Ngày hôm qua mon 6/12/10 là một ngày bão tuyết tồi tệ nhất tại
Tuần trước đã là một tuần tuyết tràn ngập, hầu hết các trường học đóng cửa, sân bay đóng cửa nhưng ít ra hầu hết mọi người dân đi làm vẫn có thể về nhà. Cuối tuần hửng nắng và tuyết đã có vẻ như ngưng chỉ còn lại đá vì ban đêm trung bình nhiệt độ tại thành phố là âm 9 độ.
Hôm qua buổi sáng đi làm vẫn bình thường, đường xá khá quang đãng, không có xương mù cũng không có tuyết rơi… ấy vậy mà đến 9h sáng tuyết bắt đầu xối xả, tuyết tràn ngập mọi ngóc ngách. Xã thả mình ở chỗ làm 8.30 sáng và đến 9h xã nhắn tin bảo đã đến chỗ làm an toàn. Mình cũng ung dung một ngày mới, thi thoảng ngắm qua cửa sổ thấy tuyết mới rơi mà đã tràn ngập hết cả. Chút sau một tiếng vang kinh hoàng ấy là chiếc xe hơi đang băng trên đường vì lượng tuyết nhiều quá trơn trượt, tài xế mất tay lái và chiếc xe bốn chỗ lăn cu đơ như con rùa đâm vào cột đèn chỉ còn cách xa cửa sổ chỗ phòng làm việc của mình khoảng 5m! hú vía.
10h chồng nhắn tin bảo chỗ làm của em có đóng cửa buổi chiều không, chỗ làm của anh đang cố liên lạc với bệnh nhân hủy các cuộc hẹn và sẽ đóng cửa buổi chiều.
11h chồng gọi điện rất gấp gáp bảo thông báo trên toàn khu vực tất cả các trường học, business, shopping malls nơi anh làm đóng cửa và các nhân viên nhanh chóng về nhà. Mình bảo ui dời, sếp anh thoáng, sếp em bảo chả đóng, mọi người cứ hoảng, chứ chút nữa là tuyết ngưng, không đóng cửa, dù đa số bệnh nhân gọi điện thoại hủy cuộc hẹn. Cả buổi sáng mình có mỗi 2 bệnh nhân vớ vớ vẩn vẩn chả ra làm sao ghi được 2 cái toa thuốc hết buổi sáng.
12h chồng gọi điện, em thu xếp nghỉ buổi chiều đi hoặc là nói chuyện với manager, hoặc là nói chuyện với sếp kêu họ đóng cửa đi, tình hình rất nghuy cấp! Mình hỏi lại con mụ manager nó bảo “Tuyết năm nào chả có, tuyết mới thế này ăn nhằm gì, nếu mày bị kẹt ở đây thì khối người cũng bi kẹt ở lại không chỉ riêng mình mày”…mình im.
12.15. Bố chồng gọi điện “ con mặc đồ đi bố đến đón con về” (chẳng là văn phòng ông cụ làm việc cách xa chỗ mình làm khoảng 5 phút lái xe) chỗ làm của ông cụ đóng cửa và có tất cả 200 nhân viên đều cho về hết. Mình bảo không được đâu, chỗ con làm họ không đóng cửa buổi chiều, con không về được. Ông cụ cứ khăng khăng đòi nói chuyện với con mụ manager và đòi đưa mình về. Kết thúc cuộc điện thoại mình bảo từ từ con đi nói chuyện với sếp,tí con gọi lại. Con mụ manager thì cứ bảo là bệnh nhân của mình đã booked vào buổi chiều, mày không thể về.
12.30 chồng gọi hối thúc mình đi về gấp, mình vào nói chuyện với sếp rằng con đường duy nhất từ chỗ làm về nhà mình (express way) hiện tại đã bị đóng, không có cách nào Andy có thể đến đón mình, tiện bố chồng mình làm việc gần đây đón mình về, mình sẽ nghỉ buổi chiều này, sếp quyết định thế nào, văn phòng có đóng cửa không? Sếp bảo, sếp hôm nay chỉ làm buổi sáng còn các therapist/hygienist và các nha sỹ khác vẫn làm. Mình bảo vậy thì ok để họ làm, em đi về, em sẽ nghỉ chiều nay coi như nửa ngày holiday,sếp nói OK.
