Sunday, 24 January 2010

CPLHK - 22. Anh và những nụ hoa Ngọc lan

Anh là sinh viên năm thứ 3 khoa toán trường Đại học sư phạm, anh lớn hơn tôi 3 tuổi. Anh hay mắc cỡ, ít nói, tròn trịa, phúc hậu và nổi bật là đôi mắt hai mí thật đẹp. Sau những lần tôi chủ trì bếp nấu ăn và những buổi sáng đánh cầu lông chúng tôi trở nên gần gũi, trò chuyện cởi mở với nhau hơn. Các buổi tối anh nhiệt tình giúp tôi học toán, mặc dù tôi chỉ đang học bổ túc nhưng anh không hề phân biệt.

Các buổi chiều cuối tuần khi anh vừa dạy tôi học xong thì cả lũ chúng tôi hay đi dạo ngoài đường hóng mát, nói chuyện tầm phào chả có đầu cũng chả có đuôi.

Cái hẻm 149 đó toàn nhà cao tầng sang trọng toàn dân gốc lính về hưu. Nói là hẻm nhưng rất rộng khoảng 2 xe taxi tránh nhau qua lại bình thường,và rất sạch sẽ. Các căn nhà 3,4 lầu trắng, xanh, vàng san sát nhau. Đằng trước những căn nhà cao tầng đó là những hàng cây ngọc lan xen lẫn những dàn hoa giấy. Ngọc lan quanh năm lúc nào lá cũng xanh tươi, to bằng bàn tay. Vào suốt mùa hè cho tới cuối thu thường trổ hoa thơm ngát. Hoa ngọc lan bé như ngón tay út, trắng muốt. Thoạt nhìn nó giống như hoa bưởi ở quê tôi vậy, nhưng thay vì hoa bưởi cánh ngắn thì hoa ngọc lan cánh dài và thon hơn hoa bưởi, mà cho đến bây giờ tôi lại thấy cánh hoa của nó giống hệt như hoa thiết mộc lan (magnolia?) nhưng hoa magnolia to hơn, cánh dài hơn nhiều.

Biết tôi mê mệt với mùi hương của loài hoa này sau những lần đi dạo ấy, đã bao lần anh dậy thật sớm chạy ra ngoài đầu hẻm chỉ để cố tìm cho tôi những nụ hoa hoàn hảo chưa nở tung mà vẫn còn e ấp trên cây để tặng tôi. Cũng có khi anh trêu tôi rằng đó là phần thưởng cho kẻ bị thua sau khi sát phạt cầu lông. Tôi cứ vô tư đón nhận những nụ hoa ngọc lan thơm ngát từ túi áo ngực của anh vô điều kiện…

Sinh nhật tôi anh lén lút tặng tôi đóa hoa hồng tép đã ép khô trong vở học trò được gói kỹ trong tấm thiệp, mỗi lần anh về Vũng tàu và trở lên đều có quà cho tôi, khi thì chiếc kẹp tóc bằng vỏ con sò, khi thì quả trứng dùng chặn giấy làm bằng đá, cũng có khi là cây viết loại rút dài ra thành cây thước kẻ  cho tôi dạy học nhưng thu ngắn lại thì nó là cây viết. Cứ thế tình cảm của chúng tôi cứ lớn dần. Có thể đâu đó trong ánh mắt nhìn giữa anh và tôi có hé lộ ra điều đó, nhưng cả hai chúng tôi đều không dám khẳng định và công khai. Mỗi lần anh về nhà dưới Vũng tàu đều gọi điện lên hỏi thăm tôi – ngoài những câu đại loại rằng em khỏe không, hôm nay em làm gì, anh bình thường vừa đi tắm biển về, hoặc là đang đưa em gái đi nhà sách thì cả hai đều im lặng mặc dù cả hai đều thích thú khi được nghe giọng nói của nhau, nhưng cả hai chẳng ai có đủ can đảm để nói rằng anh nhớ em, hay là em nhớ anh.Mặc dù trong lòng tôi đang nghĩ về anh thật nhiều, nhớ về anh thật nhiều và tôi biết chắc rằng anh cũng vậy. Lúc này ở trong nhà ai cũng bắt đầu gán ghép cặp đôi tôi với anh, theo Thúy kiều thì sẽ là “tình trong như đã mặt ngoài con e” đây mà…

