như là Mẹ Nhi không có và ngược lại Bee dù có ước cũng kg có búp bê, không có công viên như các bạn dưới thành phố đâu....nghèo nàn, nhà quê và lạc hậu nhưng hồn nhiên):):
ReplyDeleteĐọc 01 lèo chưa đã đọc lại tiếp ... Những chuyện linh tinh này mới là tuổi thơ chứ em . Vui quá trời quá đất .
ReplyDeletehehehe cám ơn chị:) công nhận nhà quê nghèo nàn thật ha chị?:)
ReplyDeleteôi bác Bee, tuổi thơ của em cũng thành phố đây, không được nhiều đồng ruộng, vườn cây như bác, nhưng phải nói là em cũng có một tuổi thơ với các trò chơi và không khí đúng kiểu trẻ con :)) Cũng chơi đùa như con trai, đi bắt cá, dính ve, chơi súng cao su, súng làm bằng lon sữa bò, bổ quay, chơi đi vòng sắt, bắn bi, bắn chun,... đại loại là trưa hè cứ độc cái quần đùi chạy theo bọn trẻ con trong khu đi chơi hết trò nọ đến trò kia... Đọc tuổi thơ của bác em thấy gần gũi lắm. Tất nhiên, em thì đến lớp 7 mới biết chửi bậy là giề :P và không có những lần chết hụt. Em cũng k biết búp bê là gì hết vì gđ em không có đk mua đồ chơi, thời đó đủ ăn là khá lắm rồi.
ReplyDeleteTuổi thơ của bác Bee vui thế và bác nhớ rất chi tiết. em sợ rắn lắm, cứ nhắc đến là em rùng mình. Sợ nhất là con đó, thế mà hồi nhỏ có lần ăn cháo rắn đậu xanh, ngon lắm.
ReplyDeleteBác còn lịch sự nói đi tè, chứ voi còi nhà em lúc đi toilet em hỏi anh đi đâu, lão sẽ bảo "anh đi đái" bằng tiếng việt hẳn hoi :P Em không dạy, cái trà béo bạn em nó dạy.
Không dám đâu à, vậy mới là hàng độc quyền mình phải tự hào chứ, chứ còn dân thành phố không có những trò chơi nghèo dân gian vậy đâu à, & họ chỉ mơ thôi ...
ReplyDeletehắc hắc...gặp đồng minh rùi, Bee cũng khoái chơi bi lắm:D:D "bi ve" hehehe...so funny.
ReplyDeleteBee cũng trưa hè thì mặc quần đùi chạy long nhong suốt á:):) bắt chuồn chuồn cho cắn rốn để biết bơi:D:D:D mà chuồn chuồn cắn gần nát cái rốn mà có bít bơi đâu?? anh trai bảo "phải cho rắn cắn rốn" thì mới biết bơi=))=))=) hahaha
bó toàn thân! hic hic...cute nhỉ:)
ReplyDeletehahahaha chuyen cua ba hoi be mac cuoi wa
ReplyDeleteHihihi, con nít ở đâu cũng nghịch như nhau. Em lớn lên ở thành phố chật hẹp, nhưng những trò nghịch thì cũng chả kém gì bọn chị!
ReplyDeleteBee có tuổi thơ chơi với cây cối & tè trong bụi cây này kìa sao giống An ngày xưa quá, thỉnh thoảng nghĩ lại vui thật Bee nhỉ? Dù có tiền có bạc cũng chẳng thể mua chúng được há!
ReplyDeleteBee hồi nhỏ nghịch giống con trai hả? Tánh An ngày xưa là chị 2 bảo vệ 2 em nhỏ của mình nên cũng cứng rắn và giống con trai lắm, không như bây giờ đâu….hiii
@Hathuy + Camillathythy: đúng là con nít ở đâu cũng vậy:) nhưng con nít của Bee thì nghèo, lạc hậu nhưng hồn nhiên:D:D;D
ReplyDeleteAn còn nghèo hơn Bee nhiều đó, ngày xưa nhà An chỉ ở nhà tranh vách đất thui…nghèo tới nổi mẹ An có mỗi cái quần sáng mặc tối giặc và sáng sớm hôm sau phải hong qua lửa cho mau khô đó, không dám ngồi vì sợ rách luôn đó Bee….nghĩ lại sao người xưa khổ thế mà họ có nhiều con mà chẳng hề than vãn gì hết ha!
ReplyDeleteTuổi thơ tụi mình ngày xưa hồn nhiên vô tư với thiên nhiên chứ ngày nay tụi nhóc chẳng được vậy há! An cũng ở quê nên có nhiều kỉ niệm lắm
ừ đúng vậy mẹ TT ạ....nghĩ ra chúng mình bây giờ sướng==>spoiled
ReplyDeleteBee có thể tưởng tượng ra tuổi thơ của mẹ TT...làm chị Hai sông pha trận tuyến bảo vệ 2 em=))=))...cái vụ oánh nhau cắn chảy máu ý,, há há há
hahaha.....ong thay giao cua ba qua la Number 1 : sao chung may lai ngoi ia dai giua duong, tao ban cho 1 phat bh....hahahaha......ko biet ban thi thay giao se ban vao dau nhi....hahhahahaha............
ReplyDeleteba oi, cai cau : " D.M thang Duc Viet" ba viet ra ay...toi doc toi cung thay guilty ...hec hec....lau roi ko nghe cai cau D.M , bh nghe thay no sao i'....hec hec
tui ko có cái màn ị bậy với chửi nhau với ai bao giờ nhưng mấy trò như bắt chuồn chuồn cắn rốn với cắn nhau với em gái là tui có đấy. Hồi bé tôi cũng xuýt chết hụt vài lần. Để hôm nào có cơn gì đó tui kể cho bà nghe. Thích nhất là Tết 5-5 tôi hay về quê nội giúp bà tôi hái lá vối rồi trái cây đi bán. Tôi còng lưng lên gánh lá vối đi chợ bán đấy. Còn xoen xoét trả giá mấy trăm 1 bó cơ hahaaa ở quê có nhiều trò vui thật bà nhỉ
ReplyDeleteừ đúng đúng tôi cũng chả hiểu tại sao thầy giáo dám phát ngôn như thế "tao bắn" hahahahhahaha.....mà lúc đó 6 đứa tè thôi chứ có ị đâu nè?? hic hic......
ReplyDeletelâu lắm rồi tôi không nói bậy như thế hé hé hé
Thế á? Moon ơi Bee ghiền lá vôi lắm đấy, mà quê nhà Bee phải đi vào rừng hái, nhất là 5-5 ý..công nhận mùa hè mà có bát lá vối là nhất đấy:)
ReplyDeleteđịt mẹ thằng đức việt” =))=)) (Im feelling sooo guilty somehow)... haha.... toi cuoi vai ca dai :))
ReplyDeleteCai sung thun ban chim ay mien Bac goi la "sung cao su" hay "sung 3 chac", phai ko nhi?
Ba chi cua ba hoi bi khon ngoan luon leo day nha. Moi thay Bee hien that, toan bi bat nat :)
hic....lâu không nghe câu chửi đấy giờ nghe thấy nó thô lỗ quá hahaha
ReplyDeleteCái súng thun ngoài miền quê Bee gọi là cái bật - HN gọi là súng cao su, súng ba chạc cũng đúng vì nó được làm bằng chạc cây muh:):)
Bee hồi bé gầy còm lắm lắm ý:(
Chị giống Bê cái tính " không chịu nổi sự lạnh nhạt ",chị gái chị chuyên môn dở bài ấy là chị thua luôn .Ngộ hén :)
ReplyDelete