Thursday, 11 March 2010

CPLHK - 25. Lối đi ngay dưới chân mình

Thế là tôi từ giã ngôi trường khang trang danh tiếng KHXH&NV. Tôi chuyển xuống học tại chức tại ĐHNN Hà Nội – chi nhánh Sài gòn nhưng vẫn không cho anh Hai biết. Mục đích là để tôi đi làm ghi danh cho Thầy Hiên ban ngày ít nhất là 1 tháng để có lương đã rồi mới ra ngoài thuê nhà, chứ mà bây giờ đùng đùng chuyển ra thì không ổn, không tiền không cơm có nghĩa là chết đói.

Tôi chuyển thẳng vào học năm thứ hai của ĐHNN Hà nội- được miễn giảm hẳn một năm đầu, khỏi nói là tôi mừng như thế nào vì tôi tiết kiệm một khoản tiền khá lớn với tôi lúc đó. Chi nhánh tôi học nằm khang trang ngay trên trung tâm Q.1. Đối diện là tòa nhà Prudential to đùng hoành tráng, nối liền là những khách sạn sang trọng và tòa nhà Petrol Vietnam, hơi xéo sang góc phải là Lãnh sự quán mỹ. Lùi lại phía sau một chút là thảo cầm viên, nói chung nơi học khá sầm uất tấp nập nhất là khi phố đã lên đèn. Tôi thích đạp xe thong thả trên đại lộ đông đúc náo nhiệt ấy khi tan học có những đợt gió mát lạnh thổi vào từ ngoài sông Sài gòn. Tôi cũng rất thích các buổi chiều cuối tuần đi học môn cơ sở văn hóa Việt nam, lịch sử đảng, triết, v..v. Vì là học tại chức nên mấy môn này toàn học vào chiều thứ bảy hoặc chiều chủ nhật. Tôi thích cái cảm giác đạp xe qua hai hàng cây rợp mát trên con đường lê duẩn có đàn ve kêu râm ran vào những trưa hè, mặc cho cái nắng như thiêu như đốt giữa trưa hè oi ả mồ hôi vã ra lăm tăm trên chán. Tôi vẫn cứ mũ, găng tay, khẩu trang cùng chinh chiến với con ngựa sắt, vòng quay lại nối tiếp vòng quay… cứ bao nhiêu lần đi qua là bấy nhiêu lần tôi đắm chìm vào tiếng ve đó, vì nó gợi lại cho tôi bao ký ức của tuổi thơ hồn nhiên nơi quê nhà. Có lần tôi bật cười tủm tỉm khi nghĩ vì những trò chơi rất con trai khi còn con nít ở quê, nhưng cũng có lần bất chợt mũi tôi cay cay nước mắt trực chào ứa ra khi nghĩ về hiện tại và móc nối với tiếng ve hồi con nít và nghĩ về mẹ. Nhưng những cảm xúc ấy bất chợt đến và đi, cái nắng nóng, cái mệt nhọc và những giọt mồ hôi kia kéo tôi về với hiện tại không mơ màng viển vông gì nữa…Tôi thích con đường ấy lắm, nó dường như là động lực thúc đẩy cho tôi dòng dã đạp xe đi-về cho hết mấy năm tại chức buồn chán. Cho đến bây giờ khi tôi có dịp đi ngang qua con đường ấy tôi vẫn thấy bang khuâng kỳ lạ, chỉ có điều lâu lắm rồi tôi không được nghe tiếng ve kêu…

