Sau vài ngày ráo riết tìm thuê nhà với giá rẻ chưa ra thì Khương vội đến báo tin nói rằng nhà Khương đang thuê có phòng, nếu muốn tôi có thể tới và hỏi bà chủ nhà. Tôi mừng lắm, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng đến gặp ông bà chủ nhà mới cũng ở đường Tô Hiến Thành – hẻm 149 – ngay dưới hẻm tôi đang thuê một hẻm. Nhà ông bà chủ mới này thật là to, 3 lầu hoành tráng. Ông chủ là bộ đội về hưu mất sức còn vợ thì buôn báp tạp hóa ngay tại nhà. Nhà ông bà này có 4 cậu con trai, 4 anh em chúng nó ở chung một phòng, còn lại 4 phòng kia thì ông bà ấy cho sinh viên và công nhân làm may thuê. Ông bà có 2 đứa cháu gái quê ở Hải Dương vào làm may, ngủ tại giường dưới bếp, nếu tôi muốn, tôi sẽ ngủ chung với 2 cô cháu gái của họ, đồ đạc cá nhân nếu có thì để trên kệ ngay trên góc phòng đấy. Không cần đặt cọc mà trả tiền hàng tháng, vì là ở chung với 2 cháu của họ không có phòng riêng nên họ chỉ lấy tôi 150 ngàn/tháng thôi. Giường chiếu mùng mền dùng chung với 2 cô cháu gái kia, tôi không cần phải lo. Sau một hồi nói chuyện sơ qua tình hình, bà dắt tôi đi thăm quan bếp và giường ngủ, tôi đồng ý ngay. Thật tình tôi rất có cảm tình với hai ông bà, và hai ông bà cũng có cảm tình với tôi. Hai hôm sau tôi bắt đầu dọn đồ qua nhà mới này. Tôi nhanh chóng thích nghi với ông bà chủ nhà mới này và chơi rất hợp với hai cô cháu gái của họ. Ngoài giờ soạn bài, dạy học nếu rảnh tôi sẽ phụ giúp bà chủ nhà khi thì sáng sớm quét nhà, lau nhà, khi thì bán hàng giúp bà. Chính vì thế nên hai ông bà ấy quý tôi lắm. Hai tuần ở đó, bà gọi tôi vào bảo rằng thấy hoàn cảnh tôi nghèo, mà lại hiền ngoan đức độ như thế bà chỉ lấy giá tôi 50 ngàn một tháng thôi. Tôi mừng như bắt được vàng, cũng chính từ đây tình cảm giữa tôi và họ trở nên gần gũi và tin tưởng lẫn nhau hơn. Trên lầu có 2 phòng cho sinh viên nam thuê, chúng nó nhờ bà nấu cơm và hàng tháng trả tiền bà, bà bảo rằng nếu muốn tôi cũng có thể làm thế, tụi sinh viên bà tính chúng nó 4 ngàn/bữa, còn tôi còm nhom ăn ít thì cứ đưa cho bà 2 ngàn/bữa thôi. Tôi cứ ậm ừ cám ơn nhưng chưa chính thức ăn cùng nhà bà vì sáng ra tôi đi đến tối mới về nên tôi ăn ngoài cho tiện. Những ngày cuối tuần khi ở nhà thì bà hay nhờ tôi chở bà đi chợ lấy hàng về bán, có hôm bà bận thì bà giao cả cái bếp cho tôi, một mình tôi nấu cho cả nhà và một lũ sinh viên 4 đứa đấy. Lúc nào có người đến mua hàng thì tôi lại bán hàng cho bà, có lần bà đưa cho tôi cả triệu bạc và mang xe máy của bà đi lấy hàng, bà tin tưởng tôi tuyệt đối, và tôi cũng quý bà tuyệt đối như thế. Mang tiếng là giáo viên, lại bị ảnh hưởng từ bố từ ngày còn nhỏ cộng thêm thân phận nghèo nàn nên tôi từ tốn lắm, khi ngồi nói chuyện với ông bà ấy lúc nào tôi cũng rất lễ phép “dạ vâng, dạ đúng rồi ạ, thưa chú con đi làm, thưa cô con mới về” chính vì thế tôi được lòng họ lắm, dưới mắt họ tôi là một đứa nhanh nhẹn, có học, đức độ và đảm đang.
