Saturday, 3 October 2009

Chẳng phải là Hồi Ký - 2. Bố tôi

2. And that’s my Father.

Bố là một người tuyệt vời nhất tôi từng có! Sau khi mẹ mất Bố để tang mẹ mười năm. Lúc đó hình như nhà tôi để tang mẹ 3 năm thì phải không nhớ nữa. Quê nhà tôi thời đó không có nhà trẻ cũng chả có mẫu giáo, chỉ đến khi 7 tuổi thì nhập học lớp 1 thôi. Nói chung nghèo nàn và lạc hậu – điện đóm thì cũng phải đến năm 2000 mới có điện – lạc hậu vậy á. Khi tôi lên 6 tuổi bố bận phải đi làm lại để còn trang trải cho gia đình, cho bao nhiêu cái miệng ăn cho nên dắt tôi tới trường xin nhập học cho tôi.

Tôi lúc ấy còi cọc lắm bé tí teo à – ai cũng gọi là “còi xương”. Thầy hiệu trưởng chê vì tôi chưa đủ tuổi và chỉ nhận học sinh 7 tuổi thôi. Nhưng Bố cứ nói khó với thầy – cộng thêm cảnh gà trống chăm con khổ sở nên Thầy bảo : “thôi anh về làm sao chứng minh giấy tờ cho cháu cho nó 7 tuổi thì tôi nhận cho nó đúng luật” chỉ vì thế nên Bố thay năm sinh cho tôi trên giấy tờ thêm một tuổi là 1976 tròn trĩnh. Đấy, Tôi già thêm một tuổi cũng là vì thế.

Sau khi mẹ mất bố quyết định xin nghỉ hẳn để về ở hẳn nhà chăm chúng tôi. Sau đó một thời gian bố được phân làm cửa hàng trưởng cửa hàng bách hóa tổng hợp của huyện. Thời đó có mua gì cũng phải có phiếu mới được mua đấy nhé. Cực lắm.