Sau khi tôi dọn về nhà anh Hai tôi nhớ anh kinh khủng. Sự kiện tôi kiếm gặp anh để nói lời chào mà anh cố tránh mặt càng làm tôi bối rối. Một hôm sau khi vừa tan lớp học bổ túc thì thấy anh ngồi trên chiếc xe đạp đứng đợi tôi ngoài cổng trường. Sau cái nhìn ngỡ ngàng anh rút trong túi áo ngực ra đóa hoa ngọc lan thơm ngát cho tôi. Anh theo tôi về tận nhà anh Hai nhưng tôi không mời anh vào nhà. Các buổi tối tiếp theo anh vẫn đều đặn tới gặp tôi ngoài cổng trường và đi cùng tôi về, tuyệt đối tôi không mời anh vào nhà, và tuyệt đối chúng tôi chả nói chuyện gì hơn ngoài việc học hành. Cũng thi thoảng tôi gặp bài toán hóc búa hay kiếm cớ là bài khó thì sang nhờ anh chỉ giúp vào cuối tuần bên nhà ông bà chủ nhà cũ, mục đích là chỉ để được nhìn thấy anh.

Vào một ngày cuối tuần bà chủ nhà ghé sang nhà tôi đưa cho tôi mảnh giấy nói là “của  thằng “Ninh” gửi, nó về quê rồi”. Tôi nhanh chóng mở ra thì bên trong là một “bản đồ” mà tự tay anh vẽ. Toàn là mật mã bằng tiếng anhJ Cái bản đồ đó là hình vẽ cái cổng nhà anh Hai tôi, có hộp thư, và theo như các mật mã mũi tên chỉ dẫn thì tôi sẽ phải mở cái hộp thư ở ngoài cổng đó ra. Tôi cố kìm lòng chờ cho tới khi bà chủ nhà ra về thì tôi mới mở hộp thư. Chà hồi hộp quá!!! Sau khi mở hộp thư ra thì bên trong có một phong bì thật dày mở ra với ba trang thư tình trong đó. Anh chính thức ngỏ lời yêu tôi qua trang giấy học trò, vẫn không quên kèm theo một bông hồng ép khô. Tay tôi run run, tôi đọc đi đọc lại cái lá thư đó rất rất nhiều lần, tôi ứa nước mắt và tôi mỉm cười, tôi muốn hét to lên cho anh biết rằng tôi cũng yêu anh. Đó là rung động đầu đời non dại của tôi…

Những tháng đầu tiên về lại với anh Hai thật ngọt ngào. Trong nhà không còn dính líu bất cứ thứ gì của Hằng nữa. Chỉ có điều chiếc xe đạp Trung quốc màu đỏ mà ngày xưa anh mua cho tôi đã bị Hằng bán đi. Không sao, tôi có xe riêng rồi, chỉ hơi buồn một chút. Anh Hai không còn gọi “mày” xưng “tao” nữa, thay vào đó lúc nào anh cũng ngọt ngào dễ chịu “anh” và “em”. Anh giao tất cả các chìa khóa nhà, chìa khóa tủ, chìa khóa điện thoại bàn cho tôi. Các buổi sáng tôi vẫn đạp xe đi học vi tính cùng Phương, chiều ở nhà học bài và tối đi học bổ túc. Chẳng mấy chốc tôi thi tốt nghiệp bổ túc, cần cù bù thông minh, tôi cũng đã có tấm bằng tốt nghiệp Trung học phổ thông trong tay, mặc dù hệ bổ túc với chúng bạn nó chẳng có giá trị gì cả.

Chị Đạo (người giới thiệu cho tôi đi làm may năm đầu khi tôi mới vào) thấy tôi rảnh nên giới thiệu cho tôi làm việc kiểm hàng cho một gia đình kia chuyên xuất khẩu áo ngủ đi Balan. Tôi vui vẻ nhận lời vì công việc chẳng khó. Bà chủ này là tư nhân, người gốc Nghệ An, bà rất đanh đá và khó tính, nói tiếng nghệ an rất khó nghe nhất là khi bà gắt gỏng với ai hoặc là trên điện thoại thì tôi chỉ ước gì tai mình bị điếc. Việc của tôi là phân chia từng loại đồ ngủ, đếm cho đủ số lượng của một kiện, ghi vào sổ, đánh dấu lại và giao cho đám thanh niên kia đóng kiện. Khi những thầu may kia đem hàng đến giao tôi sẽ phải đếm cho đủ số lượng, mở ra kiểm từng cái coi có đạt yêu cầu không, đường may mũi chỉ thế nào..v..v..Đến 5h rưỡi chiều là phải về lo bữa tối cho tôi và anh Hai, chỉ cuối tuần là tôi làm ở nhà bà cả ngày. Tôi vốn xuất thân từ con nhà nông, lại là con nhà lính cho nên tác phong làm việc cũng gọn lẹ, rõ ràng và sòng phẳng; làm ra làm mà chơi ra chơi; khi làm thì làm hết mình nhưng vẫn luôn để mắt bao quát tới những thứ xung quanh. Tôi không ngại cầm cây chổi quét nhà sau khi đã kiểm xong đống hàng với mớ chỉ và bụi vải bám đầy trên sàn nhà. Tôi cũng không ngại khi một mình tôi tự tay đóng một kiện hàng to đùng vì đám thanh niên không ở đó. Những việc cỏn con như thế không qua khỏi con mắt lanh lợi của một chủ thầu may như bà, bà nhanh chóng quý tôi ra mặt. Các ngày cuối tuần khi đến giờ ăn trưa bà không cho tôi về nhà ăn trưa vì mất thời gian, thay vào đó bà bắt người giúp việc nấu cả phần cơm cho tôi – và tất nhiên tôi không phải trả tiền. Sau khi cơm trưa xong thay vì đạp xe về nhà bà bảo tôi vào phòng bà mà ngả lưng cho khỏe. Tôi làm cho bà tại nhà của bà cùng một nhóm công nhân nữa – toàn dân miền trung, nói chung tôi có thu nhập mà vẫn lo được việc học vi tính đàng hoàng. Tôi vẫn cứ ấp ủ giấc mơ đi làm nhân viên văn phòng, gõ văn bản, tính lương bằng excel cơ đấy. Việc học vi tính thì cứ một tuần 3 buổi sáng, thời gian còn lại tôi làm kiểm hàng ở nhà bà suốt. Công việc đó kéo dài cho tới gần cuối năm khi đơn đặt hàng của bà ngưng vì mùa đông ở balan người ta không mặc váy ngủ bằng vải thun vì quá lạnh. Lúc này tôi cũng đã học xong vi tính. Tôi và Phương trầy trượt nộp đơn xin việc văn phòng. Phải nói là xin việc làm văn phòng ở VN lúc đó rất khó. Thứ nhất người ta sẽ yêu cầu “có ngoại hình” mà tôi thì đen thủi đen thui, thứ hai người ta yêu cầu “có phương tiện đi lại” mà tôi thì chỉ có mỗi chiếc xe đạp cọc cạch, thứ ba người ta yêu cầu  “tối thiểu tốt nghiệp PTTH” mà tôi thì chỉ có mỗi cái bằng bổ túc. Nghĩ sao mà nó nhục quá. Xin việc mãi chẳng được tôi nói chuyện với anh Hai. Tôi nói cho anh ý định của tôi là học cao thêm nữa và nhờ anh giúp tiền. Tôi không quên đem những chứng chỉ A,B của tiếng anh và những chứng chỉ Ms Dos, Word, Excel ra khoe cho anh. Những chứng chỉ đó giờ tôi vẫn còn giữ, cái nào cũng là dạng xuất sắc cả. Tôi vẽ ra những kế hoạch và dự định của mình, cũng không quên khẳng định một điều rằng “nếu không có học thì sẽ không làm gì được nên người, mà anh thấy kết quả học tập của em rồi đấy, toàn giỏi và xuất sắc chứ không phải kém” chìa ra cho anh coi những chứng chỉ đó, anh hoàn toàn bị tôi thuyết phục…

Sau hôm đó như một thỏa thuận ngầm đã được ký kết, anh bảo tôi tìm trường học rồi cho anh biết thông tin về trường đó, học bao lâu, học xong làm gì, bao nhiêu tiền…v..v

