Thế là tôi từ giã ngôi trường khang trang danh tiếng KHXH&NV. Tôi chuyển xuống học tại chức tại ĐHNN Hà Nội – chi nhánh Sài gòn nhưng vẫn không cho anh Hai biết. Mục đích là để tôi đi làm ghi danh cho Thầy Hiên ban ngày ít nhất là 1 tháng để có lương đã rồi mới ra ngoài thuê nhà, chứ mà bây giờ đùng đùng chuyển ra thì không ổn, không tiền không cơm có nghĩa là chết đói.
Tôi chuyển thẳng vào học năm thứ hai của ĐHNN Hà nội- được miễn giảm hẳn một năm đầu, khỏi nói là tôi mừng như thế nào vì tôi tiết kiệm một khoản tiền khá lớn với tôi lúc đó. Chi nhánh tôi học nằm khang trang ngay trên trung tâm Q.1. Đối diện là tòa nhà Prudential to đùng hoành tráng, nối liền là những khách sạn sang trọng và tòa nhà Petrol
Tôi và anh Hai không được ngọt ngào như mấy tháng trước khi anh mới đón tôi về, nhưng cũng không gay gắt quá quắt như năm trước khi Hằng còn ở đó. Nói chung là mối quan hệ giữa Anh Hai – gái hoa kiều và tôi không đậm đà thân thiết. Gái hoa kiều không ở hẳn nhà anh Hai tôi mà chỉ là các ngày cuối tuần, các buổi trưa và tối thì gái tới nấu ăn, ở lại chat bùm xong là gái về nhà gái. Anh Hai làm cho gái một bộ chìa khóa riêng cho nên gái như một thành viên nữa trong nhà. Những lần anh Hai đi công tác hay khi anh Hai bận việc đi đâu đó thì tôi và gái cũng đi siêu thị cùng nhau, cũng đi ăn chè cùng nhau, gái chở tôi bằng xe máy của gái. Tôi đã cố gắng ngoan ngoãn, thân thiện, lịch sự để có mối quan hệ tốt đẹp hơn so với Hằng nhưng có thể vì tuổi tác chênh lệch? cũng có thể vì tôi như 1 con chim trúng đạn cố gắng tránh cái mũi tên đó lần thứ hai, cũng có thể gái cũng có cái nhìn như anh Hai tôi rằng tôi đơn giản chỉ là một con bé nhà quê?..tôi không biết cũng chả có câu trả lời, nhưng giữa tôi và gái không có mức độ thân mật cũng không bao giờ ngồi xuống tâm sự cùng nhau về bất cứ việc gì…
Vì là học tại chức cho nên tôi học vào ban đêm, lớp học bắt đầu từ 6.45pm và tan là 8.45pm. Ban ngày tôi vẫn đi làm nhân viên ghi danh cho thầy Hiên. Tuần lễ sau đó phòng học của lớp chúng tôi mưa dột phải chỉnh sửa thế nên chúng tôi phải chuyển xuống học ở một chi nhánh khác trên đường Trần Quang Khải – Quận 1, giờ học vẫn vậy không có gì thay đổi. Tôi vẫn cứ một thân một mình đi đi về về như thế, sáng ra tôi đi làm ghi danh đến chiều đạp xe thẳng tới trường học cứ đúng 9h tối mới có mặt ở nhà. Và bao giờ cũng vậy khi tôi về đến nhà cũng là lúc gái hoa kiều về lại nhà của gái trên Q.8. Một hôm sau khi tan học (8.45pm) tôi xuống bãi lấy xe đạp ra về, dắt ra khỏi cổng trường thì chiếc bánh sau bẹp dí – lại thủng xăm đây mà. Tôi len lỏi giữa đám đông dắt xe ra được đến đường cái ngó quanh bốn phía các lề đường chả có chỗ nào mở cửa cả. Giờ đó trễ rồi mấy ông thợ sửa xe vá xe đã dẹp tiệm từ lâu. Tôi lại hì hục dắt xe đạp dọc đường từ trường tiểu học Trần Quang Khải ra hết đường trần quang khải ra tới Hai Bà Trưng qua chợ Tân Định và hơi xéo xéo góc bên kia đường vẫn còn lập lòe 1 bác sửa xe, tôi mừng như bắt được vàng xà vào ngay, vá xe xong đạp ra Võ thị sáu về đến nhà là 9.25pm! tức là tôi đã về nhà trễ hơn thường lệ 25 phút. Tôi dừng xe trước cổng thò tay vào mở khóa thì trong nhà cũng là lúc anh Hai đóng cánh cửa trong nhà (nhà anh Hai lúc đó có cổng, sau đó tới sân khoảng 3m thì tới cửa nhà). Tôi nghĩ anh chỉ khóa cửa đi ngủ thôi nhưng khi đã khóa cổng, dựng xe lấy chìa khóa ra cho vào ổ khóa…cạch..khóa đã mỡ nhưng cửa thì không mở. Anh Hai