Sunday, 3 January 2010

CPLHK - 19. Đêm dài

Đêm đầu tiên trong căn gác trọ tôi không thể nào ngủ sâu được vì muỗi. Tôi nghèo đến nỗi không có cả chiếc gối mà phải dùng mấy cuốn sách kê cao lên làm gối đầu. Tôi cũng không có cả cái để ngủ. Tiết trời SG nóng bức. Mùi khai từ những miếng ván sàn cứ thoang thoảng bốc lên mũi nồng nặc. Sau mỗi lần ngủ thiếp đi, tiếng muỗi cứ vo ve lại làm tôi tỉnh giấc . Thỉnh thoảng, mấy con dán chết tiệt lại bay phành phạch và bò lồm cồm lên chân tôi. Hết tiếng muỗi kêu thì lại tiếng chó hàng xóm sủa; hết tiếng chó sủa, lại đến tiếng con gà chọi nhà hàng xóm gáy. Thỉnh thoảng đâu đó lại có tiếng chân người đi lẹp xẹp, có thể là tiếng chân rón rén của mấy đứa ăn trộm, cũng có thể là tiếng chân của ai đó đi làm về muộn, tiếng người lang thang trong con hẻm ho sù sụ. Tiếng khóc của thằng bé tám tháng tuổi, cháu của bà chủ nhà lâu lâu lại ré lên giữa đêm hôm huya khoắt, chẳng biết có phải nó đòi bú mẹ mà không có hay không, hay vì nó đói, hay nó nóng . Bà chủ nhà mới đầu thì cứ dỗ ngọt “ngủ đi con, ngoại thương, ngoại thương”, nhưng càng dỗ nó càng khóc lớn hơn. Đến hồi bà nó hát “À ơi con cò mà đi ăn đêm đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao….” Thì nó chẳng nín mà tôi lại nao lòng đến não nề !

Đêm đầu tiên nơi đất khách quê người, đêm đầu tiên tôi thực sự trải nghiệm nỗi cô đơn: không anh không em, không gia đình, không người thân. Đây là đêm đầu tiên trong đời, tôi được nếm trải những đắng cay tủi hờn, và đây cũng là đêm đầu tiên tôi biết được cuộc sống thật muôn màu. Vào những đêm hè tĩnh lặng ở nhà quê nơi tôi sinh ra chỉ có tiếng ve kêu; Ngoài ra thì còn có những đêm nóng trầy trật phải thức dậy lúc nửa đêm để đắp nước lên người. Bây giờ đây tôi còn được chứng kiến một đêm hè đầy bất trắc và lo toan, một đêm không yên ắng… Tất cả, chúng cứ thay phiên nhau làm tôi tỉnh giấc giữa đêm khuya bất chợt. Chúng đang dàn hàng đón chào tôi, hay chúng đang nhạo báng cho thân phận kẻ đơn côi như tôi ? Tôi thật sự cô độc và lẻ loi!

…Mãi rồi trời cũng sáng, ánh nắng ban mai chứa chan vào căn phòng của tôi qua cửa sổ, thằng nhóc lúc này cũng ọ ẹ và bà chủ nhà đã thức giấc. Ngoài đường bà bán xôi, ông bán bánh mì, cứ ì xèo hết cả. Ngay góc trái bên hiên nhà tôi thuê buổi sáng còn có bà quang gánh bán bún bò huế - liền kế tiếp là chị bán bún riêu cua, bún thang, bún ốc, bún chả nướng…ôi cái mùi khói thịt nướng nó khó chịu làm sao…Hầu như cả xóm đều biết sự xuất hiện của tôi và dường như họ chào đón tôi rất nhẹ nhàng thân thiện vì cái mác “cô giáo” của tôi. Tôi biết được là vì sáng ra tôi đi bộ ra đầu hẻm mua bánh mì thì các bà, các cô đon đả chào hỏi, và thậm chí có người chỉ nhìn và cười với tôi với nụ cười xã giao gượng ép, ánh mắt không giấu nổi sự dò xét kiểu “cô giáo gì mà bé tí” hoặc là “cô giáo đấy sao? sao nghèo vậy?”…tôi linh cảm như thế và sau khi tôi bước đi thì người kia lập tức hỏi người này..chà, đúng là tôi có cách nhận xét giống bố rất tinh vi – giác quan thứ 6 đây mà.