Tôi chẳng mất nhiều thời gian cho việc tìm trường, vì báo tuổi trẻ quảng cáo đầy, với cả tôi đã có 1 vốn tiếng anh cơ bản nên tôi muốn cứ bám trụ vào nó và nâng cao hơn nữa; đó là điểm mạnh duy nhất của tôi. Còn những thứ khác tôi không thể với nổi mặc dù tôi rất thích môn vi tính nhưng học thì phải hành, mà mua một cái máy tính cũng cả chục triệu chứ ít gì, tôi làm gì có tiền? Và với chút kiến thức văn hóa bổ túc học vét của người ta tôi biết tiếng anh là con đường duy nhất. Vừa trải qua những tháng ngày thuê nhà khổ sở, ăn uống cầm hơi, tiếp xúc với đủ hạng người đã cho tôi một cách nhìn nhận thực tế và dứt khoát.

Nói là làm, tôi bắt tay ngay vào việc lo hồ sơ nộp học ngay hôm sau đó; sợ rằng để lâu cứt trâu hóa bùnJ

34 comments:

  1. Mừng cho tình cảm anh em được vuông tròn. Ngủ đi Bee nhé. Mộng đẹp.

    ReplyDelete
  2. ummmm.....................thấy vậy mà chưa chắc đã phải vậy chị à:) Chị vẫn thức à?
    em đi ngủ đây, mai lại đi cày:):)
    ngủ ngon chị nhé. xxx

    ReplyDelete
  3. èo, puppy love của bà sweet thiệt, sao bà ko kể tiep đoạn 2 nguoi dating ra sao đi hec hec...oằn èo sang chuyện đi làm thêm là người ta thấp thỏm hố hố :D

    ReplyDelete
  4. yêu wá Bee ơi!!! sweet dreams!

    ReplyDelete
  5. chàng và nàng yêu nhau đúng như phim Hàn Quốc ấy,lãng mạn tuổi học trò thế chứ.Sao bà ko kể tiếp đoạn có fawjp nhau ko? và có trở nên tình yêu ko.
    Anh Hai bà chắc lúc này đã ăn năn xám hối,bà nói gì cũng ưng nhỉ.
    Tiếp đi.

    ReplyDelete
  6. Em nói thực là em k đọc cái đoạn chuyện tình lãng mạn kia chị ạ... Em đang mong chờ các phần tiếp theo - những bước ngoặt của chị ý!

    Bao h đến thời thái lai thì em sẽ lần mò đọc lại những chuyện tình của chị! ^^

    ReplyDelete
  7. hè hè...từ chapter trước lúc bà có đoạn " vẫy tay chào mà có người đứng trên sân thượng nhìn với theo" là tui biết ngay tình hình...hà hà ...thế là em nó bắt đầu yêu đấy.......

    ReplyDelete
  8. Công nhận bác có ý chí quật cường ghê !

    ReplyDelete
  9. Chuyện tình bác lãng mạng thế, em đang đọc hồi hộp mà bắt cắt ngang ở giữa làm em chưng hửng. Cho phép em kê cái ghế ra ngồi hóng chuyện nhà bác nhé, ngồi trên dep lê đâu hết cả mông hehehe

    ReplyDelete
  10. oi hay qua! chuyen tinh dep va lang man the! the roi Anh o Vung Tau - em o SG thi lam the nao yeu nhau? toi thay anh Hai co ve thay doi thanh nguoi tot roi day, cung mung cho ba. The ba theo hoc nganh nao? tieng Anh a?

    ReplyDelete
  11. Kể tiếp đi bác Bee ơi, bắt đầu thấy mọi việc ngọt ngào tươi sáng. Em mừng vì anh Hai chị sao bỗng dưng lại trở nên tốt hơn với chị nhiều thế nhỉ.

    ReplyDelete
  12. Từ từ, thì cứ đến đâu tui kể đến đó, chứ mà chuyện tình này kéo dài đến cả gần 2 năm cơ mà:) hehehe

    ReplyDelete
  13. "Sao bà ko kể tiếp đoạn có fawjp nhau ko?" bà, FAWJP là gì??? chả hiểu.