đã dùng cái then cài bên trong!!! (Nhà anh Hai lúc đó là nhà cấp 4 như đã tả ở phần trước, ổ khoa “nắm đấm” và bên trong anh Hai làm thêm 1 cái then cài, tối đi ngủ thường hay cài cái then đó lại) tôi gọi cửa anh không thèm thưa, tôi gõ cửa anh không thèm trả lời, mặc cho tôi có làm gì thì anh cũng làm ra vẻ như “ta đã ngủ say”…tôi chẳng biết phải làm gì đành ngồi ngoài chiếc ghế xi măng ngoài sân đó, chân gác lên chiếc xe đạp..cứ như thế một mình trong đêm tối cùng chống chọi với lũ muỗi chết đói kia. Tôi hoàn toàn có thể gõ cửa nhà bà của chị Ngân kế bên để xin ngủ nhờ qua đêm, tôi cũng hoàn toàn có thể đạp xe thẳng tới nhà Sarah ngủ nhờ qua đêm, tôi cũng hoàn toàn có thể đạp xe sang nhà chủ nhà cũ xin ngủ nhờ nhưng thay vì làm điều đó tôi chỉ ngồi im ngoài sân một mình. Tôi chỉ muốn cho anh Hai biết là tôi phải ngồi ngoài sân trong đêm tối, phải ngồi nuôi muỗi trong khi anh hưởng một giấc ngủ ấm nồng trên chăn ấm nệm êm, chỉ muốn cho anh biết là tôi không có lỗi, tôi đã làm gì nào? Việc xin đi ngủ nhờ thì quá đơn giản nhưng tôi biết chắc anh sẽ dùng cái cớ đó và vu tội cho tôi sau này và rồi có nói thế nào thì những người như anh cũng sẽ cả vú lấp miệng em rằng là tôi đi chơi, tôi ngủ hoang, tôi không hề về nhà.. v..v và v..v…Chính vì thế tôi ngồi thức gần như trắng đêm đến đúng 2h15 phút sáng anh dậy mở cửa cho tôi đi vào. Không một lời nói, không một lời phiền anh chỉ dậy mở cửa – cạch! – và tôi dắt xe vào nhà. Tôi không cả mở đèn vì ánh sáng hắt vào sẽ làm anh khó ngủ. Tôi mò mẫm đi thẳng vào bếp, quẳng cặp sách trên giường, tôi mò mẫm vào toilet, nhẹ nhàng mở vòi nước. Sợ tạo ra tiếng ồn tôi phải dùng chiếc khăn mặt dí chặt vào vòi nước và hơi hé mở một chút như thế nước sẽ chảy ra chiếc khăn, chứ mà mở xòa một cái thì sẽ rất ồn ào. Cứ len men như thế tôi cũng vệ sinh cá nhân xong và cũng lại mò mẫm mắc màn trong đêm tối và ngủ. Sáng ra 7h anh dậy và tắm, tiếng nước sối ào ào làm tôi tỉnh giấc. Tôi vội dậy gấp gọn chăn màn định bụng sau khi vệ sinh xong sẽ nói chuyện với anh cho ra lẽ. Sau khi vệ sinh xong tôi đi từ bếp lên phòng khách. Anh đã mặc quần áo xong chỉnh tề chuẩn bị đi làm, anh đưa 10 ngàn đi chợ bảo “trưa anh không ăn cơm ở nhà”. Tôi vội bảo “anh ngồi xuống em muốn nói chuyện với anh” anh bảo “muốn nói gì thì nói đi, tao chuẩn bị đi làm đàn bà con gái không có lèm nhèm” tôi hỏi ngay “sao tối qua anh khóa cửa em ở ngoài, anh nhìn thấy em về mở cổng lúc đó anh đang đóng cửa bên trong anh chưa có ngủ mà tại sao em gọi anh không thưa?” anh gọn lỏn “sao mày về trễ thế? Mày đi chơi chứ học hành gì? Mọi khi mày về nhà lúc 9h, tối qua 9h vẫn chưa về là sao?cho mày trễ xe kẹt xe 15 phút – 9h15 tao ra ngó mày vẫn chưa về? tôi bảo “em chính xác bước vào trong sân lúc 9h25, xe em bị thủng xăm kiếm mãi không có chỗ vá phải đi ra tận Hai bà trưng mới có chỗ vá nên về trễ hơn 25 phút, nếu em đi chơi thì em nói cho anh chứ em giấu làm gì?” anh im lặng, không nói cũng không rằng anh gài chiếc bút bi vào ngực túi áo và lên xe đi làm. Tôi với theo “việc anh làm tối qua là không đúng” anh không trả lời nhưng quay sang liếc tôi một cái thật sắc kiểu như “tao thách mày nói thêm một câu nữa” …tôi cũng im, đóng cổng và quay vào giường nằm tiếp, chả ngủ được mà cũng chả tức được. Mắt tôi vốn một mí giờ thức khuya nó lại còn múp míp như mắt con heo í. Nằm một chút tôi thay đồ sách chiếc làn đi chợ. Lại một ngày như mỗi ngày…
….