Việc đầu tiên tôi làm sau khi ăn sáng là cuốc bộ ra chợ Hòa Hưng – tôi phải chờ đến 9-10h sáng mới đi vì sợ biết đâu sẽ gặp anh Hai. Tài sản đầu tiên tôi mua là chiếc gối đầu màu xanh dương có điểm thêm bông hoa màu trắng bằng vải thun, và cái màn tuyn - màn một-cũng màu xanh dương nhẹ nhàng. Cả tuần đó tôi tiết kiệm tiền không dám dùng xe ôm đi làm mà phải đi bộ từ đó tới trường Trần Quang Diệu trên đường Lê Văn Sỹ, hết giờ làm tôi nhờ bạn (Hương ở Quận 5 và thi thoảng nhờ Phương) chở về. Lúc này Thầy Phúc bắt đầu chiến dịch mở rất nhiều trung tâm dạy anh văn, Thầy thuê bao nhiêu trường tiểu học khu vực Phú Nhuận để mở trung tâm và tôi chạy qua chạy lại giữa trường Khởi nghĩa và Trần Quang Diệu.

…Chẳng mấy chốc đã hết tháng và tới kỳ lãnh lương, tôi tặng cho mình một chiếc xe đạp Trung quốc màu nâu đỏ đậm đã cũ giá hai trăm ngàn. Tôi lại như được chắp cánh, cứ một mình một ngựa tung hoành. Tôi phải chờ đến lúc lãnh lương mới dám mua xe đạp, chứ mà mua trước đó thì sẽ không có tiền ăn…

Thấm thoát đã đến ngày lễ quốc khánh 2/9, tôi được nghỉ vài ngày. Người ta phơi phới đi chơi với quần gấm áo hoa, với má phấn môi hồng, còn tôi, tôi nằm dài lăn lê bò toài  trên gác gỗ học anh văn, soạn bài dạy cho các buổi tối và viết nhật ký. Tài sản tôi  lúc đó chỉ có cái màn, cái gối và sách kèm theo những đợt nóng hầm hập từ mái tôn, càng nóng thì mùi khai từ sàn gỗ càng nặng.  Chán thì lăn ra ngủ, thế giới của tôi chỉ có thế! Thế rồi những ngày nghỉ đó cũng nhanh chóng đi qua, tôi lại vẫn là tôi cứ một thân một mình đương đầu với những điều xa lạ, với những thử thách mới…

Đã ba tuần tôi sống ở nhà thuê khu ổ chuột này, tôi thích nghi khá nhanh, ngoài việc đi dạy học và tự học tiếng anh thì tôi còn dạy tiếng anh cho con gái bà chủ nhà, tôi quý nó vì nó rất xinh và ngoan, bà chủ nhà cũng quí tôi vì tôi dạy con bà học miễn phí như thế.