    Yêu nhau chứ, gần 2 năm đấy ạ..hehehe...cứ từ từ....tui kể cho mà nghe
    Anh Hai tui.......nếu là người ngoài chưa biết rõ về anh ý thì quả lả ông ấy thật tuyệt...nhưng mà mỗi con người là một vầng trăng với một mặt tối không phải ai cũng nhìn thấy bà ạ:)

    ReplyDelete
  14. Hec hec...cám ơn em. Từ từ em nhé, còn nhiều bước ngoặt lắm, sợ em nản thôi:):) cheers em!!

    ReplyDelete
  15. Bà tinh vi quá::) hehehe..vâng, cho em sống đúng với tuổi của em!!! há há há...

    ReplyDelete
  16. Bee có làm giề đâu mà ý chí quật cường hả Sư phụ?

    ReplyDelete
  17. ahahhaha......ai bảo mợ cứ tập với chả tành, eo với cả ót, mông toàn xương làm gì ngồi trên dép mà chả đau mông? lol....cứ ú như Bee nè, ngồi chỗ nào cũng thấy êm ahahhahaha

    ReplyDelete
  18. Chàng học ĐHSP ở SG mà, chàng chỉ về VT vào cuối tuần hoặc ngày lễ thôi.
    Bee cũng mài đít quần 4 năm môn tiếng anh đấy, nhưng không được hoàn hảo...cứ từ từ Bee kể cho mà nghe, hehehhe

    ReplyDelete
  19. Mọi việc.........mới chỉ là khởi đầu Tôm cưng ạ.:):)

    ReplyDelete
  20. thế thì kể tiếp đi bác Bee ơi

    ReplyDelete
  21. tôi vẫn cứ ngờ ngợ về ông anh Hai của bà đấy ... nhưng thôi, ko hỏi thêm nhiều. Kỳ tới có gì mới, tôi lại vác bụng sang nhà bà hóng hớt tiếp :))

    ReplyDelete
  22. Ơ hay, Bee đi ngủ đây, cứ từ từ khoai sẽ nhừ:) ahaha

    ReplyDelete
  23. Bà nghĩ vậy là hay đấy:)) hehehehe......
    bà vác bụng sang nhà tui thì tui lại rờ rờ cái bụng tròn tròn của bà khà khà....khéo em bé đạp chóc một cái thì lại càng hên ehehe.nice day bà nhé. tui đi ngủ đơi.xxx

    ReplyDelete
  24. Đã bảo có ý chí quật cường là quật cường . Bác ko được cãi nghe chưa . Hihi

    ReplyDelete
  25. Ah...so we say :" there is a will - there is a way" được khg Sư phụ?...heehe you are fun. xx

    ReplyDelete
  26. khoai củabà là khoai tây có khác, luộc mãi chưa nhừ.................lẹ lên cưng ơi........

    ReplyDelete
  27. the thi ba cung hoc DH Ngoai Ngu 4 nam nhu tui day.. hehe.. Hoi do tui lam lop truong ma dot bo mia..kaka...

    ReplyDelete
  28. mải theo dõi tình tiết mà em quên xừ mất là đoạn này bác Bee hồi ý bao nhiêu tuổi? mối tình đầu ấy, hehehe, đọc thấy nó ngô nghê ngọt ngào gì đâu.

    @cô Hiền: cô có biết là khoai tây cũng có loại luộc cực kỳ nhanh bở không? haha, có loại còn chỉ cần cho vào lò vi sóng quay vài phút là bở tơi bời khói lửa ấy chứ. Cứ từ từ, mầm đá mới ngon!

    ReplyDelete
  29. Tôi cá là bà éo dốt bằng tôi đâu akakkakak

    ReplyDelete
  30. 20 cái xuân xanh roài mẹ nó ạ....kinh lắm cơ, biết yêu rồi cơ đấy:D

    ReplyDelete
  31. ôi, thế thì ngày xưa em có những nụ ngọc lan sớm quá =))

    ReplyDelete
  32. công nhận Bee nhà ta ngây thơ đến tận lúc già (20t) ...ngày xưa mình 13t đã thập thò thích ông thầy giáo thể dục rồi..........hắc hắc............

    ReplyDelete
  33. @Mẹ Leo + Hiền: ờ thế là hai mợ "sống đúng với tuổi của mình" đấy chứ hahahhaa

    ReplyDelete