Tuổi thơ nghèo nàn mà hồn nhiên cứ thế tôi lớn lên cùng các anh, các chị. Nhưng người duy nhất tình nguyện hy sinh tuổi trẻ, hy sinh sự nghiệp để chăm sóc chúng tôi là chị L. Quê tôi lúc đó cứ con gái lớn 20-22 là phải lấy chồng rồi, ai mà không lấy thì sẽ bị mang tiếng là ế. Chị tôi cũng chả thoát khỏi cái hiềm khích ấy. Chị lúc đó học 9+1 (một chương trình đào tạo giáo viên cấp 1 ở làng), nhưng vì chị phải chăm sóc chúng tôi nên chị nghỉ hẳn, thay vào đó chị đi làm đồng cùng các người làm và chăm tôi. Lúc đó cũng có vài thanh niên trong xóm đến cưa cẩm chị nhưng mà chị chẳng yêu ai cả cứ ở giá thế để chăm chị em tôi đấy. Mãi đến năm chị 28 – lúc này tôi cũng lớn thêm 1 chút rồi – thì gia đình nhà chồng chị bây giờ sang dạm hỏi chị cho con trai của họ vừa đi lính về. Bố tôi mừng lắm, vì cùng là lính với nhau mà, và cũng là để cho con yên bề gia thất, để cho con khỏi bị mang tiếng ế. Thời đó yêu nhau thì không có chuyện hẹn hò lãng mạn như bây giờ đâu. Yêu thới đó thì người con trai làm cu li mệt nghỉ - này nhé nhà tôi lúc đó nuôi đến 1 đàn heo(lợn) cứ ban ngày chị tôi đi làm đồng nhưng tối đến thì phải lo nấu cám lợn này nọ kia, hoặc là bỉ bắp ngô (tỉa ngô ra từ cái ngô để lấy hạt đem trồng ý bà con ạ) thì anh người yêu cũng phải ngồi cả đêm hộ chị làm những việc như thế..khà khà…chúng tôi thì đi ngủ lúc 8h tối. Yêu thời đó là chỉ ngồi chết dí ở bên bếp hồng (chả biết họ tán tỉnh nhau – flirt nhau những chuyện gì nhể há há). Buồn cười nhất là có 1 lần khi chị gái tôi tỉnh dậy (chị này tên là H hơn tôi 3 tuổi – chị này bà chằn lắm sẽ kể sau nhé) không thấy chị L đâu nên đánh thức tôi dậy đi tìm chị!!! Mà chị tôi thì vẫn còn đang lo nấu cám và bỉ bắp ở bên bếp hồng– tất nhiên có cả anh người yêu nữa – thế là thôi rồi, chị H khóc lóc rồi chửi anh người yêu của chị L – chửi nhiều lắm mà tôi chỉ còn nhớ thế này: “anh Sáng  đi về cho chị em đi ngủ” (Sáng là tên người yêu - giờ là chồng của chị L)anh: “ừ”; tôi thì đứng im, chị H quay sang tôi cấu tôi một cái thật đau bắt tôi phải hùa theo, nếu không thì chị sẽ không bao giờ chơi với tôi nữa thế là tôi cũng hùa theo!!! Chị bắt tôi nói thế này: “cái dân ba ba thuồng luồng không được yêu chị tao” ahahahha….(chú thích – bố mẹ anh ấy là dân chài lưới. Có thuyền, có lưới nhất là khi nào rảnh rang thì họ sẽ đi bắt cá ở sông, còn lại thì họ ở trên bờ nhà cửa đàng hoàng, làm ruộng làm nương đàng hoàng) ba ba (tức là con ba ba họ hàng với con rùa ý – còn thuồng luồng… I have no idea what the hell it is…maybe a kind of a monster I used to heard of from a legend story or so…
Đấy, tuổi thơ của tôi lớn lên nó chỉ có thế, nhưng bù lại tôi có dòng sông, có cánh đồng lúa ngát hương mỗi chiều đi học về, có cào cào châu chấu, có chân trần bắt bướm, có leo,trèo, có tất cả những gì mà một đứa trẻ thành phố không có. Có đàn trâu (30 con) lúc đó nhà tôi phải thuê người chăn trâu và làm đồng đó – xã hội lúc đấy chỉ có ai có nhiều đất, nhiều ruộng, nhiều thóc, nhiều trâu và nhiều con mới là giàu! Chả thế Bố và Mẹ lúc đó đã viết di chúc là tất cả các con gái ai đi lấy chồng cũng có 3 chỉ vàng, con trai thì 1 căn nhà và 1 cặp trâu cộng thêm ruộng đồi. Mấy chị của tôi lúc đó đi lấy chồng ai cũng đã có 2 đôi vòng tàu to tướng 3 chỉ vàng làm của hồi môn đấy. (thời đó khoảng từ 1969 -1985) 3 chỉ vàng quý lắm mua được cả căn nhà to ý.

Kỷ niệm về tuổi thơ thì đấy ắp có vui có buồn có đắng cay. Ban ngày đi học vui cùng chúng bạn, chiều về tôi hay theo anh trai và người làm công đi chăn trâu. Tôi thích cưỡi trâu lắm nhất là nhà tôi có con trâu bảo nằm là nó nằm, bảo quỳ là nó quỳ, nó y như hiện thân 1 con người vậy. (mẹ mất một thời gian thì con trâu cũng chết theo – BS thú y có đến nhưng chả tìm ra lý do – ông ý nói rằng “chắc rắn cắn” nhưng nhà quê mê tín dị đoan thì bảo con trâu đó nó đi theo mẹ…tôi chả tin cái khái niệm đó - nhảm nhí.) Có lần tôi theo anh đi chăn trâu khi cưỡi trâu nó đi xuống dốc tôi khóc thét chả biết phải làm sao, anh tôi bảo “ cứ giữ thật chắc cái đuôi con trâu” hoặc khi lên dốc cao thì “cứ giữ thật chắc cái sừng của nó”  có một lần khi con trâu đang đi ngon lành qua vũng nước nó lại xà ngay vào, tôi thì ngồi vắt vẻo chưa chủ động được là sẽ làm gì thì thấy nó bước xuống dốc có vũng nước, vội vàng tôi túm lấy cái đuôi trâu, nhưng chẳng may khi vừa bước xuống thì nó lại có cái bậc cao thế là tôi lăn một phát qua đít trâu xuống chân trâu :D:D:D may là nó còn chưa dẫm cho bẹp giờ ngồi đây type thế này thì đúng là phước mười mấy đời đấy..khà khà khà….sau này lớn lên mới thấy mình liều thật. 