Một ngày cuối tuần đứa con gái lớn của bà từ quận 4 về báo tin thằng chồng hờ của nó được ra tù, cả nhà bà vui mừng còn tôi thì lo. Tôi đơn giản lo là vì chúng nó về thì tôi sẽ ngủ đâu, nhất là dân đầu trộm đuôi cướp vừa ở tù ra, tôi đem nỗi lo của mình nói với bà chủ nhà và bà trấn an tôi rằng “con đừng lo, em nó hiền và tử tế lắm, em nó chỉ ghé chơi thăm thằng cu rồi lại đi chứ không ở đây”. Thế rồi cái ngày thứ hai đầu tuần đó cũng tới, cả nhà họ hỉ hả đón chào “công tử” mới về, đêm đó tôi bảo đứa con gái út của bà chủ nhà lên ngủ chung với tôi, vừa là để tôi đỡ lo, và cũng là để cho họ có chỗ ngủ, họ biết ơn tôi lắm. Bà chủ nhà, đứa con gái lớn cùng chồng và thằng nhóc tám tháng ngủ dưới đất, xếp hàng san sát nhau như cảnh người ta ướp cá khô vậy. Căn nhà đó quá nhỏ, đã vậy ở góc nhà để hai chiếc xe đạp, một của tôi và một của con gái út bà chủ nhà là đã chật lắm rồi. Tối đó tôi không dám ngủ say vì tôi cứ sợ và tưởng tượng ra những điều tồi tệ nào đó sẽ ập đến. Trong túi tôi có 250 ngàn đồng tôi phải cuộn lại rất nhỏ bỏ kỹ vào trong túi quần, dùng kim băng ghim lại và mặc chiếc quần tây đó đi ngủ, nếu như tôi mất tiền lúc này thì đồng nghĩa với việc tôi sẽ ra ăn mày theo đúng nghĩa, lại một đêm nữa thật dài trôi qua, tôi nghe rõ từng tiếng thở của thằng nhóc, tiếng quạt lẹt kẹt xen lẫn tiếng thở dài của bà chủ nhà, thi thoảng có tiếng ngáy khò khò của con rể hờ của bà nữa. Tôi biết chắc bà ở trong tình huống rất khó xử nghĩa là bà phải nằm kế bên vợ chồng con gái của bà sau hai năm nó nằm tù xa cách, nhưng bà không có cách nào khác. Sang ngày hôm sau tôi được bà và hai vợ chồng con gái mời tôi một tô bún bò huế nhưng tôi từ chối, chỉ đơn giản tôi sợ họ bỏ thuốc mê vào, và cũng chỉ đơn giản tôi thấy nó bẩn bẩn thế nào, cứ lịch sự từ chối và viện cớ rằng tôi không biết ăn bún bò huế. Ngày hôm sau thằng con rể hờ và con gái lớn của bà chào tạm biệt và về lại quận 4, thằng nhóc con cả ngày không sao, chiều tối đến bị làm sao mà ói quá chừng bà chủ nhà phải vội vàng đưa nó đi bệnh viện, tối đó chỉ có tôi và đứa con gái út của bà chủ nhà ở nhà.  Tôi vô cùng lo lắng vì nhà bà ngay cả cái cửa có khóa đàng hoàng cũng không có mà chỉ là một miếng ván đậy lại kéo ra kéo vào. Tôi và đứa con gái út của bà phải canh nhà đêm hôm đó. Thay vì ngủ trên gác gỗ thì tôi phải xuống dưới đất ngủ chung với con gái bà để trông nhà và trông cái xe đạp, tài sản duy nhất của tôi lúc đó. Vì sợ mất xe đạp cho nên tôi dùng dây buộc màn buộc thẳng vào xe đạp để phòng khi nếu trộm vào bê xe đạp thì đụng tới màn sẽ đánh thức tôi dậy, thế nhưng tôi đã nhầm.

…Đêm hè oi ả, lúc này con gái bà đã ngủ say chỉ còn lại mình tôi. Quay tới quay lui, cứ thi thoảng lại dỏng tai lên nghe coi bà chủ nhà đã về chưa?Tôi mong bà cứ như mong mẹ về chợ vậy. Đêm sao dài quá! Đêm của nóng nực và đêm của đầy bất trắc. Cứ thi thoảng giơ tay lên coi cái đồng hồ xem mấy giờ, cái cảm giác đếm thời gian của một kẻ lầm lũi trong đêm không anh em, không họ hàng, không người thân, lòng không ngừng mơ về một nơi yên bình có bến bờ hạnh phúc mà không cần phải vất vả lo toan,không còn những đêm dài thao thức. Cũng chẳng buồn giật mình rằng mình đang mơ mộng viển vông, nhưng trong tận đáy lòng vẫn biết rằng mình chưa quá già để mất đi một niềm hy vọng. Những mảnh vỡ từ trái tim với chính người thân máu mủ trong gia đình mình gây ra tưởng như chẳng thể nào hàn gắn nổi, cũng chẳng thể nào cắm sâu hơn vào tim được nữa. Nhưng nhiệt huyết của tuổi trẻ, một hoài bão muốn chứng tỏ bản thân mình đã cho tôi một niềm hi vọng xen lẫn với sự đau đớn và lòng tự trọng cứ âm ỉ trong lòng. Niềm hi vọng nào cũng có hai mặt của nó cả. Đôi khi nghĩ rằng tôi đáng được được hưởng tình yêu của bố mẹ, của gia đình, của các anh các chị lắm chứ. Chẳng phải tôi vẫn luôn là niềm tự hào của Bố đó sao?