Tôi và anh Hai không được ngọt ngào như mấy tháng trước khi anh mới đón tôi về, nhưng cũng không gay gắt quá quắt như năm trước khi Hằng còn ở đó. Nói chung là mối quan hệ giữa Anh Hai – gái hoa kiều và tôi không đậm đà thân thiết. Gái hoa kiều không ở hẳn nhà anh Hai tôi mà chỉ là các ngày cuối tuần, các buổi trưa và tối thì gái tới nấu ăn, ở lại chat bùm xong là gái về nhà gái. Anh Hai làm cho gái một bộ chìa khóa riêng cho nên gái như  một thành viên nữa trong nhà. Những lần anh Hai đi công tác hay khi anh Hai bận việc đi đâu đó thì tôi và gái cũng đi siêu thị cùng nhau, cũng đi ăn chè cùng nhau, gái chở tôi bằng xe máy của gái. Tôi đã cố gắng ngoan ngoãn, thân thiện, lịch sự để có mối quan hệ tốt đẹp hơn so với Hằng nhưng có thể vì tuổi tác chênh lệch? cũng có thể vì tôi như 1 con chim trúng đạn cố gắng tránh cái mũi tên đó lần thứ hai, cũng có thể gái cũng có cái nhìn như anh Hai tôi rằng tôi đơn giản chỉ là một con bé nhà quê?..tôi không biết cũng chả có câu trả lời, nhưng giữa tôi và gái không có mức độ thân mật cũng không bao giờ ngồi xuống tâm sự cùng nhau về bất cứ việc gì…

