Ngày tháng cứ thế trôi qua lặng lẽ, tôi ngoài việc dạy học tuần 3 buổi tối, đi học bổ túc ban đêm thì ban ngày còn xin đi làm ghi danh ở trung tâm ngoại ngữ cũng do thầy Phúc mở để có thêm thu nhập. Tôi cố gắng chắt chiu mua được một chiếc xe đạp cũ lần thứ hai để vừa đi học vừa đi làm vì tôi phải di chuyển nhiều nơi. Mua xe xong, trả tiền học phí cho khóa học bổ túc, mua sách vở xong có nghĩa là tôi còn lại rất ít tiền. Có rất nhiều lần tôi chỉ dám tiêu một ngàn đồng cho một ngày. Sáng ra không ăn sáng, trưa chỉ ăn một ổ bánh mì không - giá năm trăm đồng - chấm muối tiêu vắt tí chanh vào và tối cũng là ổ bánh mì không hoặc là mì tôm loại năm trăm đồng một gói. Cũng có vài lần chỉ dám ăn hủ tíu gõ giá chỉ một ngàn đồng một tô, chứ mà cơm rẻ nhất cũng là ba ngàn đồng, còn nếu ăn chung với ông bà chủ nhà thì cũng phải hai ngàn đồng một bữa. Tôi đã phải rất chắt chiu tính toán thật kỹ lưỡng, ăn uống cầm hơi như thế tôi sống qua ngày.
Khoảng thời gian này thầy Phúc tuyển thêm nhiều giáo viên, mở thêm nhiều trung tâm anh ngữ và cả luyện thi đại học nữa. Cái mánh khóe làm ăn của thầy cũng lặp lại y như làm với chúng tôi kiểu cắt gấu vá vai. Tức là tuyển giáo viên, bắt họ nộp tiền và đào tạo sơ sơ rồi lấy mớ tiền đó quảng cáo, in tờ rơi, thuê trường, cứ thế. Để chiêu dụ thêm nhiều học sinh thầy quảng cáo “luyện thi đại học đảm bảo đậu 100%”. Lúc này Thầy đầu tư nhiều hơn vào mảng luyện thi đại học vì kiếm được nhiều tiền hơn, còn phần ngoại ngữ cứ rơi rụng dần, thầy không đầu tư quảng cáo vào ngoại ngữ nhiều nữa. Vì vậy nhiều giáo viên nhưng chỉ có mỗi người một lớp, tuần ba buổi có nghĩa là lương không có bao nhiêu. Có lần thầy trả lương chúng tôi trễ hơn hợp đồng một tuần, hai tuần và cả tháng. Chúng tôi cứ phải nhắc thầy như là đi đòi nợ vậy. Việc trả lương chậm trễ kéo dài tới vài tháng, khi thì thầy trả trễ cho chúng tôi, khi thì trễ cho những anh chị giáo viên khác ở trung tâm khác. Lâu dần tôi và Phương rủ nhau chuồn êm. Chúng tôi tụ tập lại đem hợp đồng ra đòi tiền đặt cọc mà trước kia khi tuyển mỗi người có một hợp đồng là cái phần tiền đặt cọc đó sẽ được hoàn lại nếu như chúng tôi nghỉ. Sau hai tuần dai dẳng thì tôi cũng lấy lại được tiền, mừng như bắt được vàng. Trong hai tuần chờ lấy tiền của Thầy, tôi và Phương vẫn ghé phòng ghi danh – mục đích là buôn chuyện với mấy chị kia, và để mai phục Thầy, vì nếu khg thầy sẽ còn dây thun kéo dài hơn nữa.
Hai tuần sau lấy được mớ tiền ra, tôi và Phương rủ nhau ghi danh đi học vi tính. Hai chúng tôi học ngay tại Trung tâm công nghệ thông tin Đại học Bách khoa. Cái thời đó còn học vi tính MS Dos, 3.11, Words, rồi Excel, nói chung tôi và Phương cứ bám theo cái môn học vi tính này, hai đứa ấp ủ sau khi học xong vi tính thì sẽ xin đi làm VP đâu đó.