Vẩn vơ nghĩ ngợi một hồi tim tôi bỗng vỡ òa, hoài bão và hy vọng vốn không có lỗi gì cả. Nhưng chỉ có một điều tôi như một con chim mới dời xa tổ, đương đầu với bao nhiêu sóng gió và cạm bẫy, và hơn tất cả tôi đang sống và đương đầu với một xã hội đầy rẫy những bất chắc mà chỉ cần lơ đễnh một chút tôi sẽ có thể sẽ phải trả một cái giá thật đắt…Mông lung mãi,suy nghĩ mãi, khóc mãi nước mắt cũng đã khô dính bệt vào má và vài sợi tóc. Ngó sang đồng hồ đã 2h sáng cũng là lúc tôi mệt quá thiếp ngủ. Năm giờ sáng tiếng người ho, tiếng chó sủa, tiếng trẻ con khóc từ nhà hàng xóm, tiếng ông bán bánh mì làm tôi tỉnh giấc. Ngạc nhiên thay góc màn phía bên trái dưới chân tôi rơi trùng hẳn xuống, linh tính ngay tới chiếc xe đạp của mình, tôi vội lia mắt sang phía bên trái và rồi chiếc xe đã không cánh mà bay. Tôi hoảng hốt đứng dậy, lay gọi con của bà chủ nhà dậy và cho nó biết là tôi đã mất xe. Một tiếng sau – 6h sáng-  bà chủ nhà cũng từ viện về để thay quần áo vì thằng nhóc vẫn phải nằm viện, tôi kể cho bà nghe là tôi bị trộm lấy mất xe đạp, bà vội vàng đưa tôi ra Tổ dân phố trình báo với công an. Ở VN việc mất trộm xe máy xe đạp là chuyện thường ngày, cũng như ở quê mình mất con gà vậy, vì thế khai cũng chỉ là khai thế thôi chứ chẳng giải quyết được gì đâu. Bà chủ nhà lăng xăng đi vào hẻm này tìm, đi ra góc kia tìm, hỏi thăm người này, hỏi thăm người kia nhưng tôi bảo thôi mất rồi thì thôi trộm đã lấy thì nó mang đi đâu bán chứ ai ăn cắp rồi giấu ở hẻm làm gì, nó thần kinh chắc? Sau hôm đó tôi lại bắt đầu một chiến dịch khác đi tìm nhà, bởi vì tôi biết sống ở khu ổ chuột đó không ổn. Đấy mới chỉ là chiếc xe đạp cũ, mất rồi còn có thể mua được, giả dụ thay vì trộm xe đạp, nó đè tôi ra hãm hiếp tôi đêm đó thì tôi chết mất, nghĩ đến đó thấy mình còn thật là may mắn.

Một tuần nữa là đúng 1 tháng tôi kể từ ngày tôi ra ngoài thuê nhà ở, nếu không dọn đi thì tôi sẽ phải trả tiền nhà cho tháng thứ hai, chưa bao giờ tôi cần nhà gấp như lúc này, và lại Khương và Loan giúp tôi trong đợt tìm nhà thứ hai này.

Bạn biết không? ai cũng nói rằng chính đứa con gái lớn và thằng chồng hờ là đứa trộm chiếc xe của tôi vì chúng nó đã ở đó một đêm hôm trước. Riêng tôi thì tôi chẳng đổ lỗi cho ai, cũng chẳng dám khẳng định là chúng nó vì tôi thực sự chẳng biết ai lấy cả. Suy cho cùng chính tôi là người nằm dưới đất trông nhà, mất thì ráng chịu thôi. Tôi vẫn cảm thấy mình thật là may mắn khi cả tâm hồn lẫn thể xác tôi vẫn còn nguyên vẹn.

53 comments:

  1. Bà viết hay quá...đêm dài thật bà nhỉ ?

    ReplyDelete
  2. mọi thứ vẫn còn nguyên trong trí nhớ của Bee..

    ReplyDelete
  3. Phình phường thui, gặp bà Tú thì nó thành tiểu thuyết rùi ý bà ợ:) há há..văn tui còn thô quá.

    ReplyDelete
  4. Người ta chỉ nhớ đến khi nó thật khốn cùng, chứ cứ ngập tràn trong hạnh phúc thì chẳng có gì đáng phàn nàn mà để nhớ cả nàng ạ:) New year vui nhé cưng xoxox..3 tháng nữa Bee có mẹt tại SG á...mình gặp nhau nhá, hehehe..