Đám cưới cháu trai của ông bà (tên Bình) lấy vợ dưới Tiền Giang, đại diện họ nhà trai ngoài Mẹ chú rể còn có hai ông bà chủ nhà và tôi! Họ tin tưởng tôi tới mức trang điểm cho chú rể cũng “Hạnh ơi con giúp cho em nó một tay”, bê mâm quả cũng “mày cố giúp em nó một tay, ở nhà có mỗi mày nhanh mồm nhanh miệng”, rồi đến hồi bà chủ nhà tìm quần áo mặc cũng gọi tôi vào chọn giúp, rồi trang điểm cũng gọi tôi vào kẻ mắt cho bà. Khổ thân bà cũng là dân gốc Hải dương, ở SG cũng 20+ năm rồi, nói chung cũng quê mùa, nước da bà cũng đen cháy chả kém gì tôi, mặt lại có tàn nhang. Chính vì vậy khi đánh phấn trắng bóc (hiệu bông lúa, hộp màu trắng) thì cái viền mắt của bà vì là phấn khg vào được tới tận viền mắt thành ra viền mắt lại có màu nâu. Chỉ có tôi dám thẳng thắn bảo bà là phải chỉnh sửa chỗ đó.
Tôi vốn ảnh hưởng lối sống của Bố từ nhỏ thành thử ra rất thẳng tính, con nhà lính mà. Chính vì vậy họ thật sự coi tôi như một thành viên trong nhà. Đi xuống nhà trai tôi say xe ói be bét, phải uống thuốc chống say xe mà thuốc thì phải một tiếng mới ngấm, mà tôi thì sau năm phút là ói mật vàng mật xanh thi nhau trào ra ngoài hết cả. Bà mặc chiếc áo dài màu xanh dương do chính tay tôi chọnJ, bà trườn người qua, rút từ cặp quần chiếc khăn mùi xoa và lau miệng cho tôi – ôi tôi cảm động lắm. Tôi mến bà cực kỳ. Tới nhà trai sau khi hai bên thăm hỏi lăng xăng ngồi vào bàn thì tôi được giới thiệu là “cháu gái”.
Cuối tuần tôi ở nhà hay phụ giúp bà bán hàng, khi nào họ có khách đến thì tôi lại lăng xăng pha trà, đun nước kiểm tra coi còn nước sôi trong phích không, đến nỗi khách hỏi “con bé đó là ai thế?” thì ông bà chủ nhà lại bảo “con cháu nhà tôi ở quê mới vào”, đấy tôi nghiễm nhiên trở thành “cháu” của họ…
Con trai lớn của ông bà lớn hơn tôi 3 tuổi tham gia công tác Đoàn Thanh Niên Quận 10 hoành tráng lắm, có một lần anh rủ tôi đi tham gia câu lạc bộ đoàn cùng hai cháu gái thế là tôi đi cùng, bữa đó anh giới thiệu cho tôi những người bạn của anh tôi nhanh chóng làm quen với mấy chị bạn của anh, chị nào cũng là Sinh viên này, sinh viên kia, đã nhập đảng rồi, họ khuyến khích tôi tham gia công tác đoàn tích cực hơn và để nhập đảng. Tôi thì thực sự chả bao giờ quan tâm ba cái vấn đề này, mặc dù trong gia đình, các anh, các chị ai cũng vào đảng hết, mà khi nhập thì phải xét lý lịch rất chặt chẽ. Tôi nói với mấy chị rằng tôi chưa học xong 12 mặc dù tôi rất muốn tham gia như thế cho có thêm bạn, thế là vài ngày sau mấy anh chị ấy lăng xăng tìm thông tin cho tôi học bổ túc. Tôi không ngờ là chỉ những câu nói vớ vẩn như thế, một tuần sau tôi nghiễm nhiên vác ba lô đi học bổ túc văn hóa. Lúc này tôi đang dạy hai lớp anh văn thiếu nhi, một lớp 2,4,6 và 1 lớp 3,5,7, nhưng vì học bổ túc phải học ban đêm buộc tôi phải chọn – hoặc là dạy học kiếm tiền không học văn hóa, hoặc là bỏ dạy một lớp tiếng anh thời gian còn lại học bổ túc…suy nghĩ mãi tôi nghĩ tôi cần có cái bằng phổ thông, vì ai lại mang tiếng cô giáo mà chưa học hết 12 thì ngượng quá. Sau một đêm suy nghĩ cật lực tôi chính thức bỏ một lớp và dành thời gian đó cho việc học bổ túc văn hóa.