12.45 mình mặc xong đồ mũ áo cẩn thận cũng là lúc bố chồng ghé tới, nhảy lên xe của cụ, hai cha con lái xe về nhà. Thông thường cụ chỉ hết khoảng 15 phút lái xe về tới nhà nhưng mà hôm qua 2 cha con kẹt dưới dòng xe vật vã với tuyết. Tuyết rơi trong vòng 3 tiếng mà đã dày lên tới tận đầu gối. Rất rất nhiều người bỏ xe ngang đường để đi bộ về nhà vì trơn trượt.
3pm - Cuối cùng thì hai cha con cũng về tới nhà ông cụ. Cụ bà làm sẵn súp bông cải xanh và kem cho cả ba. Hai ông bà thường ăn tối vào lúc 4h chiều và supper vào lúc 10h tối. Mình thì 4h chiều thông thường còn đang cày bục mặt chả đói nhưng cũng ráng ăn cho hai cụ vừa lòng. Súp xiếc xong mình đi tắm, mặc pyjama và đi tất của mẹ chồng, rộng thùng thình cứ như con thị nở nhưng mà được cưng như công chúa. Cứ chốc chốc phải gọi hỏi tin coi chồng đang kẹt ở đâu, cả nhà lo không thể nào tả nổi. Đến 10h tối hai cụ lại ép công chúa thị nở này ăn bánh ngọt – dời ạ, mình thì không thích bánh thế nhưng cũng phải cắn một miếng gọi là…hai cụ bảo mình cần ăn nhiều cá nhiều thịt nhiều bánh nhiều chất vì mình còm ròm quáL L .
10h đêm. Lúc này TV và radio luôn luôn thông báo tất cả ai còn kẹt ở ngoài đường hãy bỏ xe lại và đi bộ về nhà nếu nhà gần hoặc vào council nào đó tá túc. Nếu ở gần B&B hoặc khách sạn thì cũng vào đó tá túc qua đêm vì nhiệt độ lúc này xuống rất thấp (âm 12 độ) tuyết lúc này đã băng thành đá rất khó có thể lái xe. Các kênh radio cũng cung cấp thông tin cách B&B và khách sạn còn chỗ hay đã hết phòng. Tất cả các motorway (đường cao tốc) đều đóng nhất là tuyết M8 (nối liền giữa Glasgow và Edinburgh) M74 (tới London/Glasgow/các cùng lân cận – M74 còn là tuyết nối từ nhà Bee tới chỗ làm xã, từ chỗ làm xã tới nhà bố mẹ chồng) Tất cả xe cộ từ tuyến M74 đều đổ dồn về phía South lanarkshire (khu vực nhà Bee) thành ra đó là 1 biển xe với chỉ 1 làn đường duy nhất.
10.30pm gọi điện cho chồng, hắn vẫn cứ ở ngoài đường, vẫn cứ kẹt. Không thể tìm được một nơi tá túc, tất cả KS và bed and breakfast đều kín. Hai bên đường đều là xe người dân bỏ lại thành ra không có 1 chiếc xe cào tuyết hay rải muối có thể vào được vì 1 dòng xe như kiến đậu ở hai bên đường - ở giữa là 1 dòng kiến nối đuôi nhau di chuyển cứ mỗi tiếng là 5-10m.