    ReplyDelete
  5. giời ạ, bà cứ nhìn vào văn vẻ của tui đi ạ, như cơm nguội á...

    ReplyDelete
  6. Cơm muội hồi nào bà kia?:D
    bà cứ khiêm tốn:D

    ReplyDelete
  7. ờ. thôi của đi thay người ;) eo ơi số bà khốn khổ khốn nạn thế, đúng là "chó cắn áo rách". Bà speed up tua nhanh tới cái đoạn ngẩng mặt lên với giời cho tôi xem cái..há há...

    ReplyDelete
  8. đúng đúng, viết nhanh lên bà kia, yêu cầu every week cho ra at least 1 episode nhá...

    ReplyDelete
  9. Đọc đc 1/2 rồi mà thằng Au ko cho tôi đọc hết mà mai là buổi đi làm đầu tiên của tôi phải đi ngủ sớm.Mai tôi vào lại,chỉ biết rằng đọc đến đâu bức tranh câu chuyện của bà hiện lên đến đó.Như trong truyện Những Người Khốn Khổ của Vichtohuygo vậy.

    ReplyDelete
  10. hẹn gặp Bee nhá, rùi em sẽ "tâm hự" một số chiện của e cho Bee nghe, số má gì cũng từng thảm lắm, muốn viết hết ra giữa thanh thiên bạch nhật phơi bày hết, nhưng chưa đủ độ nạnh nùng mà vẫn còn quá xúc động đậy mới chán..thích đọc Bee viết lắm, bisous

    ReplyDelete
  11. bà, nghĩ đến viec mất cái xe đạp - đau nhỉ...kieu như là mình biet chac no sẽ xảy ra nhưng ko prevent nó duoc ý

    ReplyDelete
  12. Cang đọc mới càng thấy chị Bee xứng đáng được hưởng hạnh phúc và bình an hơn ai hết. Mà chị Bee viết văn hay lắm ấy nhé, càng viết càng lên tay hay sao ấy! Thương chị Bee lắm ấy!

    ReplyDelete
  13. Part này Bee viết hay quá Bee ơi, lại thấy thương Bee hơn đó…Bee thật là mạnh mẽ và suy nghĩ lúc nào cũng chính chắn…

    ReplyDelete
  14. trời ơi, nghe đến đoạn "thế nhưng tôi đã nhầm" thì tim tôi thót lại bà ạ :( bà can trường quá, tui cũng ham hố chờ bà tua nhanh đến đoạn bà "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" :D

    ReplyDelete
  15. Sao Bee giống cún béo thế. Cún béo cũng bị mất xe đạp, cái xe mini tàu cọc cạch duy nhất để đi học và đi dạy thêm. Đau nhất là mình đã bận bỏ xừ mà hôm đó còn đầu tư cả buổi chiều đi đại tu lại toàn bộ, chi phí bằng mấy buổi dạy thêm, sửa xong đạp vù vù nhẹ và êm như xe đạp Nhật :-D. Ngay đêm hôm đó trộm đến lấy xe đạp đi. Sáng dậy mình ko tin nổi, cứ tưởng là mơ. Cả tuần sau buổi sáng thức dậy vẫn cứ tưởng là mơ mất xe đạp :-D

    ReplyDelete
  16. Rồi cuối cùng là ai chôm xe chị Bee vậy chị Bee?
    Em nghe tụi bạn em nói đứa nào ở tỉnh lên SG cũng bị mất cái này hay cái kia. Năm thứ 2 học đại học em cũng bị mất cái xe đap mới Mini Martin 107 đi được 1 năm, ở nhà sau đang nấu cơm thì hình như tụi nghiện nó rinh mất. Mấy hôm sau thì có xe đạp mới :P đạp ngang khu chợ xe đạp Bùi Hữu Nghĩa vì lúc đó tụi em ở nhà trọ ở chợ Bà Chiểu thì thấy xe đạp của em trong đó mà ko làm được gì.
    Hồi mới ra trường đi làm vừa được lãnh tiền tết thì đi ngang ngã ba CMT8 và NTMKhai thì phải, cướp nó giả bộ té vô người em, giựt luôn em điện thoại Samsung đầu tiên của em.