Chương trình học bổ túc đúng là nhẹ hơn học chính quy nhiều, tôi hăng say chăm chỉ học hành với một mong muốn tột bậc là có cái bằng tốt nghiệp phổ thông, rồi biết đâu tôi sẽ ra nhập đảng.
Trong đám sinh viên thuê phòng trên lầu có một anh nhà ở Vũng tàu tên Linh. Anh này không đẹp trai nhưng rất có duyên, anh tròn trịa, mắt anh hai mí thật đẹp. Anh hiền lành ít nói và rất hay mắc cỡ. Tuy biết nhau cả vài tuần rồi nhưng cả hai chưa bao giờ nói chuyện gì với nhau ngoài việc khi anh xuống lấy cơm không thấy bác gái (bà chủ nhà) anh hỏi trống không “ủa, bác gái đi đâu rồi?” tôi trả lời “dạ bác gái đi vắng, hôm nay em nấu cơm, nếu anh muốn ăn giờ thì em lấy?” Sau đợt đám cưới cháu trai của ông bà chủ nhà chả biết tài tháo vát đảm đang của tôi thế nào mà tiếng lành đồn xa quá, một hôm tôi đứng đằng trước bán hàng cho bà chủ nhà thì anh ghé lại gần hỏi “em có biết đánh cầu lông không?” tôi thẽ thọt nói “dạ có nhưng không giỏi” rồi anh mời tôi ra đánh cầu lông ngay trước sân. Sau đó anh thủ thỉ nói “ nghe nói em phụ giúp đám cưới anh Bình, ai cũng khen em đấy”. Tôi cũng chỉ bẽn lẽn cười làm duyên và từ chối kiểu “dạ đâu có đâu anh”. Tất nhiên tôi đánh cầu lông với anh thì tôi thua ba bét nhè, nhưng vui. Anh rủ tôi sáng ra đá cầu và đánh cầu lông tập thể dục cho vui, tôi nghe cũng bùi tai và tham gia chơi đá cầu và phạt cầu lông với anh khá nhiệt tình.
Bạn biết không? có một lần anh Vũ bị bệnh không đi dạy học được. Lớp anh dạy có đến 20 người, mà toàn người lớn. Anh dạy cuốn Stream line 1 ấy các bạn ạ. Hôm đó chờ mãi không thấy anh lên lớp mà học viên đã vào lớp đông đủ cả rồi, thầy hiệu trưởng trường và thầy Phúc cũng bận lên lớp khác nên không thể lên đỡ đạn cho anh Vũ được. Cứ nghĩ là anh bị kẹt xe nên sẽ đến trễ chứ không biết là anh bệnh. Trong lúc đó thì tôi cho học sinh nhí của mình làm bài kiểm tra, thầy Phúc thấy vậy bảo tôi lên chữa cháy cho anh Vũ. Tức là tôi muốn làm gì thì làm miễn làm sao cho các học viên không ồn ào nhốn nháo, không bị mang tiếng là tổ chức kém, mang tiếng, nên tùy tôi với mục đích cầm cự chờ anh Vũ tới và chủ yếu đỡ đạn cho anh. Tôi thì còm nhom, bé tí, vẫn quần tây áo sơ mi đóng thùng tôi đĩnh đạc bước vào lớp anh Vũ và cố chữa cháy cho anh. Giáo trình Streamline tôi chả lạ gì vì tôi được học từ thầy Tâm nên tôi ít nhiều đã biết nó như thế nào. Tôi đĩnh đạc hỏi han từng người, cho họ làm nhanh 15 phút kiểm tra, chủ yếu vài câu hỏi nhẹ nhàng chủ yếu xem trình độ họ thế nào, có thuộc từ vựng của bài cũ không, và vì là trình độ của họ còn kém mới chỉ học đến bài12 của cuốn streamline 1 thôi, nên tất nhiên vốn từ vựng họ không có nhiều. Vài câu ngữ pháp rồi tôi cũng bắt họ đứng lên nói bằng tiếng anh, phải nói là thi thoảng tôi cũng đá vào 1,2 câu khó khó để họ không thể trả lời nổi và chỉ có mình tôi biết, đó cũng là bí kíp để tôi điều khiển họ 100%. Đang ngon chớn, có một anh học viên, anh này nhìn là biết lớn hơn tôi ít nhất 10 tuổi, anh đĩnh đạc ra phết, anh hỏi tôi “cô cho em hỏi chữ này nghĩa là gì”? tôi bảo anh ý đánh vần bằng tiếng anh, sau bao cố gắng thì cái từ đó là từ “Misserable” tôi thề là tôi không hề biết nghĩa của từ này là gì, nhưng cũng không dám nhận là mình không biết, tôi vội vàng viết lên bảng và hỏi “có ai biết nghĩa của từ này không?” cả lớp chả ai biết, tôi cũng chả biết, nhưng tôi chữa cháy thế này: “một từ khá hay rất ít người biết mà bạn đã biết từ này quả là bạn rất ham đọc sách, tuy nhiên giờ đang là giờ học chính chúng ta cố gắng tập trung vào bài, sau khi xong bài tôi sẽ giải thích cho các bạn, các bạn bỏ tiền ra đến đây để học nên tôi không muốn làm mất đi thời gian quí báu đó của các bạn” ai cũng đồng ý vì cơm áo gạo tiền màJJ…..sau đó tôi lại cho vài ví dụ nữa cho mấy bạn đó làm và vội vàng lẻn xuống phòng ghi danh tra từ điểnJ tôi cũng không quên lấy thêm vài cái ví dụ sinh động cho các bạn ấy dễ nhớ dễ hiểu nữa. Sau bài học đó thì chính anh chàng hỏi tôi câu hỏi đó và hai người nữa hỏi tôi có dạy kèm tại nhà không và hỏi xin số điện thoại của tôi nữa. Còn vài người nữa thì hỏi tôi dạy lớp và buổi nào. Tôi nghèo thế làm gì có điện thoại, cũng là thân phận thuê nhà ở nên cứ phải giấu kỹ bản thân mình rồi khiêm tốn trả lời là không có điện thoại với cả không nhận dạy kèm tại nhà. (nghèo mà kiêu thế cơ đấy)J …đấy, tôi cứ vụng chèo lại khéo chống thế thôi, chứ thực ra tôi chả tài giỏi gì đâu, nhá. Thật đấy:)
Thôi, tui đi ngủ.
ReplyDelete=)) đời bắt đầu hồng lên rồi đó :))
ReplyDeletecứ tuong tuong bà làm vẻ dịu dàng, thùy mị, nết na =)) tui chịu ko nổi ac ac :))
Đọc đoạn này bắt đầu thấy ánh sáng nên em rất thích hehehe!!!!
ReplyDeleteTui chỉ thực sự evil khi tui gặp evil twin thui nhá bà kia=))=)). chứ trước đó tui hiền thấy mịa=))=)) ha hah ha
ReplyDeleteCòn nhiều gian chuân lắm mợ ạ:)
ReplyDeleteCông nhận nhìn ảnh bác là em thấy bác hiền rồi, hiền giống em bác nhể? hehehe
ReplyDeleteHì hì....đấy, tớ hiền thế mà mụ Blue cứ bảo tớ không hiền:D:D:D
ReplyDeletetôi vẫn nhớ những lần đến đón bà đi làm và chở bà về ở nhà đó tôi tưởng đó là cô chú của bà
ReplyDeleteĐọc trích đoạn này bắt đầu thấy mọi thứ sáng sủa hơn rồi bác Bee.
ReplyDeleteĐọc lúc chị đi học bổ túc 12 mà em chảy nước mắt. Nói thật chị hồi đó em đi học một mạch, học trường chuyên, lớp chọn từ hồi cấp 2 chứ chẳng biết gì về các bạn học bổ túc. Thầy hiệu trường trường chuyên của tụi em em còn nhớ là thầy nói "ai đậu đại học dân lập thì ko tính đậu đại học" nên phần đa bọn em khá coi thường các bạn học bổ túc, đại học tại chức...chứ có biết nhiều người có hoàn cảnh kém may mắn, khó khăn hơn mình. Thế tuần vừa rồi đọc tổng kết năm 2009 của chị em phục quá. Chị phải cố gắng gấp nhiều lần tụi em lúc tụi em còn học đại học, thế mà bây giờ chị siêu hơn bất cứ ai. Em ngưỡng mộ bác lắm lắm. Smooches xôxoxoxoxoxooxoxo
Thế bác có vào đảng ko . Phải chi bác còn ở VN thì bây giờ chưa biết chừng bác đã làm chủ sân golf rồi đấy nhỉ ! Haha
ReplyDeleteChị oi, chị nghị lực quá, hihihihi, tự hào vì người phụ nữ VIỆT NAM như chị quá. xxx
ReplyDeleteCàng đọc càng quý tính cách của Bee, mong ngày nào đó gặp Bee bằng da bằng thịt xem thử thế nào…hiii
ReplyDeleteBee đúng là nhanh nhảu và rất biết cách gỉai quyết vấn đề đó….