Vì là học tại chức cho nên tôi học vào ban đêm, lớp học bắt đầu từ 6.45pm và tan là 8.45pm. Ban ngày tôi vẫn đi làm nhân  viên ghi danh cho thầy Hiên. Tuần lễ sau đó  phòng học của lớp chúng tôi mưa dột phải chỉnh sửa thế nên chúng tôi phải chuyển xuống học ở một chi nhánh khác trên đường Trần Quang Khải – Quận 1, giờ học vẫn vậy không có gì thay đổi. Tôi vẫn cứ một thân một mình đi đi về về như thế, sáng ra tôi đi làm ghi danh đến chiều đạp xe thẳng tới trường học cứ đúng 9h tối mới có mặt ở nhà. Và bao giờ cũng vậy khi tôi về đến nhà cũng là lúc gái hoa kiều về lại nhà của gái trên Q.8. Một hôm sau khi tan học (8.45pm) tôi xuống bãi lấy xe đạp ra về, dắt ra khỏi cổng trường thì chiếc bánh sau bẹp dí – lại thủng xăm đây mà. Tôi len lỏi giữa đám đông dắt xe ra được đến đường cái ngó quanh bốn phía các lề đường chả có chỗ nào mở cửa cả. Giờ đó trễ rồi mấy ông thợ sửa xe vá xe đã dẹp tiệm từ lâu. Tôi lại hì hục dắt xe đạp dọc đường từ trường tiểu học Trần Quang Khải ra hết đường trần quang khải ra tới Hai Bà Trưng qua chợ Tân Định và hơi xéo xéo góc bên kia đường vẫn còn lập lòe 1 bác sửa xe, tôi mừng như bắt được vàng xà vào ngay, vá xe xong đạp ra Võ thị sáu về đến nhà là 9.25pm! tức là tôi đã về nhà trễ hơn thường lệ 25 phút. Tôi dừng xe trước cổng thò tay vào mở khóa thì trong nhà cũng là lúc anh Hai đóng cánh cửa trong nhà (nhà anh Hai lúc đó có cổng, sau đó tới sân khoảng 3m thì tới cửa nhà). Tôi nghĩ anh chỉ khóa cửa đi ngủ thôi nhưng khi đã khóa cổng, dựng xe lấy chìa khóa ra cho vào ổ khóa…cạch..khóa đã mỡ nhưng cửa thì không mở. Anh Hai đã dùng cái then cài bên trong!!! (Nhà anh Hai lúc đó là nhà cấp 4 như đã tả ở phần trước, ổ khoa “nắm đấm” và bên trong anh Hai làm thêm 1 cái then cài, tối đi ngủ thường hay cài cái then đó lại) tôi gọi cửa anh không thèm thưa, tôi gõ cửa anh không thèm trả lời, mặc cho tôi có làm gì thì anh cũng làm ra vẻ như “ta đã ngủ say”…tôi chẳng biết phải làm gì đành ngồi ngoài chiếc ghế xi măng ngoài sân đó, chân gác lên chiếc xe đạp..cứ như thế một mình trong đêm tối cùng chống chọi với lũ muỗi chết đói kia. Tôi hoàn toàn có thể gõ cửa nhà bà của chị Ngân kế bên để xin ngủ nhờ qua đêm, tôi cũng hoàn toàn có thể đạp xe thẳng tới nhà Sarah ngủ nhờ qua đêm, tôi cũng hoàn toàn có thể đạp xe sang nhà chủ nhà cũ xin ngủ nhờ nhưng thay vì làm điều đó tôi chỉ ngồi im ngoài sân một mình. Tôi chỉ muốn cho anh Hai biết là tôi phải ngồi ngoài sân trong đêm tối, phải ngồi nuôi muỗi trong khi anh hưởng một giấc ngủ ấm nồng trên chăn ấm nệm êm, chỉ muốn cho anh biết là tôi không có lỗi, tôi đã làm gì nào? Việc xin đi ngủ nhờ thì quá đơn giản nhưng tôi biết chắc anh sẽ dùng cái cớ đó và vu tội cho tôi sau này và rồi có nói thế nào thì những người như anh cũng sẽ cả vú lấp miệng em rằng là tôi đi chơi, tôi ngủ hoang, tôi không hề về nhà.. v..v và v..v…Chính vì thế tôi ngồi thức gần như trắng đêm đến đúng 2h15 phút sáng anh dậy mở cửa cho tôi đi vào. Không một lời nói, không một lời phiền anh chỉ dậy mở cửa – cạch! – và tôi dắt xe vào nhà. Tôi không cả mở đèn vì ánh sáng hắt vào sẽ làm anh khó ngủ. Tôi mò mẫm đi thẳng vào bếp, quẳng cặp sách trên giường, tôi mò mẫm vào toilet, nhẹ nhàng mở vòi nước. Sợ tạo ra tiếng ồn tôi phải dùng chiếc khăn mặt dí chặt vào vòi nước và hơi hé mở một chút như thế nước sẽ chảy ra chiếc khăn, chứ mà mở xòa một cái thì sẽ rất ồn ào. Cứ len men như thế tôi cũng vệ sinh cá nhân xong và cũng lại mò mẫm mắc màn trong đêm tối và ngủ. Sáng ra 7h anh dậy và tắm, tiếng nước sối ào ào làm tôi tỉnh giấc. Tôi vội dậy gấp gọn chăn màn định bụng sau khi vệ sinh xong sẽ nói chuyện với anh cho ra lẽ. Sau khi vệ sinh xong tôi đi từ bếp lên phòng khách. Anh đã mặc quần áo xong chỉnh tề chuẩn bị đi làm, anh đưa 10 ngàn đi chợ bảo “trưa anh không ăn cơm ở nhà”. Tôi vội bảo “anh ngồi xuống em muốn nói chuyện với anh” anh bảo “muốn nói gì thì nói đi, tao chuẩn bị đi làm đàn bà con gái không có lèm nhèm” tôi hỏi ngay “sao tối qua anh khóa cửa em ở ngoài, anh nhìn thấy em về mở cổng lúc đó anh đang đóng cửa bên trong anh chưa có ngủ mà tại sao em gọi anh không thưa?” anh gọn lỏn “sao mày về trễ thế? Mày đi chơi chứ học hành gì? Mọi khi mày về nhà lúc 9h, tối qua 9h vẫn chưa về là sao?cho mày trễ xe kẹt xe 15 phút – 9h15 tao ra ngó mày vẫn chưa về? tôi bảo “em chính xác bước vào trong sân lúc 9h25, xe em bị thủng xăm kiếm mãi không có chỗ vá phải đi ra tận Hai bà trưng mới có chỗ vá nên về trễ hơn 25 phút, nếu em đi chơi thì em nói cho anh chứ em giấu làm gì?” anh im lặng, không nói cũng không rằng anh gài chiếc bút bi vào ngực túi áo và lên xe đi làm. Tôi với theo “việc anh làm tối qua là không đúng” anh không trả lời nhưng quay sang liếc tôi một cái thật sắc kiểu như “tao thách mày nói thêm một câu nữa” …tôi cũng im, đóng cổng và quay vào giường nằm tiếp, chả ngủ được mà cũng chả tức được. Mắt tôi vốn một mí giờ thức khuya nó lại còn múp míp như mắt con heo í. Nằm một chút tôi thay đồ sách chiếc làn đi chợ. Lại một ngày như mỗi ngày…

….

