1. Chiều qua khi vừa cho 1 bệnh nhân (22 tuổi) lên ghế, vừa xong công việc xã giao giới thiệu tên tuổi và công việc mình sẽ làm cho nàng rồi quay ra hỏi về tiền sử bệnh xem có gì mình cần chú ý không, thực ra thì theo luật thì mình cứ hỏi cho đúng phép thôi chứ tất cả thông tin đều đã có sẵn trên máy tính được update chặt chẽ bởi sếp và supervisor của mình. Xong! mình bảo mình sẽ bắt đầu bằng việc cạo vôi răng trước sau đó sẽ trám 1 cái răng,nếu cảm thấy khó quá thì mình sẽ dành việc trám cái răng ấy cho lần sau, nàng ừ ừ à à...rồi mình vừa quay sang bên phải bật nút máy siêu âm và lấy cái kiếng bảo hộ đeo vào...thì ôi dời ơi, nàng ói tè le ra ghế, em y tá vội vàng phụ giúp...và rồi ôi, mặt nàng tái xanh và rồi..ôi,. nàng xỉu ngay trên ghế của mình...mạch nàng rất yếu và tiếp theo là da nàng xanh tím...ôi, nàng không thể thở nổi....chúa ơi, mình đã rất nhanh bảo em y tá lấy ngay cho mình cái hộp Emergency, xé toạc cái hộp mình chụp ngay ô xy vào mũi cho nàng, quay ra gọi supervisor...cả 4 nhìn nhau lo lắng...1.2.3...mắt nàng nhắm nghiền, hơi thở khá hơn một chút...làn da vẫn xanh...1.2.3...mạch vẫn yếu, tim...nàng vẫn đập chứ chưa đến độ phải hô hấp nhân tạo CBR cho nàng (ơn chúa chứ nếu không thì mình chết vì nàng to gấp 5 lần mình cộng lại, chiếc đùi của nàng to bằng vòng eo của mình, CBR cho nàng thì chắc sau 2 phút mình ngất luôn hic hic)..20 phút sau nàng mở mắt, có thể nói chuyện nhưng vẫn rất yếu...thêm 10 phút nữa tình hình không khá hơn,supervisor của mình ký y lệnh gọi xe cứu thương và chuyển tới bệnh viện. Ps. Nàng rất mập, tiểu đường type II, đi đứng đều phải nhờ có xe lăn...nàng rất trẻ, mới 22 tuổi....
Phù, xong thì mình đã chậm hết 30 phút cho bệnh nhân kế tiếp. Sếp mình bảo 20 năm trong nghề, đây là lần thứ 2 sếp có 1 ca như thế. Đã làm ngành y thì tất cả các bệnh nhân mình đều phải coi như nhau, điều trị như nhau và tôn trọng họ y như tôn trọng mình, nhưng thật lòng mà nói thì những bệnh nhân mập như thế và lại trong tình trạng xe lăn như thế đều là 1 "night mare".
2. Một bệnh nhân khác viếng thăm vào phút chót, tức là lịch hẹn 5.50pm, chỉ còn 10 phút nữa là mình về với con, nàng đã được chích botox vào vùng trán và mắt cách đó 1 tuần bởi 1 nha sỹ tên tuổi kinh nghiệm. Nàng lấy cuộc hẹn này thay vì với nha sỹ kia thì chả hiểu sao em tiếp tân lại book ngay vào cho mình, mà mình thì chả có chuyên môn gì về botox với filler cả. Mình từ tốn giải thích rằng bệnh nhân nên lấy 1 cuộc hẹn khác với nha sỹ kia, mình không làm cái này, thế mà nàng cứ blah blah blah nào là nàng đã trả rất nhiều tiền thế mà tại sao 1 mí mắt của nàng vẫn sụp, rồi nàng còn định chích botox cho chân của nàng để nàng đi giày cao không đau..vân vân và linh tinh...cứ như thể nàng đang "bắt đền" mình vậy...trong trường hợp thế này, gái 1 con như mình, ngực căng tức vì sữa, gần 6h cái bụng đã đói lắm rồi....thì nên niềm nở đến mức nào?
Cuối cùng nàng niềm nở thế nào ? :-)))))))))))))))
ReplyDeleteÔ, làm nha sỹ mà kiêm luôn chích botox nữa hả mợ, em cứ nghĩ botox dành cho plastic Surgeons hehe! ngốc quá! ;p Mà mợ này, chích botox có side effect gì ko?? để sau này già mà trúng số thì cũng ham hố đi chích! haha!!
ReplyDeleteĐọc cái vụ thứ nhất tim em đập bình bịch luôn, bác trong cuộc chắc còn run hơn nữa. Hix
ReplyDeleteUi trời 1 ngày mà gặp 2 vụ này thiệt quả là đuối chị heng
ReplyDeleteMẹ em Jen tả làm em nít thở để đọc luôn. Gặp em thì chắc xỉu theo cô đó quá :)) Em cũng thắc mắc là chị có "niềm nở" với cô thứ 2 được ko hay cáo từ đi dìa?