Nhà tôi lúc đó to nhất làng có 6 phòng tất cả. Khi nhắc tới tên bố thì làng trên xóm dưới ai cũng biết vì bố và mẹ hay giúp người hoạn nạn. Chính vì thế bố mẹ luôn được quý mến. Bố tôi nổi tiếng hầu như là toàn xã trên và xã dưới. Bố yêu mẹ cực kỳ, bố bảo bố yêu mẹ ngay từ cái nhìn đầu tiên vì mẹ có một đôi mắt ‘rất tây” và một nụ cười “hoàn hảo” bố bảo chưa gặp ai có cái miệng cười như mẹ và trong tất cả 7 đứa con gái thì chỉ có tôi thì may ra được 1 phần 3 của bà (hummm). Và chỉ có duy nhất chị gái tôi (chị L) là có đôi mắt giống mẹ. Quả thật mắt chị đẹp, 2 mí, dài. Nhưng cái mà bố tôi bảo là “tây” thì khg phải thế, mà là trước đầu con mắt nó tia sáng cứ y như 2 vì sao lúc nào cũng sáng ngời, dù cười hay khóc thì “hai vì sao” đó vẫn cứ sáng như thế - đó là cái mà bố cho là đẹp. 

Bố để tang mẹ 10 năm! Trong mười năm đó bố không hề có bạn gái hay là gì cả, cứ ngày ngày nếu không ra mộ thắp nhang cho vợ thì bố sẽ thắp nhang ở bàn thờ thì thầm khấn vái…những ngày giỗ mẹ hay là tết thì cứ mỗi lần thắp nhang xong là bố lại ngồi thần người ra và khóc. Đã rất nhiều lần tôi vô tình hay cố ý tới gần ôm cổ bố chỉ để 'nhìn" bố khóc mà chả biết phải làm gì. Bố không khóc thành tiếng đâu mà chỉ là lặng lẽ, từng hàng nước mắt nối đuôi nhau lăn dài trên má, mỗi lần như vậy thì tôi hỏi là "ơ bố khóc à?". Tôi không dám vuốt lên mặt bố, tôi cũng không dám lau hàng nước mắt đó, thay vào đó tôi chỉ lặng lẽ đứng nhìn - khi thì ngồi cạnh bố, khi thì ngồi hẳn vào lòng bố, khi thì tôi ngồi đối diện...lặng lẽ cho tới khi 1 trong hai chúng tôi lên tiếng, chuyển đề tài, hay là bố bảo tôi đi lấy cho bố cái gì đó và đề tài được thay đổi...tôi phục bố tôi lắm… 

23 comments:

  1. Bố mẹ Bee lãng mạn thế cơ à :). Người đàn ông nào, nhất là đàn ông VN, mà lại thời ấy, nói ra được rằng "bố yêu mẹ con vì đôi mắt, vì nét cười" ... là cực kỳ hiếm đó nhen Bee! Thật diễm phúc ...

    Hihi, xem ra, nhà Bee là to nhất làng và có cả của hồi môn cho một đàn con đông đúc thế là phải thuộc dạng "giàu" chứ sao Bee lại nói "Bee lớn lên trong cảnh nghèo" hihihi :D.

    Bà chị H của Bee thiệt là ... :)). Mới bao đó tuổi mà đã biết đay nghiến ông anh rể tương lai, hihihi. Vui thiệt! Trẻ con đã thể hiện tính tình từ khi còn bé rùi hén Bee! Nghe Bee kể chuyện tuổi thơ sao êm đềm hạnh phúc quá, dĩ nhiên, ngoại trừ việc mất mẹ quá sớm ... hug cái nào!