Tuần lễ sau đó chính xác là vào tối thứ tư sau khi đã tắm rửa sạch sẽ áo bỏ vô quần  tay cầm cặp sách ra giỏ xe để đi dạy học, khi đi ngang phòng khách thì gái hoa kiều đang cạo gió xoa bóp cho anh Hai. Anh nói với theo: “mày đi đâu?” tôi đáp lại “dạ em đi dạy học” anh bảo: “ tao tưởng mày dọn ra ngoài ở chứ? đi đâu thì đi, đi theo cái thằng bụi đời ấy nó chăm sóc mày, tao không chăm được” (ý thằng bụi đời là anh C  bởi vì anh C vẫn cứ hay ghé ngang nhà anh Hai nhưng anh Hai kg cho vào nhà, nếu anh C muốn cho tôi gói xôi hay cho vài đồng tiền lẻ thì anh đứng ở ngoài cổng tôi ở trong cổng chứ tôi nhất định không được mở cổng cho anh C – mặt khác khi anh Hai đi làm anh nhờ người hàng xóm tên Bình cùng dãy nhà cách nhà anh Hai ba căn  thi thoảng ngó nhà dùm. Nhất là các buổi trưa hoặc chiều, cứ thi thoảng gã tên Bình kia thấy ngoài sân nhà anh Hai có xe máy/xe đạp dựng ở ngoài là về tâu hớt ngay với anh Hai, hoặc gọi điện cho anh Hai ngay. Nói đến gã Bình kia thì gã là lính mất sức, mặt diệp cầy (người nào miền bắc thì may ra biết từ này) it refers to a very bony/cocky face look like a tractor blade! Gã này ăn bám vợ, vợ làm kế toán ở công ty lương thực nào đó, còn gã ở nhà đưa con đi học, nấu cơm, khi nào ai muốn làm mấy việc lặt vặt như lát gạch ngoài sân, dọn xà bần thì gọi hắn, cho bao nhiêu thì cho  kiểu vậy. Nói chung hắn là dạng theo tiếng anh thì là a real Sycophant. Có lần khi anh C ghé nhà, anh Hai đi làm không có nhà thế là tôi mở cửa cho anh C vào, kín như bưng thế mà cũng đến tai mắt anh Hai tôi, đấy cái câu “nghe thằng bụi đời” cũng từ đó mà ra…)

…Mặt tôi nóng bừng, tôi không nói không rằng, vãn đạp xe lên trường Khởi nghĩa dạy học. Tôi dạy mỗi một lớp anh văn thiếu nhi còn anh Vũ dạy 2 lớp người lớn. Tôi cho học sinh làm bài kiểm tra và nhờ anh Vũ coi giúp, sau đó tôi mượn xe máy của anh đi về nhà anh Hai, vẫn áo bỏ trong quần, vẫn bộ mặt đăm đăm tôi đi thẳng xuống bếp, gói hết quần áo, sách vở vào 1 cái bịch ni lông rồi mang ra xe. Tài sản của tôi chỉ có thế, vẫn vài bộ quần áo, vài cuốn sách, tất tần tật chỉ gói gọn trong cái bịch ni lông để ngay trước xe máy ấy, khi nào đi thì dùng hai đùi mình kẹp lại, dừng đèn đỏ thì cũng chả cần một tay kia giữ vì cái túi bé tí vừa vặn lọt thỏm giữa hai chân tôi rồi. Tôi đi xe thẳng đến nhà bà chủ cũ, sau khi trình bày thì bà bảo mọi thứ vẫn như cũ tiền thuê và cả ngủ chung với cháu của bà. Lúc này bà có thêm 2 đứa cháu nữa, một trên Bình Dương, một ngoài Thanh Hóa.

