Saturday, 30 June 2012

Lãng mạn nhé?! (tiếp)

3. Bệnh của nàng.

Kể từ sau chuyến du lịch ấy, nàng đổ bệnh. Căn bệnh này liên quan tới tim của nàng, tuy vậy mãi tới khi nàng ngất xỉu,xe cứu thương chở tới bệnh viện các Bs làm xét nghiệm và scan thì mới tìm ra. Trước đó cả năm bệnh của nàng cứ chập chờn mờ mờ ảo ảo, không có triệu chứng rõ rệt, có ngày nàng cảm thấy rất mệt, mệt lắm,không thở nổi, nhưng có ngày nàng lại rất khỏe mạnh. Kể từ khi nhiễm bệnh rồi ủ bệnh rồi tới lúc ngất xỉu là gần cả năm trời. Những cuộc viếng thăm BS họ không tìm ra và cũng không chuyển nàng tới tuyến cao hơn vì họ cho rằng nàng mệt là do áp lực công việc, do stress, do virus, do thời tiết, do sụt ký, do thiếu chất, do thiếu ánh nắng mặt trời..v..v...nhật ký của nàng ghi rất chi tiết ngày, giờ, tên BS, các cuộc hẹn và khám bệnh với BS. các BS khuyên nàng thư giãn, nghỉ ngơi, không làm việc quá sức, ăn uống lành mạnh, tập thể dục nhẹ..v..v...
...
Nàng nằm đó, trên giường bệnh sau khi các xét nghiệm đã rất rõ ràng. Bệnh của nàng được gây ra mởi 1 loại vi khuẩn vốn không tồn tại ở đất nước nàng đang sống. Tuy vậy loại vi khuẩn này lại rất phổ biến ở đất nước mà nàng vừa đi du lịch về, rất có thể vi khuẩn đã thâm nhập vào nàng qua muỗi chích hoặc côn trùng cắn. Khi muỗi chích hoặc côn trùng cắn,vi khuẩn sẽ thâm nhập dòng máu và trú ngụ ngay van tim của nàng, gây ra nhiễm trùng van tim. Khi bệnh tìm ra thì vùng van đó đã nhiễm trùng quá nặng. Cơ hội duy nhất để cứu nàng là phẫu thuật thay van tim. Sau nhiều lần hội chẩn thì ê kíp mổ đã sẵn sàng. 10h sáng nàng lên bàn mổ và sau nhiều tiếng, ca mổ đã thành công...
...
Nàng tỉnh dậy, đã có thể nói được, nhận biết mọi người xung quanh. Chàng hôn nhẹ vào má nàng, xiết nhẹ bàn tay,chàng cảm nhận được sự mệt mỏi sau ca phẫu thuật nặng mà nàng vừa trải qua...Cuối cùng thì cũng đã có thể ăn một chút, uống một chút và cười nói khi có người tới thăm. Căn phòng của nàng đầy những tấm thiệp mong nàng mau hồi phục và bình hoa hồng đỏ thắm. Tuần nào chàng cũng mua hoa tặng nàng...
...
Đã một tuần sau phẫu thuật, nàng hồi phục nhanh. Sức khỏe nàng khá tốt. Nàng viết vào nhật ký "tuần sau mình sẽ được về nhà rồi, vui quá" Các Bs cũng rất vui và nói rằng ừ, tuần sau sẽ cho nàng xuất viện vì nàng phục hồi khá nhanh, cơ thể nàng nhanh chóng thích nghi với chiếc van mới kia...

Còn tiếp, Bee đi khò tiếp nhé..hahahha

Thursday, 21 June 2012

Lãng mạn nhé?!

Mình mấy nay toàn kể chuyện stress với cả thương tâm làm các tình yêu của mình stress theo,ngại quá, thôi mình kể chuyện lãng mợn cho mọi người nghe nha. Chuyện này là chuyện tình yêu, trẻ em dưới 18 cấm đọc nhá..hà hà hà....