Một hôm đi học bổ túc về vừa quẹo vào hẻm 149 tôi cứ nghe tiếng xe máy kè kè đằng sau, tôi cố đi chậm lại để cho họ vượt qua tôi nhưng họ không vượt, cùng lúc đó tôi có cảm giác như ai đó đang nhìn đằng sau mình khi mà phần gáy mình cứ lạnh lạnh, ngoái cổ nhìn sang bên trái thì tôi gặp anh Tuyển. Anh này là nhân viên của anh Hai. Khi tôi còn ở với anh Hai thì tết năm nào anh Tuyển này cũng là người đầu tiên đem quà tới biếu. Sau vài phút ngỡ ngàng tôi và anh xà vào quán cà phê cóc lề đường ngay đầu hẻm, tôi khai báo thật với anh là tôi đang thuê nhà ở, còn anh thì đang yêu một cô gái tên Tuyết ở chung hẻm này với tôi. Anh cũng không quên cập nhật tình hình của anh Hai cho tôi nghe rằng anh và chị Hằng đó đã chia tay, rằng anh giờ ở một mình..v…v…tôi không ngạc nhiên khi đón nhận tin đó, cũng không vồ vập vì tôi biết chuyện đó thế nào cũng sảy ra. Cả ba chúng tôi - anh Tuyển, Tuyết và tôi – nhanh chóng là một nhóm chơi thân. Tuyết làm may cùng công ty với Hằng (bạn gái cũ của anh Hai tôi), họ đã từng là bạn nhưng tính của Hằng chảnh chọe cà chớn quá nên Tuyết không chơi chung nữa. Tuyết ở với Chú thím – hai ông bà ấy cũng là gốc bắc kỳ, cũng dân đi lính và đã nghỉ hưu và họ là bạn thân của ông bà chủ nhà tôi thuê.
Chẳng mấy chốc, anh Tuyển và Tuyết tới đưa thiệp mời cho tôi, họ làm đám cưới vào hai tuần sau đó. Đám cưới anh Tuyển tại Khách Sạn TSN, tôi có rủ Sarah đi cùng. Sarah là người mỹ, thuê nhà kế bên căn nhà của tôi. Tôi biết Sarah ngay hôm đầu tiên khi Sarah dọn tới, ba lô cồng kềnh, va li ngổn ngang từ taxi thả xuống. Vòng vây quanh nàng là một nhóm người bán hủ tiếu gõ, bánh mì dạo, và cả nhóm con nít trong vùng, bởi vì tự nhiên lòi ra một bà tây ngồi đây lạ hoắc, là một sự kiện hiếm có. Thấy nàng co rúm sợ sệt tôi lên tiếng hỏi “are you alright there?” và như bắt được vàng nàng bảo tôi ngồi xuống bên cho nàng bớt sợ. Nàng rất thích thú khi thấy tôi nói được tiếng anh, và hơn hết tôi bảo mấy em bé và anh chàng bán hủ tiếu gõ kia đừng nhìn cô ấy chằm chằm như thế cô ấy sợ. Chúng tôi chính thức làm bạn kể từ đó.
Sarah và tôi ngồi ở một bàn trong góc khuất, tôi đang thao thao giải thích cho Sarah về phong tục đám cưới của người VN thì một bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi. Quay sang bên phải thì đó là Anh Hai tôi và Ông chủ nhà!!! Sau cái nhìn ngỡ ngàng anh ôm tôi vào lòng và hỏi “sao em không về nhà anh?” “em không về quê thì phải quay lại nhà anh chứ!” tôi còn chưa biết giải thích thế nào thì ông chủ nhà nói : “toàn người quen cả đây, tao với anh Hai mày là đồng đội, là lính với nhau một thời đấy, mày là em nó mà sao mày không nói cho Chú biết ngay từ bữa đầu mày mới tới?!?” ….miệng tôi há hốc, thôi rồi, chả dấu vào đâu được, thì ra họ biết nhau, họ là bạn của nhau, quả đất thật đôi khi quá nhỏ bé!