Sau khi quẳng bịch quần áo ở đó tôi nhanh chóng quay trở lại trường để còn kịp trả xe cho anh Vũ và tranh thủ nếu còn giờ thì sẽ giao bài tập cho học sinh cho ngày kế tiếp.

Đêm đó  hai đứa cháu cũ của bà chủ mà tôi biết từ trước và hai đứa cháu mới cộng thêm tôi là năm – năm chúng tôi cùng nhau chia một chiếc giường, trời SG nóng chảy mỡ…

41 comments:

  1. bà, nhiều kỷ niệm ở sg nhỉ bà nhỉ...nhưng ko bao giờ muon quay lại thời đó...

    Bà lại xách quần áo ra đi, khổ thật !!! sao đọc 1 tý đã hết rồi thế này???

    ReplyDelete
  2. kỷ niệm thì nhiều, ký ức vẫn còn đó...nhưng đúng vậy....không mún quay lại thời đó nữa...nhưng nếu....ta có thể quay ngược thời gian...you'd you what i would do, hehehe
    Còn thiếu tí thì thành tay gậy tay bị, hehehe

    ReplyDelete
  3. Anh Hai của Bee kinh thiệt đó, ai đời em mình là con gái mà thờ ơ k mở cửa như thế, lỡ ban đêm bị gì thì sao, người kỳ cục quá đi,
    Mà Bee cũng giỏi ghê, càng ngà thấy Bee càng giỏi vì vừa học vừa làm thêm mà vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ ha… K biết nếu An rơi vào hoàn cảnh như Bee thì có được thế không nhỉ?

    ReplyDelete
  4. Mẹ An ơi gió chiều nào xoay chiều đó thôi mẹ nó ạ, chứ thực ra bây giờ bảo Bee làm Bee cũng ngả nón xin chào thôi:)...vì là cái nhà đó có cái sân đã vào sân khóa cổng rồi thì cũng an toàn:)

    ReplyDelete
  5. Đọc đoạn chị tả trường học chị lúc còn ở quận 1 em nghe thân thương quá, vì trường em học là trường ĐH KHXH &NV là ở khúc đó luôn. Hồi đó mà em biết chị học ở đó em rủ chị uống nước mía và ăn canh bún đối diện trường em là trường Dược đó chị. Hồi đó em cũng khong có tiền, tháng ba mẹ cho 700 nghìn nên toàn đi học chui tiếng Pháp (ngoại ngữ 2) buổi tối. Đến giờ thầy cô giám thị kiểm tra biên lai là mấy đứa chạy té khói ra ngoài : P
    Ông anh chị ác thiệt, để em ngồi ở ngoài đường chờ đến 2h15 sáng mới mở cửa. Lúc đó chị buồn tủi lắm, thương bác Bee quá. Đọc em lại nhớ đến thời ba em đánh em, mà em thì ko có dũng cảm viết lại, viết xong rồi lại xóa. Vì càng nhớ lại càng buồn hơn.

    ReplyDelete
  6. Tình cảm anh em nát bét thế thì ở khó thở Bee nhỉ?

    ReplyDelete
  7. Thế là bee nhà ta lại bị đuổi khéo ra khỏi nhà lần nữa rồi. lần này chắc là lần cuối đúng ko?

    ReplyDelete
  8. Cái anh Hai nhà bác đúng là chán vãi đái. Chả còn từ nào để nói thêm.

    ReplyDelete
  9. Tội nghiệp chị quá! Mà em thấy ông trời cũng công bằng lắm, không cho không cái gì mà cũng không cái gì đâu..... đường dài mới biết ngựa hay ha chị

    ReplyDelete
  10. @ Tôm còi: Ừa, Bee cũng đã có lần uống nước mía ngay cổng lớp dược đó rùi Tôm ạ:):) 700 trăm ngàn lúc đó chỉ có nhà giàu mới có chứ như Bee đi cày bục mặt mới được 600 ngàn là quý lắm rồi í chứ.
    Tôm ơi Bee ngồi ngoài sân chứ kg phải goài đường - vì nhà anh Hai trong hẻm, khi đã vào sân rồi thì cũng an toàn:):) hehehe
    Chán, quá khứ là quá khứ rồi nếu quên đc thì quên đi cho khỏe Tôm ạ, vì nó chả có ích gì:)