1. Chàng.
Chàng - một thanh niên mới lớn, 18 tuổi, vừa học xong phổ thông và vài tháng nữa chàng sẽ bước chân vào giảng đường Đại học.
Buổi tối đó là buổi tối tiệc Gala sinh viên, chàng diện bộ complet màu xám - rất hợp thời lúc đó - tới dự. Chàng cười nói với nhóm bạn cũng lớp, chút sau đó một ánh mắt quen thuộc liếc qua,tim chàng thổn thức cố lục lọi trong trí nhớ xem chàng đã gặp ánh mắt này từ đâu?..ừ, phải rồi, ánh mắt ấy, người con gái ấy chàng đã gặp ở hội trai Scout 2 năm trước. Cả hai nhanh chóng làm quen và cười nói rôm rả. Sau màn tiệc đứng là tiết mục khiêu vũ, chàng mời nàng nhảy cùng...Sau lần đó, cả hai trái tìm hòa cùng nhịp đập,thế là họ yêu nhau...

2. Nàng.
Nàng thực tình mà nói thì không xinh đẹp nhưng rất có duyên, cao ráo, mảnh mai. Đôi mắt xanh thẫm, mái tóc vàng mềm như tơ. Nàng thông minh, hài hước, cá tính,nói chung,nàng với chàng là một cặp hoàn hảo...
...
Năm tháng trôi qua, cả hai đã cùng nhau trải qua nhiều biến cố, sóng gió của cuộc đời, chàng và nàng cảm thấy đủ chín chắn để góp gạo thổi cơm chung. Nàng dọn tới sống cùng chàng, họ đã có khoảng thời gian vui vẻ bên nhau,cay đắng ngọt bùi...
...
Sau lần chàng và nàng cùng đi du lịch nước ngoài ấy, nàng bị bệnh. Căn bệnh gì mà tất cả các bác sĩ đều không tìm ra khi bệnh mới thâm nhập. Bệnh lý của nàng không rõ ràng, chỉ biết là rất mệt,chỉ biết là có cái gì đó đã thay đổi trong cơ thể của nàng. Nàng viết nhật ký tất cả các cuộc viếng thăm tới văn phòng BS...chịu, đã vài tháng, nàng thấy mệt hơn rất nhiều và họ vẫn không tìm ra....Cho đến 1 ngày nàng ngất xỉu xe cứu thương đưa nàng tới khoa cấp cứu, các xét nghiệp tim mạch huyết ngay lập tức được tiến hành...cho tới lúc này bệnh nàng đã rất nặng...nàng nằm viện dài ngày, rất dài...
Sức khỏe nàng vẫn không tiến triển, các ê kíp phẫu thuật liên tục thay đổi, vị trưởng khoa vẫn chưa quyết định xem sẽ theo kế hoạch nào, vì nàng còn rất trẻ, vị trưởng khoa đang cố tìm phương án tốt nhất cho nàng. Quyết định phẫu thuật thay van tim là chắc chắn rồi, nhưng thay van tim như thế nào? Van heo hay van kim loại? kim loại thì không thể dùng wafarin, mà van heo thì tuổi thọ chỉ có 20 năm, có nghĩa là khi nàng 40+ tuổi nàng sẽ lại phải trải qua phẫu thuật một lần nữa...rắc rối,phức tạp...vị trưởng khoa cứ gồng mình suy nghĩ, chưa biết sẽ chọn phương pháp nào...
...
Nàng vẫn ở bệnh viện, chàng vẫn là người chăm sóc chu đáo tận tuy duy nhất cho nàng,tất nhiên ngoài bố mẹ của nàng ra...

(còn tiếp, Bee đi khò đây, cuối tuần buôn tiếp nhé)

Thursday, 14 June 2012

Đời rất dở.....biết niềm nở thế nào????