Sau sự kiện đám cưới đó vài hôm thì nhà tôi thuê liên tục có khách! Một hôm đi học bổ túc về thì đã thấy anh Hai tôi, ông bà chủ nhà và người con trai lớn đang ngồi nhậu ngon lành trên phòng khách. Tôi giận tím mặt, nhưng giận cái gì? Tôi chả biết, cứ thấy đời tôi trớ trêu thế nào ấy. Chẳng biết đó là lời của rượu hay từ đáy lòng? anh nói với ông bà chủ nhà rằng anh quý và thương tôi, vì nghe lời gái nên đã đối xử không phải với tôi, bây giờ biết được tôi đang sống ở nhà ông bà đàng hoàng tử tế học hành chăm chỉ vậy thấy mừng, thấy ăn năn, nên muốn sửa sai lầm ấy bằng cách xin cho anh đón tôi về.
Ông bà chủ nhà rất quý anh Hai tôi, ông bà ấy cũng nói trong số những đứa thuê nhà khác tôi là đứa rất đặc biệt. Tôi không giống bất cứ đứa nào, ngoan,hiền, chăm chỉ. Chính vì thế ông bà đặt niềm tin vào tôi tuyệt đối. Ông bà cũng không quên khen tôi là giỏi giao tiếp, và đã giúp họ thật nhiều trong đám cưới cháu trai của họ, rồi phụ giúp bà bếp núc, hàng quán. Thực lòng mà nói tôi nghe xong cũng mát cả ruột, vì lời của ông bà nói với anh Hai tôi cho anh Hai tôi thấy, tôi không phải là dạng bỏ đi hay ngu si như anh vẫn từng chỉ trích. Tôi nhất quyết nói không, không quay về lại với anh Hai, vì tôi vẫn còn giận, vẫn còn căm thù. Ông bà chủ nhà gọi tôi ra bàn ngồi uống nước để nói chuyện và có cả anh Hai nhưng tôi quyết định không ra, cứ ngồi ở bàn dưới bếp.
Ngày hôm sau cứ mỗi lần ở cạnh tôi thì bà chủ nhà lại cứ tỉ tê khuyên tôi quay về với anh Hai, còn tôi thì khéo léo gạt câu chuyện sang một hướng khác. Hôm sau nữa, hai ông bà bảo tôi ngồi xuống nói chuyện, ông bà khuyên tôi nên tin tưởng vào anh trai mình, nên cho anh trai mình một cơ hội để sửa “nỗi nầm”. Ông bà ý bảo rằng “một giọt máu đào hơn ao nước “nã” con ạ, chúng tao có tốt thế nào thì cũng chỉ là chúng tao, chỉ là người dưng. Anh con thế nào thì vẫn là khúc ruột trên của con, đừng ích kỷ và hẹp hòi quá, phải biết tha thứ cho kẻ đã nhìn ra “nỗi nầm” con ạ. Chúng tao rất quý mày, coi mày như con cháu trong nhà, con có thấy tao thương đứa nào trong nhà này như con đâu nhưng anh con đã đến, đã có nhời thì thôi, nghe tao cho anh nó một cơ hội ”(ông bà ý gốc Hải Dương, toàn nói ngọng L thành N). Khoảng thời gian này ngày nào anh Hai tôi cũng ghé sang nhà tôi thuê, khi thì ngồi uống trà với ông chủ nhà, khi thì hai người đi nhậu, khi thì ngồi uống café ở đầu hẻm.
Sau một tuần suy nghĩ, tôi gật đầu đồng ý với điều kiện anh Hai vẫn để tôi đi học, và anh không được có bạn gái, và phải tôn trọng tôi, coi tôi như một người lớn trong gia đình..v..v…tất cả những yêu sách của tôi đều được anh đồng ý. Anh là người trực tiếp mang xe máy tới đón tôi, chở đồ đạc về cho tôi và còn hỏi ông bà chủ nhà xem tôi có thiếu nợ gì không, nói chung người ngoài nhìn vào thì thấy anh tôi là một người hào phóng, phúc hậu và đức độ.