ReplyDeleteem phải đổi lại tựa đề nhỉ? biết niềm nở thế nào đây bác Sấu ơi?
ReplyDeletehết hồn với bệnh nhân thứ nhất của chị
ReplyDeleteEm thấy dịch vụ bên đó tốt quá, biết tôn trọng và vui vẻ với bệnh nhân, chứ về đây đi - đừng hòng mà kể chuyện dài dòng, chúng chửi cho đấy. Hừm...bệnh viện công nơi đây "khiếp" lắm
Tất cả các Nha sỹ có thể học thêm 1 khóa (10 ngày) về botox mợ à, nhưng đa số Nha sỹ chỉ học chích botox cơ bản tức là chỉ có 3 vùng trên mặt: trán, mắt, và miệng thôi, còn chuyên sâu thì hơn nữa để có thể chích ở chân và nách thì chỉ những ai chuyên về thẩm mỹ mợ ạ. Bee thấy Sếp của Bee với mấy anh chị kinh nghiệm kia chích hoài, Bee học lỏm thì nghe nói chả có side effect gì, chỉ có điều có 1 số ca phần mí mắt sau khi chích bị sụp, mà khi đã bị vậy thì chờ khi Botox tan sẽ trở lại vị trí ban đầu thôi. Mục đích của botox là freeze các cơ, do đó sau khi chích thì các cơ relax, không co thắt = giảm nhăn, thía thui à.
ReplyDeleteCũng may là chỗ Bee làm supervisor với sếp lúc nào cũng có mặt nên cũng bớt lo Tôm ạ
ReplyDeleteĐuối toàn tập em ơi.
ReplyDeleteĐây, ngồi nghe rất kiên nhẫn sau khoảng 7 phút nàng ý cứ blah blah blah blah....nghe xong Bee từ tốn nói là Bee không chuyên về cái này, blah blah để nàng ấy lấy lịch hẹn với gái kia, nhưng nàng ý xả giận vào Bee chứ sao...rốt cuộc Bee về nhà 6.20pm:(( đói vãi linh hồn, tay run lập cập vì đói, có quả táo với 2 cái bánh quy thì sau bữa trưa đã lủm hết rồi:((
ReplyDeleteHồi Bee làm ở Vn thì thế này: "cô ơi, cô kê đơn cho tôi cái toa thuốc này nhẹ quá, hôm trước tôi đi bác sỹ kia kê cho tôi loại mạnh uống có hiệu quả liền"..mà kháng sinh nhá.
ReplyDeletethiệt tình, may mà bệnh nhân kia ko sao bà nhỉ. Mà ở chỗ bà còn chờ, chứ ở Mỹ là chúng nó gọi ngay 911, ship bệnh nhân đi ngay vì sợ trách nhiệm đấy. Bọn Mỹ hở chút là kiện tụng đấy mà ...
ReplyDeleteSau này đi làm nhớ mang thêm nhiều đồ ăn nhé.
Rồi niềm nở nàm sao để tống nàng bò tót ra khỏi phòng về với con?
ReplyDeleteĐứng tim vì bệnh nhân số 1, nh nói thật e rất sợ đi nha sĩ, có lần suýt xỉu r đấy lol
ReplyDeleteÔi Bee ơi,bây giờ tôi làm ở bệnh viện tôi mới hiểu là nó phức tạp hơn các nghành khác nhiều. Tôi may là không gặp những cảnh tượng bệnh nhân như các bs,y tá hàng ngày nhưng mỗi lần có việc với head nurse thì phải lên các khoa trại mà tôi cũng sợ vì nhìn bệnh nhân nữa là gặp cảnh của chị ngất xỉu trên chắc tôi quỵ gối. Có lần buổi sáng ra đang bước vào cầu thang máy có người nhà bệnh nhân hỏi nhà xác ở đâu ặc ặc..còn giờ làm việc của tôi không bao giờ bước ra đúng giờ mà phải qúa 30 phút mới thoát ra khỏi bàn làm việc.
ReplyDeleteRất hiểu và thông cảm cho Bee,đúng là rất dở mà phải niềm nở ntn nhể :))
à quên,tôi ghê sợ cái tiếng xì lấy cao răng của cái máy hơn là sợ đau vì cũng có đau đâu bà nhỉ.