    ReplyDelete
  11. Ừa, Bee cũng đã có lần uống nước mía ngay cổng lớp dược đó rùi Tôm ạ:):) 700 trăm ngàn lúc đó chỉ có nhà giàu mới có chứ như Bee đi cày bục mặt mới được 600 ngàn là quý lắm rồi í chứ.
    Tôm ơi Bee ngồi ngoài sân chứ kg phải goài đường - vì nhà anh Hai trong hẻm, khi đã vào sân rồi thì cũng an toàn:):) hehehe
    Chán, quá khứ là quá khứ rồi nếu quên đc thì quên đi cho khỏe Tôm ạ, vì nó chả có ích gì:)

    ReplyDelete
  12. Vâng...nhưng mà em chẳng còn giận nữa chị ạ. Nói chung nghe lời Bố dặn lúc nào em cũng phải "sống cho phải đạo làm em" bởi thế giờ ngồi đây viết Hồi ký không thấy ngượng lòng, có chuyện gì sảy ra trong gia đình em vẫn cứ vênh mặt thẳng tưng chỉ trích hay lên tiếng. Em học được rằng nếu như mình làm đúng thì kiểu gì mình cũng vẫn ở vế thắng:) Em về Vn vẫn gọi điện hỏi thăm - giới thiệu Bố mẹ chồng với anh cho phải đạo thế thôi. Em không cảm nhận được sự thân mật gần gũi chị ạ. Bởi thế anh có muốn trách gì cũng không trách được...:)

    ReplyDelete
  13. Vâng đúng vậy chị ạ:)

    ReplyDelete
  14. Mỗi người mỗi tính có đôi khi Bee thoáng ghen thầm với chúng bạn bởi vì chúng nó cũng có anh trai còn nghèo hơn cả anh mình mà họ thì lo lắng cho em...còn mình thì/.....nhưng cũng có đôi khi Bee nghĩ bởi vì giữa Bee và anh Hai là 2 thế hệ; lớn lên trong hai môi trường hoàn toàn khác hẳn....có lẽ vì thế nên mới ra nông nỗi thế?...

    ReplyDelete
  15. Bee thì luôn tin rằng cuộc sống có luật nhân quả, gieo gì thì gặt nấy ...nhưng cuộc đời đôi khi cũng khó nói lắm:)

    ReplyDelete
  16. ôi thương bà qúa cứ cố lên voi thì cái ông anh trai bà lại vùi bà xuống chó.Ngay cả có về muộn cả tiếng thì cũng ko lỡ để em ngồi ngoài đêm như thế được.
    Nhưng ông Trời đúng ko lấy của ai hết cái gì mà cũng chả cho ai hết cái gì vì giờ bà về sg trong bao kí ức và thành công đúng không.Tháng sau bà về ra HN với tôi nhé.

    ReplyDelete
  17. Toi qua da luon qua doc duoc mot doan nhung phai di thuc hien nhiem vu cao ca la phuc vu chong con nen hn di lam em moi doc duoc het.
    Em chua quen biet ai xung dang duoc huong hanh phuc va binh an nhu bac day, bac Bee a. Big kiss!

    ReplyDelete
  18. Thời đó đúng là kinh tế khó khăn, lo được 700 nghìn cho em đi học là ba mẹ em cũng vất vả. Mà trong đó bà nội gửi cho 200 nghìn/tháng rồi. Có vài bạn trong lớp ở miền tây tháng ba mẹ cho có 300 nghìn đồng, buổi sáng các bạn toàn ăn lương khô.
    Đó là 2 năm đầu thôi, chứ 2 năm sau em đi dạy thêm, đi dịch gian hàng hội chợ cho lãnh sự quán Úc kiếm khá tiền nên khong xin nữa mà lúc ra trường em tự mua xe máy Max và mua máy vi tính cho em và mua máy giặt cho mẹ em nữa.
    Bác uống nước mía ở cổng trường Dược mà ko hú em, ke ke