Ông trời luôn công bằng Bee nhỉ? Người tốt thì sớm muộn gì may mắn cũng tìm đến…
ừ, bà là người đưa đón tôi nhiều nhất khi tôi ở cái nhà này nhỉ, biết ơn bà lắm lắm:)
ReplyDeleteĐúng rồi đó Tôm, học bổ túc và học tại chức ngay cả khi đi xin việc còn bị chê lên chê xuống Tôm ạ. Người VN mình rất ích kỷ, các xếp không nhìn thẳng vào con người, vào niềm năng mà việc đầu tiên là xét bằng cấp trước cái đã. Bee cũng trầy trật xin việc..chỉ mãi về sau này khi người ta thấy mình làm được việc với cất nhắc lên thôi chứ mà xét theo bằng cấp Bee rớt cái bụp:)
ReplyDeleteĐảng giề sư phụ ơi.....cơm áo gạo tiền lo còn chả xong, hơi đâu mà vác tù và đi hàng tổng cơ chứ?
ReplyDeleteThời thế tạo anh hùng em ạ. Cám ơn em. x
ReplyDelete:):) Bee thấy mình phình phường, mẹ An cứ quá khen:)
ReplyDeleteBee cũng mong có ngày nào đó mình được gặp nhau, được chơi sếp hình với bé TT - đảm bảo TT thua ba bét nhè cho coi! hahahha
Cái gì mà An không thể làm được mà người khác làm được là An ngưỡng mộ nên phải khen chứ sao…heee
ReplyDeleteỪa, mai mốt chơi puzzles với TT nhé, chắc chắn Bee sẽ thua..haaa
An chơi chung hoài mà còn thua nữa đó Bee…
công nhận là càng đọc càng khâm phục bà. vì từ 1 "con gián" (trộm vía ạ) mà lên được "thiên nga" thế này thì quá là giỏi. mà hồi ấy chả ai lèo lái gì, chả ai bảo là phải học hết lớp 12.. thế mà chỉ thở ra 1 câu "em chả có bằng phổ thông" mà đời nó sang trang mới thế.. hê hê.. Ông trời quả rất tài tình :)
ReplyDeleteđúng là bà vụng chèo kéo chống thật đấy hehehehe nhưng ko phải người học cao là ứng biến giỏi đâu nhé. Cái đấy là tài lẻ của bà mà bà ko biết đấy thôi
ReplyDeleteBee ơi! Có phải chính nhờ tính tình của Bee mà Bee được ng ta quý mến, được gặp ~ ng tốt và từ đó đc khuyến khích đi học bổ túc, từ đó đời Bee chính thức bước sang trang mới ko? tớ khoái Bee ở chỗ, ăn nói lễ phép đàng hoàng dễ thương nhưng cũng biết quẳng lựu đạn tá lả khi phải tự vệ trước bọn người gian ác =)) (bà dám xài từ cái "lờ" là tui nể bà sát đất rùi, hahaha). Yêu bà lắm, lòng thật ấm khi đọc đến ~ dòng này ...
ReplyDeleteHehe, chị Bee thật là siêu vụ miserable....:X
ReplyDeleteĐúng như blue nói :: đời bà bắt đầu hồng lên rồi đấy..... tôi rất thích câu này của blue.
ReplyDeleteLúc đó có khi bà là hot girl trong xóm ấy bà nhể....cô giáo chỉnh tể hẳn hoi, lại được mọi người quý mến thế. I wonder lúc đó có anh nào thầm thương trộm nhớ ba ko?
hà hà.....khen bà nhanh trí bình tĩnh quả " sau khi bài xong tôi sẽ giải thích" ...hặc hặc...phải tôi là tôi thành thật với tình yêu là tôi ko biết rồi đấy.........bà đúng là bình tĩnh tự tin...
bà tôi còn 1 question nữa : sau khi bà lật đổ đế chế của lão anh bà( ông tưởng bà về quê) thì giữa anh trai và papa bà không liên hệ gì ah??? Ông anh đó ko liên lạc về quê hỏi papa xem bà đã về đến nơi chưa ah????????