Tuần lễ sau đó chính xác là vào tối thứ tư sau khi đã tắm rửa sạch sẽ áo bỏ vô quần tay cầm cặp sách ra giỏ xe để đi dạy học, khi đi ngang phòng khách thì gái hoa kiều đang cạo gió xoa bóp cho anh Hai. Anh nói với theo: “mày đi đâu?” tôi đáp lại “dạ em đi dạy học” anh bảo: “ tao tưởng mày dọn ra ngoài ở chứ? đi đâu thì đi, đi theo cái thằng bụi đời ấy nó chăm sóc mày, tao không chăm được” (ý thằng bụi đời là anh C bởi vì anh C vẫn cứ hay ghé ngang nhà anh Hai nhưng anh Hai kg cho vào nhà, nếu anh C muốn cho tôi gói xôi hay cho vài đồng tiền lẻ thì anh đứng ở ngoài cổng tôi ở trong cổng chứ tôi nhất định không được mở cổng cho anh C – mặt khác khi anh Hai đi làm anh nhờ người hàng xóm tên Bình cùng dãy nhà cách nhà anh Hai ba căn thi thoảng ngó nhà dùm. Nhất là các buổi trưa hoặc chiều, cứ thi thoảng gã tên Bình kia thấy ngoài sân nhà anh Hai có xe máy/xe đạp dựng ở ngoài là về tâu hớt ngay với anh Hai, hoặc gọi điện cho anh Hai ngay. Nói đến gã Bình kia thì gã là lính mất sức, mặt diệp cầy (người nào miền bắc thì may ra biết từ này) it refers to a very bony/cocky face look like a tractor blade! Gã này ăn bám vợ, vợ làm kế toán ở công ty lương thực nào đó, còn gã ở nhà đưa con đi học, nấu cơm, khi nào ai muốn làm mấy việc lặt vặt như lát gạch ngoài sân, dọn xà bần thì gọi hắn, cho bao nhiêu thì cho kiểu vậy. Nói chung hắn là dạng theo tiếng anh thì là a real Sycophant. Có lần khi anh C ghé nhà, anh Hai đi làm không có nhà thế là tôi mở cửa cho anh C vào, kín như bưng thế mà cũng đến tai mắt anh Hai tôi, đấy cái câu “nghe thằng bụi đời” cũng từ đó mà ra…)
…Mặt tôi nóng bừng, tôi không nói không rằng, vãn đạp xe lên trường Khởi nghĩa dạy học. Tôi dạy mỗi một lớp anh văn thiếu nhi còn anh Vũ dạy 2 lớp người lớn. Tôi cho học sinh làm bài kiểm tra và nhờ anh Vũ coi giúp, sau đó tôi mượn xe máy của anh đi về nhà anh Hai, vẫn áo bỏ trong quần, vẫn bộ mặt đăm đăm tôi đi thẳng xuống bếp, gói hết quần áo, sách vở vào 1 cái bịch ni lông rồi mang ra xe. Tài sản của tôi chỉ có thế, vẫn vài bộ quần áo, vài cuốn sách, tất tần tật chỉ gói gọn trong cái bịch ni lông để ngay trước xe máy ấy, khi nào đi thì dùng hai đùi mình kẹp lại, dừng đèn đỏ thì cũng chả cần một tay kia giữ vì cái túi bé tí vừa vặn lọt thỏm giữa hai chân tôi rồi. Tôi đi xe thẳng đến nhà bà chủ cũ, sau khi trình bày thì bà bảo mọi thứ vẫn như cũ tiền thuê và cả ngủ chung với cháu của bà. Lúc này bà có thêm 2 đứa cháu nữa, một trên Bình Dương, một ngoài Thanh Hóa.
Sau khi quẳng bịch quần áo ở đó tôi nhanh chóng quay trở lại trường để còn kịp trả xe cho anh Vũ và tranh thủ nếu còn giờ thì sẽ giao bài tập cho học sinh cho ngày kế tiếp.
Đêm đó hai đứa cháu cũ của bà chủ mà tôi biết từ trước và hai đứa cháu mới cộng thêm tôi là năm – năm chúng tôi cùng nhau chia một chiếc giường, trời SG nóng chảy mỡ…