    ReplyDelete
  2. tuổi thơ của bà tuy thiệt thòi và mất mát mẹ nhưng bù lại là một tuổi thơ vui tươi hồn nhiên với các anh chị và sự yêu thương vô bờ bến của bố.Chỉ nghĩ bà cưỡi trâu tí chết mà tôi thèm được một lần sờ vào trâu đấy bà.Nhà tôi nội ngoại ở phố hết nên ko có quê mà về,chả có ao,chả vườn với đàn trâu chiều chiều cưỡi như bà :))
    Tôi cũng phục bố bà,một tình yêu chung thủy duy nhất với vợ.Đàn ông mà cứ khóc mỗi lần nhớ vợ như vậy là phải yêu lắm ,nhớ lắm đến ko cầm đc nước mắt đấy.Chị L của bà thật cao cả và ý thức hy sinh cho các em và thay mẹ làm đảm đương việc nhà.Chị ấy xứng đáng là người chị bà nhỉ.

    ReplyDelete
  3. ơ, thế trước giờ tui chơi với con nhà giàu mà hổng biết hic hic...buon cuoi nhỉ, nghĩ hồi bé bà cũng ngây ngô, tưởng tượng bà bé loắt choắt chạy lon ton theo đàn trâu :D hec hec, tui muốn bắt nạt bà ghê...

    ReplyDelete
  4. @bagladi + Sam + Blue: Giàu lúc đó, xã hội lúc đó, thời điểm đó thôi mấy bà ơi, sau này gia đình tôi tan nát hết - nhất là mấy anh của tôi phá tẹt ga. Tui nghĩ là mấy bố ấy hưởng thụ từ nho quen rồi - rồi kg chịu vun đắp rồi phá ý mà.
    Thế hệ tui lớn lên chả còn mẹ gì, thật á.

    ReplyDelete
  5. chị tôi ấy chị ấy thật vĩ đại. tui thương chị ấy lắm, lần nào về tôi cũng phải ghé nhà chị ấy, chồng chị ấy cũng quý tôi lắm, có 1 lần vui vui tôi bảo "anh thế này mà ngày xưa em lại chê anh là ba ba thuồng luồng, ông ấy cười toe toét:D:D lâu lâu ông ấy vẫn đùa tếu nhắc đến tôi với chị H lúc còn nhỏ đấy; nhờ thế tôi mới nhớ:D:D:D:D

    ReplyDelete
  6. Tui phải phục bà cái đoạn cưỡi trâu á! Tui về quê ngoại, thấy trâu sợ bỏ bà, vì nghe mấy ông anh họ hù dọa "đừng đi phía trước, trâu nó húc thủng ruột!". Sự thật là cũng có đứa bị trâu húc rồi, nhưng chắc tại nó chọc ghẹo chứ trâu hiền lành chết đc!

    ReplyDelete
  7. Thế thì hồi kí này còn dài dài đây,kể về 11 anh chị em của bà nữa chứ.

    ReplyDelete
  8. Bố Bee tuyệt vời quá, ngưỡng mộ…giống ông nội An quá, vợ chết không nhắm mắt ông hứa ở vậy nuôi Ba An và chú An..thế là ông đi tu luôn không bao giờ đi tiếp bước nữa đó Bee…1 nuôi 2 con thành tài …
    Bee có tuổi thơ hái hoa bắt bướm giống của An ngày xưa quá…may mắn lắm đó Bee, giờ đâu phải muốn tuổi thơ như tụi mình cũng có Bee há.
    Chị của Bee giỏi quá, ngưỡng mộ chị ấy ghê!