11pm. Gọi điện chồng vẫn kẹt hơn 30 phút chàng vẫn không nhúc nhích. Rất may là cách xa khoảng 1km là
11.30pm chàng gọi điện báo đang ở trên đỉnh dốc, tức là chàng đã qua được đèn đỏ và tuyết không tệ lắm, cũng ít xe qua lại nên chàng đã lên được đỉnh dốc (nhà mình trên đỉnh dốc hơi thoai thoải) Nhưng không thể mang xe từ ngoài đường chính vào nhà vì từ đường chính vào nhà tuyết cao tới hơn đầu gối thành ra chàng bỏ xe ngoài đường đi bộ vào nhà (khoảng 250 – 300m gì đấy)
Về nhà chàng ăn uống qua loa bánh mì gì đấy, hơn 11 tiếng lái xe từ chỗ làm về đến nhà chàng dã dời, đầu nhức, mắt nhức, stress, đói, mắc tè …
Cả nhà thở phào nhẹ nhõm ít ra thì chàng cũng về đến nhà an toàn mặc dù đó là một ngày mệt mỏi. Mình thăng lúc 12h và hôm nay ông bà cụ đưa mình về lúc 2h chiều. Chỉ có thể dừng xe dưới chân dốc không thể lái xe nổi lên dốc vì cái dốc nhìn như một nghia địa xe, ngang dọc tùm lum tá lả. Ông cụ đưa mình lên dốc, giao mình cho chàng an toàn rồi mới quay đầu đi bộ trở lại xe. Nhục thế!!!
Tips for women: always wear panty liner. Thật đấy vì nếu chẳng may bị kẹt ở đâu đó cứ tắm giặt thay cái mơi là lại sạch sẽ fresh thoải mái ngay.
Tips for men: Always have a bottle in the car – thật đấy vì chẳng may kẹt xe chỗ đông người mà kg thể ra ngoài tè được thì tè vào cái chai ýJ (sang hơn thì mua cái Urine chemical gel)
Tips for all: Công việc rất quan trọng nhưng mạng sống của mình quan trọng hơn. Nếu hôm qua Bee không kiên quyết liều về thì chỉ có nước ngủ lại chỗ làm đêm qua vì chồng không thể tới nơi mà đón được.
Ps. Có 1 nha sỹ chỗ Bee bị ket ở chỗ làm hôm qua vì tuyết không thể lái xe đi đâu - tuyến đường chính bị cấm thì đi đường nào? Hôm nay mình cũng chả đi làm được, gọi điện con mụ manager lại bảo tất cả mọi người đều lái xe tới chỗ làm ok, chỉ khu mình bị tuyết nặng thế (mẹ kiếp cái kiểu cứ như mình nói xạo không bằng ấy) cũng may lão boyfriend của mụ ta bị kẹt ở Hamilton tối qua (gần nhà mình) chứ không nó lại bảo mình phóng đại hay nói xạo...mả bố nhà mụ!
Bitter fact: 250 người đêm qua (cả trẻ em lẫn người lớn) phải ngủ qua đêm trong Hamilton College.
300 người đêm qua phải qua đêm tại Hamilton Council.
Hàng ngàn người phải nhịn đói và qua đêm trên xe của họ vì kẹt ngay giữa nơi không council, không khách sạn, không quán ăn...
Mai Bee rảnh updatae hình tuyết sau nhé. Giờ đi khò đây. So glad to be home and safe.
Kinh hòang quá Bee há. Chị qua Thụy Sĩ này mất gần 1200CHF cho 4 bánh xe tuyết vì luật bên đây đến mùa đông phải thay bánh xe tuyết. Tiếc tiền nhưng an tòan.
ReplyDeleteChị cũng mong Bee an tòan, nhớ ăn nhiều vào kẻo ông bà lại lo cho sức khỏe nhé.
kẹt lâu thế women cũng phải mắc tè chứ Bee, thế thì giải quyết = cách nào? LOL
ReplyDeletetrời, nghe Bee report lại thấy kinh quá. Cũng may bác chồng về nhà an toàn. Cẩn thận nhé Bee.
ReplyDeleteTuyết rơi nhiều bên Bee thế, nghe tả mà ghê quá...Chỗ tớ ngày hôm qua cũng có bão tuyết nhưng chỉ khoảng 15 cm thôi, gọi là mở màn mùa đông mà...Tớ cứ nghĩ tới mấy cái vụ bão tuyết hay black ice là chán ngấy mùa đông bên này.