Tôi vẫy tay chào căn nhà yêu dấu, chào những người bạn tôi quen bấy lâu nay, riêng chỉ có Linh – anh cố tình tránh mặt khi biết rằng tôi đang tìm anh để chào tạm biệt, thay vào đó khi xe máy tôi đã xa dần, anh ra sân thượng đứng nhìn theo tôi…
ui hồi hộp quá, bà làm tui ú tim đoạn ong L tìm ra bà...
ReplyDeleteđoạn sau bà ve nhà ong ay ở, ko biet sao nhỉ : post tiep mau mau bà ời...
dung la trai dat tron.............
ReplyDeleteba oi , tui noi that long, tui phuc ba sat dat...1k/ngay....ma ba van di hoc, van di day, va van di tren con duong ngay thang..........neu ngay xua ba ma hu hong, thi thang 4 nay lieu chung ta co con bua thit cho nua ko nhi??????????????????
oi em cung hoi hop bac a, the la chuan bi co chueyn tinh yeu roi ha bac?
ReplyDeletebac oi bac viet nhanh nhanh phan tiep cho em doc voi nhe, truyen cua bac li ki cha kem gi tieu thuyet ca! lol
ối giời. thế nà nại về với cái máng nợn à.. é hé hé.. hy vọng là anh Hai ko trở mặt đấy chứ. Mà bà cũng ghê gớm đấy chứ "bắt anh không được có bạn gái" thế mới kinh..hê hê.. ổng mà bắt bà không được lấy Tây thì bà có mà nhảy sếch lên í chứ ;)
ReplyDeleteĐón đọc tập tiếp theo của Bee nào. Bắt đầu ngửi thấy mùi chuyện tình lâm li bi đát rồi đấy :-D
ReplyDeletetừ từ khoai sẽ nhừ:)
ReplyDeletenếu mà hư hỏng thì...tháng 4 này chúng ta sẽ không có thịt chó mà có lẽ là...thịt người=))=)) lol...
ReplyDeleteMợ này, nói đến tình yêu là mắt cứ sáng lên:D:D:D.....cám ơn mẹ Nhi đã ghé thăm. xx
ReplyDeletevầng, em nại mò về cái máng nợn,,,,bác cứ từ từ em kể tiếp cho mà nghe:):)
ReplyDeleteBác quả là rất tinh vi đấy ạ.. đúng là người từng trải, mới nói tí ti mà đã ngửi thấy tình yêu roài...phục bác quá, lol..x
ReplyDeletetui ko thích khoai nhừ, nâu nắm :D
ReplyDeleteTự dưng hồi hộp quá Bee ơi không biết về nhà anh Hai có thật sự muốn đón bee về không?
ReplyDeletehechec nhiều chuyện...cứ từ từ
ReplyDeletebác cứ từ từ khoai sẽ nhừ:)
ReplyDeleteđời bắt đầu sáng hay tối đây hả bà?tiếp đi.
ReplyDeletetui vốt cho bà 6 sao về chuyện đời đầy màu sắc hoành tráng nhất tui từng được nghe! bà cũng ghê thiệt, bắt anh Hai ko đc có bạn gái =)) ... sao bà "khờ khạo" thíe haha ... nhưng mà khi ấy nếu ông ấy bội ước thì bà cũng đâu có gì để mất phải ko?? Bà lại dọn ra ngoài ở hêhê ... khi ấy bà đã đứng vững trên ... 1 chân rùi còn gì! Sướng nhất là cái cảm giác ấy ... tự lập, tự tin, ko cần dựa dẫm vào ông í nữa, dám nói lên chính kiến của mình, chứ ko lù đù lì lợm như xưa. Bà ghê gớm thật :)), tui nói có sai đâu nèo ... ngày trước bà chỉ im lặng để chờ cơ hội được đốp chát với ông anh Hai í chứ đâu có hiền gìề =))
ReplyDeleteLúc sáng lúc tối lúc nhá nhem bà ơi:):)
ReplyDeleteHì hì...yêu bà lắm ý. xxx
ReplyDeletenồi khoai của bà luộc lâu thế...............