    ReplyDelete
  9. bà ơi không phải là trâu hiền đâu!!!!!!! never!!!!!!....chẳng qua mình là chủ, tối ngày mình lăn lê với nó thì nó không húc mình thôi bà ạ. Nhất là trâu cái vừa có con mình mà hay léng phéng gần con nó, nó sì (dọa mình bằng cách sì 1 cái thật mạnh - nhưng không phải là húc) đấy. Còn trâu đực mà hay đi đánh nhau nó có cái sừng rất nhọn, nếu mình cứ léng phéng gần nó thì nó cũng húc cho thủng ruột - anh họ bà nói đúng đó.:)

    ReplyDelete
  10. bà ơi chả có hơi mà kể hết đâu - chuyện của tôi thì toàn chuyện buồn, mà tôi sợ làm các bà buồn; vì đọc của bà hay của người khác toàn những điều ngọt ngào, còn của tôi toàn nước mắt.....tôi muốn chia sẻ với các bạn, nhưng cũng sợ mất công vì toàn làm cho các bạn buồn....
    Nếu viết thì tôi sẽ focus vào tôi thôi.....các bạn bảo tôi có nên viết tiêp không nào???cứ thấy buồn buồn thế nào ấy...

    ReplyDelete
  11. buon viet ra, de chi em quay cho ba cuoi len...hec hec
    noi that, it nhat thoi tho au cua ba cung co cai tu hao la nha ba giau nhat lang ...hehe
    Toi day, tuoi tho chang co cai j goi la dac biet ca, chang co trau bo, chang co canh dong j ca.....Nen ba cung phai tu hao ve no ba ah...
    Sau 10 nam, papa co di buoc nua ko????

    ReplyDelete
  12. gia nhu toi biet ba tu hoi ba 5-6 tuoi nhi, thay sang bat quang lam ho ty...co khi cung sang nha xin duoc it thoc gao...hec hec

    ReplyDelete
  13. Bà cứ viết đi,sẽ buồn nhưng để cho bạn bè biết và chia sẻ về một con người,một số phận.Tôi đã nói qúa khứ là qúa khứ mà.Nếu bà ko muốn viết tiếp thì bà vào bài cuối cùng kết thúc của tôi về (chuyện giờ mới kể) đọc lại rồi bà sẽ viết tiếp (tôi đảm bảo đấy).Sau những gì viết ra,tôi đã khép lại đúng với gì mình nói và tôi quên ko để nó day dứt và dày vò tôi nữa.Cho nên tôi khuyên bà cứ viết cho vơi đi vì viết là để thả ra,để tóm lại và để trôi đi mà.

    ReplyDelete
  14. tôi có ước được có tuổi thơ như bà cũng không có nhất là cái đoạn đồng lúa và đàn trâu:) nhà bà nhiều trâu thế thì cho nó ăn cái gì?

    ReplyDelete
  15. Bố Bee thì có những 12 người con - sau này "chúng nó" phá tẹt ga mẹ TT ạ..hihihi...

    ReplyDelete
  16. Bà kia trâu ăn cỏ chứ ăn giề? hahaha

    ReplyDelete
  17. Thế mà cũng có lúc phải ăn độn ngô đấy bà ạ...độn có nghĩa là mix ngô xay với gạo ý.

    ReplyDelete
  18. cứ từ từ khoai sẽ nhừ bà kia:D:D:D

    ReplyDelete
  19. Chị luôn chia sẽ với em và mọi người niềm vui và nổi buồn...vì vậy chị đừng ngại khi chia sẽ những nổi buồn của chị nhé...Viết ra sẽ thấy lòng nhẹ nhàng hơn...chị nói là chị viết văn ko hay nhưng thật sự em thấy lời văn của chị rất giản dị và nhẹ nhàng...em thích lắm ah

    ReplyDelete
  20. ba nhu toi nhu la nhu tre con an keo ay

    ReplyDelete
  21. Ong cu la nguoi tinh cam that day. Ma nha ba hoi xua giau the nho, thuoc hang dia chu day chu dua a..hihi.. Hoi be toi cung duoc cuoi trau, ra dong bat cao cao chau chau day (chi khi nao ve que ngoai thoi..hihi..)

    ReplyDelete
  22. Bây giờ nàng có dám cưỡi trâu hông? hehehehe....có bao giờ nàng kể cho Simon nghe hồi nhỏ cưỡi trâu hông? Bee hay kể cho xã nghe, him khoái lắm..heheh

    ReplyDelete