ReplyDeleteem cũng vậy, cứ đi trám răng, thấy nha sĩ cầm cái cây, tiếng máy rè rè là ngán lắm
ReplyDeletechị cho em hỏi chút nha. hồi trước em đi lấy tủy răng, cô nha sĩ không tiêm thuốc tê nhiều nên em muốn xỉu luôn vì đau quá. Lần sau, em đi chỗ khác cũng làm tủy, họ cứ chích thuốc tê nên em không đau. Tháng trước,em đi trám răng: cô nha sĩ thấy em than ê quá nên cứ chích thuốc tê, em than đau là chích. Vậy thuốc tê có tốt không chị? Có khi nào bị lạm dụng không? Và thuốc tê ảnh hưởng trí nhớ phải không chị? Em hỏi vì em mới bị bung miếng trám ở răng cửa, em nhớ là đang ăn thì cắn phải cục gì cứng cứng, em tưởng là xương, tự nhiên em nuốt luôn vào bụng - thay vì phải nhả ra. Xong, em mới biết mình nuốt cục trám rồi, chết em chưa, có sao không chị?
cám ơn chị Bee
Chỉ là panic attack bà ạ, chứ không may mà heart attack thì nhục cho cái tấm thân tàn của tui quá vì nàng này rất béo, hô hấp khéo cả người tui nhảy tưng tưng lên mới nổi chứ 2 bàn tay tui bé xíu biết làm sao..lol. Bên tui Ambulance service cũng tốt lắm, hôm qua gọi sau 7 phút là họ có mặt rồi, chuyên nghiệp lắm bà ạ.
ReplyDeleteTui hồi này ăn nhiều như heo ấy, bữa trưa ăn xong lại còn kèm theo quả táo và 2 cái bánh ngọt con con mà 6pm tay run, mắt mờ vì đói đấy bà, đúng là tui sẽ cần phòng thủ thêm đồ ăn bà ạ. thnx bà
Ồi dời em ngồi chịu chết, nàng nói hết cơn giận thì nàng đi ra, em đỡ đạn hộ anh kia chưa sao.
ReplyDeleteCó rất nhiều người cùng cảnh ngộ mợ đấy, nhưng thực tình mà nói thì cứ nghĩ thì sợ thế thôi chứ có gì đâu mà sợ? có đau đầu nào?,
ReplyDeleteCái ngành này đúng là làm dâu trăm họ đấy bà, nhưng mà bà cứ tiếp xúc thường xuyên thì sẽ thấy mọi thứ bình thường thôi, nhà xác cũng thế, sợ gì nào.
ReplyDeleteỪ, cái tiếng ồn của máy, với tiếng của máy khoan làm mọi thứ đáng sợ hơn thực tế rất nhiều:)
ReplyDeleteThuốc tê lịch sử của nó có từ rất lâu đời, chả sao cả mợ ơi đừng có lo. Thuốc tê không làm ảnh hưởng trí nhớ, và thuốc tê không đắt. Vì thế chị em ta đi trám răng/ chữa tủy mà cảm thấy đau thì cứ thật thà bảo nha sỹ là đau, họ sẽ chích thêm. (Khi còn làm ở Vn và ngay cả bây giờ- trước khi chích cho bệnh nhân Bee thường dùng thuốc tê (niêm mạc) gel bôi ngay vào vị trí muốn chích, chờ 1 chút thuốc tê ngấm vùng niêm mạc đó rồi mới chích, thủ thuật này làm cho bệnh nhân có cảm giác bị chích không đau gì...khg biết các anh chị khác ở Vn có làm thế không,mợ thử hỏi xem. Còn nếu không thì cứ như con kiến nháy 1 tí thôi, rồi thuốc tê ngấm có đau gì đâu? cuối cùng thì khi nằm trên ghế phải hooàn toàn có cảm giác thoải mái, không đau thì lần đi nha sỹ sẽ tự tin hơn.
ReplyDeleteNuốt miếng trám không sao cả, nhé, mợ đừng lo.
Cám ơn bác Bee nha, nghe xong em yên tâm rồi, chứ cứ thấy nha sĩ tiêm thuốc tê lại sợ họ lạm dụng :-)
ReplyDeleteở VN, có bệnh viện lớn mới có loại thuốc tê gel bôi lên vị trí cần tiêm, chứ thường thì không có bác ạ. Sẵn em nói về cái này luôn: Hồi con em bệnh, vào bv Nhi Đồng, họ lấy máu mấy bé ghê lắm, cư đâm chích te tua. Rồi em đưa con em sang bv khác, có dùng gel này, họ bôi vào tay rồi chờ 1 chút, họ tha hồ dùng kim lấy máu mà con em không đau. Em không biết gel này mắc không, chứ sao họ không sử dụng rộng rãi cho bà con nhờ
Đặt cái tựa đề bài viết này rất chuẩn so với nội dung. Làm BS rất cần yếu tố niềm nở để bệnh nhân và người thân bệnh nhân có cảm giác yên tâm.
ReplyDeleteĐáng tiếc là cuộc sống sôi động, mọi người cuốn theo cái vòng quay ấy nhanh quá mà bỏ qua công đoạn quan trọng nhất, nhỉ?
ReplyDeleteHaiz, cún béo mỗi lần ngồi lên ghế nha sĩ là thở dốc, tim đập, chân tay bủn rủn, mỗi tội chưa đến mức như nàng kia.
ReplyDelete