ReplyDeleteÔi sao lúc chia tay bùi ngùi bác nhỉ ! Hoá ra anh hai cua bác cũng vẫn ok đấy chứ !
ReplyDeleteĐọc đoạn này thấy anh Hai tử tế quá Bee ha, mong sao anh sẽ như những gì anh nói…
ReplyDeleteMà thấy Bee đi khỏi nhà đó An cũng thấy tiếc nữa, ở đó cũng vui và thoải mái Bee ha…
à nè ... bà gõ nhầm title rồi: CKPLHK nhé!!! bà mất chữ "K" đầu tiên (for "không") ... thành ra, chuyện của bà thành ra "Chuyện phải là hồi ký" =))
ReplyDeleteTrái cây màu đỏ chưa chắc đã phải chín sư phụ ơi:):)
ReplyDeleteThế mẹ An tiếc cái nhà thuê hay...tiếc tình yêu kia? ehehheh
ReplyDeleteBà, ngay từ đầu tui nói là Chẳng Phải Là Hồi Ký mừ:):) vì trình độ viết thấp quá ứ dám gọi là hồi ký sợ bị ném đá, hắc hắc. Tui vẫn nói với mọi người rằng nếu là chuyện của tui mà rơi vào tay Bà, Moon, Cunbeo, Tôm còi, Lengoctu, Tâm Phan...v...v còn nhiều hơn nữa thì đảm bảo thành Hồi ký. chứ trình độ Bee em lẹt đẹt quá:D:D:D
ReplyDeleteem cung ung ho : CKPLHK nghe co ve " giat gan" hon.....he he...
ReplyDeleteBa viet nhu the la " chuyen van" lam roi..........Let det thi phai goi den tui ne, tui chiu, ko viet noi 3 dong............
hắc hắc ... sorry bà ... tui "decode" nhầm cái chữ viết tắt của bà :D. Tui cứ nhớ bà đặt tên nó là "Chuyện không phải là hồi ký" hahaha ... uh, "Chẳng phải là hồi ký" nghe gọn và hay hơn :D. Mà bà muốn gọi nó là giề cũng đc ... hồi ký hay "éo phải là hồi ký" ... đều là hồi tưởng lại chuyện quá khứ và viết lại cho "con cháu" thưởng thức thui :D. Bà viết tiếp đi nhá, tôi nóng ruột lắm rồi đây!
ReplyDeleteHec hec....tui định hôm nay post 1 bài mà nhức đầu wa'. Hôm nay chàng nhà tui đi làm cả ngày có mình tui ở nhà nấu sôi ăn với muối vừng=)) sau đó lang thang trên blog này rùi tui đi ngủ...hơn 3 tiếng mói dậy - ngủ còn gặp ác mộng nữa chớ..dậy rùi thấy cái đầu cứ ong ong nhưng chả thèm thuốc thang giề...dinner xong giờ phải làm 1 viên đây..khò thôi::)
ReplyDeletecông nhận bác Bee ạ, cuộc đời bác như phim ấy. Đọc như đang xem series ý bác Bee ơi, tập này quả thực là đắt nhất ở chi tiết "gặp lại anh Hai trong đám cưới và anh ý là bạn của ông chủ nhà". Ối giời, chạy chả thoát. Em đọc như đang xem phim, buồn tè mà phải đọc xong, còm xong mới chạy đi wc được đây :))
ReplyDeleteTè đi để lấy chỗ chứa chuẩn bị tè tiếp vì tập tiếp theo chuẩn bị ra lò:)
ReplyDeleteMấy bữa này Bee bận quá chả viết gì đc.:(