1. Chiều qua khi vừa cho 1 bệnh nhân (22 tuổi) lên ghế, vừa xong công việc xã giao giới thiệu tên tuổi và công việc mình sẽ làm cho nàng rồi  quay ra hỏi về tiền sử bệnh xem có gì mình cần chú ý không, thực ra thì theo luật thì mình cứ hỏi cho đúng phép thôi chứ tất cả thông tin đều đã có sẵn trên máy tính được update chặt chẽ bởi sếp và supervisor của mình. Xong! mình bảo mình sẽ bắt đầu bằng việc cạo vôi răng trước sau đó sẽ trám 1 cái răng,nếu cảm thấy khó quá thì mình sẽ dành việc trám cái răng ấy cho lần sau, nàng ừ ừ à à...rồi mình vừa quay sang bên phải bật nút máy siêu âm và lấy cái kiếng bảo hộ đeo vào...thì ôi dời ơi, nàng ói tè le ra ghế, em y tá vội vàng phụ giúp...và rồi ôi, mặt nàng tái xanh và rồi..ôi,. nàng xỉu ngay trên ghế của mình...mạch nàng rất yếu và tiếp theo là da nàng xanh tím...ôi, nàng không thể thở nổi....chúa ơi, mình đã rất nhanh bảo em y tá lấy ngay cho mình cái hộp Emergency, xé toạc cái hộp mình chụp ngay ô xy vào mũi cho nàng, quay ra gọi supervisor...cả 4 nhìn nhau lo lắng...1.2.3...mắt nàng nhắm nghiền, hơi thở khá hơn một chút...làn da vẫn xanh...1.2.3...mạch vẫn yếu, tim...nàng vẫn đập chứ chưa đến độ phải hô hấp nhân tạo CBR cho nàng (ơn chúa chứ nếu không thì mình chết vì nàng to gấp 5 lần mình cộng lại, chiếc đùi của nàng to bằng vòng eo của mình, CBR cho nàng thì chắc sau 2 phút mình ngất luôn hic hic)..20 phút sau nàng mở mắt, có thể nói chuyện nhưng vẫn rất yếu...thêm 10 phút nữa tình hình không khá hơn,supervisor của mình ký y lệnh gọi xe cứu thương và chuyển tới bệnh viện. 
Ps. Nàng rất mập, tiểu đường type II, đi đứng đều phải nhờ có xe lăn...nàng rất trẻ, mới 22 tuổi....
Phù, xong thì mình đã chậm hết 30 phút cho bệnh nhân kế tiếp. Sếp mình bảo 20 năm trong nghề, đây là lần thứ 2 sếp có 1 ca như thế. Đã làm ngành y thì tất cả các bệnh nhân mình đều phải coi như nhau, điều trị như nhau và tôn trọng họ y như tôn trọng mình, nhưng thật lòng mà nói thì những bệnh nhân mập như thế và lại trong tình trạng xe lăn như thế đều là 1 "night mare".

2. Một bệnh nhân khác viếng thăm vào phút chót, tức là lịch hẹn 5.50pm, chỉ còn 10 phút nữa là mình về với con, nàng đã được chích botox vào vùng trán và mắt cách đó 1 tuần bởi 1 nha sỹ tên tuổi kinh nghiệm. Nàng lấy cuộc hẹn này thay vì với nha sỹ kia thì chả hiểu sao em tiếp tân lại book ngay vào cho mình, mà mình thì chả có chuyên môn gì về botox với filler cả. Mình từ tốn giải thích rằng bệnh nhân nên lấy 1 cuộc hẹn khác với nha sỹ kia, mình không làm cái này, thế mà nàng cứ blah blah blah nào là nàng đã trả rất nhiều tiền thế mà tại sao 1 mí mắt của nàng vẫn sụp, rồi nàng còn định chích botox cho chân của nàng để nàng đi giày cao không đau..vân vân và linh tinh...cứ như thể nàng đang "bắt đền" mình vậy...trong trường hợp thế này, gái 1 con như mình, ngực căng tức vì sữa, gần 6h cái bụng đã đói lắm rồi....thì nên niềm nở đến mức nào?