    ReplyDelete
  19. Số con rệp nó thế bà ạ:):) hì hì....Tui cũng mong được gặp bà lắm í:):) cuối tuần vui nhé bà ui xx

    ReplyDelete
  20. Thank you my dear:):) hơ, thế mà Bee vẫn cứ lẹt đà lẹt đẹt là sao nhể? hic hic

    ReplyDelete
  21. Tôm giỏi lắm í dân chuyên anh mà lại KHXHNV nên tiếng kêu như chuông gió, dễ xin việc, mà thực ra chương trình học cũng cao hơn dân tại chức nhiều; Bee học thì ít mà cúp cua đi cày nhiều nên trình độ kém hơn Tôm nhiều lắm í:) Đi làm thì toàn làm mấy chỗ lẹt phẹt chán:( hec hec
    Đấy, trời nóng mà có ly nước mía mát lạnh uống nhể...có thêm trái tắc cho vào...sluppppppppp ngon dã man!:):)

    ReplyDelete
  22. Ặc, hoàn cảnh tạo anh hùng quá bác Bee ơi. Vì lúc đó ba mẹ em lương không đủ ăn, nuôi một đứa đi học đại học mà kêu gào suốt. Nên em đi cày. Em dạy thêm cho tụi nhóc trong xóm từ hồi lớp 10-đến lớp 12, bé lúc 10 tuổi thì đội thúng lá chuối 5h sáng đi bán cho mấy cô bán thịt lợn ở chợ để gói thịt đó chị. He he.
    Bi giờ bác siêu quá làm em ngưỡng mộ. Bữa đến giờ em đi xin việc đỏ con mắt luôn đó bác Bee.

    ReplyDelete
  23. ừ, Bee có nhớ có lần Tôm kể chuyện Tôm đi bán lá cho Bee nghe....nhưng mà Bee thì lại ngưỡng mộ Tôm lắm ý, thật đấy!
    Bee mà siêu giề? Tôm kg thấy Bee cả tiếng anh lẫn tiếng việt cứ lẹt đà lẹt đẹt sai chính tả, ngữ pháp tùm lum cả à? còn cả spelling nữa, bởi thế Bee khg tự tin nữa rồi khi mà nói đến vụ thi IELTS kìa..hic.

    ReplyDelete
  24. siêu hay ko tui thấy chả wan trọng nữa, chỉ phục bà giờ đây có thể đè mấy thằng to con ra mà nạy mà giũa trong khi chúng nó nằm ngoan êm re là tui nể bà lắm rồi =)). các bà khi nào túm tụm với nhau nhớ hú tui 1 tiếng, mình conference cho hoành tráng nha! nhớ update tình hình nha, tui nôn lắm đó!

    ReplyDelete
  25. Em y chang chị Tú, chị Bee là bác sĩ là phải giỏi và học chăm chỉ lắm.
    Khi nào bác về Nha trang mà định cư luôn thì tụi em về thăm bác. Hẹn khi già chúng ta gặp nhau, và biết đâu làm hàng xóm cũng nên vì tụi em về hưu là về VN ở

    ReplyDelete
  26. Đúng là mọi thứ tất cả chả còn quan trọng đối với Bee nữa. Hiện tại Bee đã có đủ cay đắng lẫn ngọt ngào, mỗi thứ biết một chút tuy không giỏi nhưng đủ để sống thế là đủ. Học vấn, trình độ thì vô biên có học cả đời cũng vẫn chưa đủ, khả năng của mình thế nào thì chấp nhận thế nấy, cứ cơm có ngày 3 bữa quần áo đủ mặc, trời lạnh thì có khả năng chi trả cho việc bật lò sưởi cả ngày thế là ổn, bầu nhỉ:)
    Tui cũng nôn gặp hai mụ kia quá chừng:) hí hí..gonna be fun!