ReplyDeleteBố mẹ chồng chiều con dâu quá! You're lucky!
Take care nha Bee.
Gắn bánh xe tuyết vào đi . Trời ạ ! Bên âu châu, tuyết nhiều thế cơ à ?
ReplyDeleteHãi hùng nhỉ. Hôm bên này tuyết rơi dày đặc quá, cả nhà tôi cũng được phen hú vía khi đang lái xe trên đường, dừng ở đèn đỏ thì thấy xe cứ từ từ trôi ngang sang làn bên cạnh, vãi cả đái, mà đấy là snow tyres rồi đấy, chắc phải sắm cái snow chain (xích xe tăng trùm lên bánh xe) mất.
ReplyDeleteChôc bác ở khác nghiệt thật, bác Bee cứ như là trẻ con, được cả nhà chiều sướng thật! lol
ReplyDeleteMình cũng thích làm Thị Nở giống em Bee :-)))
ReplyDeleteMay là cả bác Bee lẫn bác trai về được nhà an toàn.
ReplyDeleteEm khoái cái típ cho đàn ông và đàn bà của bác lém lém, ha ha
Đấy tớ cũng có câu hỏi giống bagladi, thế nếu đờn bà mắc tè thì làm sao?
ReplyDeleteVâng chị, bên UK mình không có luật phải dùng bánh xe tuyết với cả em nghe nói tuyết không nhiều như các nước châu âu khác nên không có luật snow tyres. Xã nhà em đi ra garage hỏi cái vụ snow tyres hôm qua nhưng mà họ không có sẵn, hình như phải thay cả steel wheels hay sao ý 400 bảng/cái....méo mặt.
ReplyDeleteChờ đọc entry kế tiếp
ReplyDeletecả nhà như trút được gánh nặng khi dzai về nhà an toàn bà ợ, hàng ngàn người còn mắc kẹt ngoài xe trên xa lộ nơi không quán xá nhà cửa gì đấy với niệt độ âm 12 độ đấy.
ReplyDeleteBên Canada nhà cậu còn có luật snowtyres chứ bên UK nhà tớ không có, thậm chí ngoài garage hiện tại hỏi họ cũng không có sẵn, nhục quá cậu ạ
ReplyDeleteBee nghe nói đây là đợt tuyết tệ hại nhất trong lịch sử...
ReplyDeleteTuyết này chỉ tốt cho nhà bà đi trượt tuyết thôi chứ mà lái xe ngoài đường thì oải lắm. Bên bà có luật snowtyres cho màu đông bên Uk nhà tui kg có. Tui nghe nói bên Nga/ Polland mấy nước lạnh lạnh ý họ phải gắn chain vào....hic..nghe thấy oải quá...tui ngán tuyết lắm òi
ReplyDeleteChỉ có năm nay mới bị thế chứ trước giờ có bao giờ bị như thế đâu. Ảnh hưởng của global warming?
ReplyDeletechị mà nhìn thấy cảnh thị nở này vào tối hôm trước đảm bảo chị ngất lịm!
ReplyDeletedùng sheewee thôi:)
ReplyDeletedân trượt tuyết thì lại sợ nhất cái kiểu tuyết đóng băng đấy, gặp loại tuyết này là tèo chứ không phải hay ho gì đâu.. hehe.. Tuyết chất lượng nhất là loại tuyết xốp (powder) ấy ;)
ReplyDeletethêm 1 tip nữa là: không ăn tuyết có màu vàng.. kakaka =))
ReplyDeleteà ừ tui nghe nói tệ nhất là tuyết đóng băng bên dưới xong rồi một lớp tuyết powder bên trên khi mình vừa bước vào là xòa một phát, tuyết xô, phải kg bà?
ReplyDeletehơ hơ...tui có nghe câu này;))
ReplyDeleteKo đâu, Canada cũng đang bị nè và còn bị hoài trong mùa đông !
ReplyDelete