Hì hì..cám ơn 8An nhé.
ReplyDeleteSomeday we will meet, love you xx
Thời thế tạo anh Hùng bà ạ, chứ mà cứ để tôi ở quê, lớn lên trong nhung lụa khéo giờ tui chắc lên chức bà ngoại bà no65u rùi ý chứ, hahah quê tui lấy vợ lấy chồng sớm lắm cơ. khổ:)
ReplyDeleteHụ hụ..cám ơn bà.
ReplyDeleteTa nói gió chiều nào xoay chiều đó bà ạ. Tui lầm lì là lúc ở với Anh Hai thôi chứ ở Quê tôi có tiếng nhà nhanh mồm nhanh miệng, ra ngoài cũng phải có cái miệng mới sống nổi bà ạ, chứ cứ lầm lầm lì lì thì chỉ có chết:)...
ReplyDeleteCám ơn bà đã chia sẻ với tui nhé, hygs bà vài cái. xxx
Vụng chèo khéo chống em ơi:)
ReplyDeleteBà....cứ từ từ làm giề mà cứ hỏi trước vấn đề thế là thế lào? lol
ReplyDeletebà kia...post tiep chưa?
ReplyDeleteBà ơi tui busy quá đi mất.
ReplyDeleteCuối tuần rảnh tui post. Thứ 6 đám tang bà, mấy nay còn lo họp gia đình, phân chia tài sản búa lua xua hết cả....geeezzzzzzzzz...
ReplyDeleteac ac
ReplyDeleteÔi khổ òi . Tài sản ơi ...
ReplyDeleteBee chả có giề đâu nhá:):):) Mình hàng cháu chắt rùi, nếu có chỉ là chút hoa thơm. Những quà gì Bee và xã tặng bà mấy xmas năm trước thì giờ nhận lại. Ai tặng cho bà những gì giờ đều nhận lại - bên này là vậy. Bee mới thu về đống khung hình cưới, cái bông hoa sen Bee tự thêu tặng bà năm lâu rùi...hic...emotional lắm ạ.
ReplyDeleteLạ nhỉ, tặng rồi lấy lại là sao kỳ thế .
ReplyDeleteChứ chết rồi có mang được đi đâu??????
ReplyDeletehahahaha
ReplyDeletenghe ba noi " chu che roi co mang di duoc dau" , chnag con thay hinh anh co giao thuy my nua oai........
ReplyDeleteBác Bee thân mến. Hôm nay em bận gần chết với đống bài vở mà vẫn phải đọc từ đầu đến hết CPLHK của bác vì từ trước đến giờ bác không nằm trong FL của em nên em chẳng update gì được cả. Đọc xong thấy thương và khâm phục bác quá, chẳng biết diễn tả thế nào nữa, giống như phim vậy.
ReplyDeleteChúc bác luôn hạnh phúc nhé.
Cảm động quá, mẹ Hà Anh bận thế hai nách hai con với cái bếp to đùng lại lo cho xã, túi bụi vậy mà vẫn vào thăm và đọc chuyện khốn khổ của Bee làm Bee cảm động lắm í. Cám ơn H.A nhé. Bee không viết hay được như HA đâu, cộng thêm lỗi chính tả sai ì xèo hết cả..nhưng mà kệ nhỉ, có sao nói vậy, hì hì...Chúc cả nhà Tim-Long cuối tuần vui nhé. xxx
ReplyDeleteba oi ba oi .....ba dao nay busy qua, chang cho ra chapter moi nao, lam toi chan' chang buon dai' .................
ReplyDeleteahahahha....cứ đái đi, tí nữa tui post.
ReplyDeleteTui đang conf đại sự
Cái hẻm Tô Hiến Thành này, là cái hẻm e và anh xã ở trọ, sau này cưới nhau chị ạh ( hình như hẻm này thông ra cách mạng tháng 8, tức là từ CNT8 cung vô được, mà THT cũng vô được thì phải
ReplyDelete