    ReplyDelete
  27. Về bây giờ đi, chứ già rồi chả sơ múi gì được:):) giờ Tôm về Tôm còn da thịt ôm mới đã, chứ sau này Tôm già da nhăn nheo, có nhiêu cái tốt dành cho Voi béo với đàn voi con thì Bee chán lắm:(:( ahahhahah

    ReplyDelete
  28. Em khoảng 55 tuổi, lúc đó voi còi xấp xỉ 70 tuổi roài. Là chúng em về thôi, he he. 55 tuổi em còn đẹp lão muz. Bác hơn em có vài tuổi, chúng mình nắm tay nhau đi dạo biển Nha trang và đi tắm bùn bác nhể.

    ReplyDelete
  29. tới lúc đó bùn đã qua biết bao đợt tắm rùi, gớm lắm Tôm ơi =))

    ReplyDelete
  30. eo. ông anh bà ác thật đấy. thế mà lão ko biết xấu hổ nữa, ai đời khóa cửa bỏ em ở ngoài như thế, thất đức quá!

    mà cái năm đấy là năm nào? vì năm 2001 là tôi ở Nguyễn Thị Minh Khai đầu Mạc Đĩnh Chi, ngay gần LSQ Mỹ luôn.

    Mặt diệp cày lần đầu tiên tôi nghe đấy nhưng nghe bà tả thì dân Hà Lội vẫn gọi là mặt lưỡi cày.. hehe...

    ReplyDelete
  31. Lúc đó Bee sợ ngồi xuống bùn Bee tụt xuống đáy mất vì mập nặng quá nó tụt xuống đáy.ahahaha:):)

    ReplyDelete
  32. mới có 98 bà ơi...chứ 2001 tôi tốt nhiệp rồi, cuộc sống đã khá hơn chút:)

    ReplyDelete
  33. Ẹc, thế sao em nghe bẩu bùn suối tháp bà Nha Trang là nguồn vô tận, hay em lẩm cẩm quên rùi. Thế thôi ta nắm tay nhau đi dạo biển bác Bee nhỉ.

    ReplyDelete
  34. Làm gì có nhiều bùn đến nỗi bác tụt xuống đáy mất hử, cái bồn tắm bùn bé tẹo và ko sâu lắm đâu bác ơi :P
    Thế thôi chúng mình đi dạo biển hén.

    ReplyDelete
  35. Hì hì...nhất trí, nhưng mà nhanh nhanh lên mợ nhá:)

    ReplyDelete
  36. Em định 5-6 năm nữa kéo cả nhà về thôi. Em thích ở VN hơn bác ạ. Hôm nay đã làm công tác tư tưởng với bác voi rồi. bác bảo đến lúc đó mà em hẵng còn muốn về thì bác sẽ theo về.
    Hai bác về trước rồi chỉ dẫn cho tụi em với.

    ReplyDelete
  37. Ôi vậy thì vui quá, Tôm về thật nhé, chắc lúc đó Bee cũng về VN rồi:)

    ReplyDelete
  38. Chị Bee nghị lực thật đấy, hug hug hug!

    ReplyDelete
  39. ngơ ngác tìm ra bài này, phát hiện nó được bà thiết kế từ tháng 3-2010, bây giờ là tháng 8, giật mình tự tự hỏi " mình lạc hậu đến thé ư??"
    đọc xong có tý cảm xúc mà ko giám trình bày vì quá lạc hậu rồi.....Hug bà, Happy Birthday bà !!!!!!!!!!!!!!

    ReplyDelete
  40. Ngoi ranh trong con va doc lai may entry cua Bee thay hay qua,Bee trai qua nhieu bien co trong cs Chu khong phang lang binh yen nhu minh,Nhung ma no la dong Luc manh me cho bee co dc Ngay Hnay su nghiep va Chong con,Chu nhu Minh suc I Lon qua nen Gio Chong con thi on Nhung su nghiep thi k,6 nam o Anh ma cung chi lay duoc may cai bang nhu Lai xe,Roi cong Dan Anh va Ke Toan, Nhung kha nang noi thi Kem va dong nghia voi kho de xin viec,chan qua co. Noi Chung de Hoa nhap ra Ngoai xh cua minh dam chan tai cho,them duoc hoat bat ra xh lam y.

    ReplyDelete