    ReplyDelete
  17. Từ từ mợ ơi, vẫn đang còn festive seasons mà tui cứ lảm nhảm chuyện của người khốn khổ thấy spoil cái không khí lễ tết này quá:):)
    Số tui đúng là kg ai khổ bằng đâu, nhưng còn trẻ khổ thế nào cũng chịu được hết, chỉ mong đến lúc già an nhàn là ok rùi - chưa dám mơ ngồi mát ăn bát vàng đâu hahahha

    ReplyDelete
  18. Bà ơi cứ từ từ, hôm nay kg đọcthì mai đọc, nó vẫn còn đó lo giề?
    Mai bà đi làm công việc mới chỗ mới rồi à? chúc bà vạn sự như ý nhé.

    ReplyDelete
  19. Hì hì....còn xúc động là còn hy vọng đấy mợ ạ, chứ như Bee đây hết thuốc chữa roài, há há....
    Cant wait to see you. big hugs, xx

    ReplyDelete
  20. Như mẹ Jenna nói, của đi thay người mà:) đau vãi đái :)

    ReplyDelete
  21. Mợ nâng tôi lên cao thế lại làm tôi sống trong hoang tưởng mất, ahahhaha...cám ơn mợ đã chia sẻ nhé. xxx trình độ 8 của Bee chắc lên bậc quốc tế rùi hay sao, nên mới viết được thế, ahaha

    ReplyDelete
  22. awwwww. cám ơn mẹ TT nhé, thời thế tạo anh hùng thôi 8An ơi:)

    ReplyDelete
  23. hì hì hì....cứ từ từ đi nào, đang mùa lễ hội không nên dồn dập đọc chuyện khốn khổ này, mà chỉ dành khi nào buồn vãi đái thì mò vào ngáp ruồi nhám nháp có lý hơn:)

    ReplyDelete
  24. Ôi, thế Bác cũngđã từng bị khốn khổ như em cơ đấy? nâng ly chúc mừng chị em ta đã vượt qua mất mát bác nhé, xx cheers.

    ReplyDelete
  25. lễ hoi gì mà lễ hội, post đ :)) ai cung kêu post kìa...

    ReplyDelete
  26. Thì...kẻ trộm nó lấy chứ ai biết ai lấy đâu nè?:):) hà hà Tôm hỏi ngây thơ quá.
    Đấy, chỉ những ai trải nghiệm qua cái cảm giác ấy mới thấy nó mất mát và hụt hẫng như thế nào Tôm nhỉ? nhưng mà Tôm còn có gia đình giàu có mất thì có thể mua được ngay, còn Bee thì phải chờ cả tháng sau lãnh lương, dè sẻn mới dám mua lại chứ làm gì có tiền mua ngay đâu cơ chứ? nhục nhã vậy đó.

    ReplyDelete
  27. hahaha...có kẻ kg kiên nhẫn kìa:D khà khà

    ReplyDelete
  28. Hix, khổ thân chị Bee. Em thì ba mẹ hồi đó cho mỗi tháng cho 700 nghìn đồng đi học. Mất xe là xin bà mua, hí hí

    ReplyDelete
  29. Tôm đón năm mới vui chứ? hình đâu post mau!!!:)

    ReplyDelete
  30. Đọc những gì Bee viết thấy thương Bee lắm vì chị cũng như Bee mất xe đạp mất dây chuyền phải đi học bằng ca lô chân luôn, trời mưa xối xả ướt như con chuột lột, trong túi hết tiền. Xả cho nhẹ lòng em há.

    ReplyDelete
  31. Chị em mình xứng đáng được nâng ly say ba bét nhè chị ơi..hug chị cái nào.
    Đúng là chỉ có người nào đã trải qua rồi mới thấu hiểu cái cảm giác đó chị hen? nhục như chó:(

    ReplyDelete
  32. haha, dạo này tui có muốn buồn cũng éo buồn đc bà ạ :)) chờ đến khi nào !!! :))

    ReplyDelete
  33. hahhahahah..............cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ!
    tí nữa trước khi đi ngủ tui post:D

    ReplyDelete
  34. hey, bà đang viết tiếp à? hihi? thôi ko dám chọc ngoáy bà, để bà làm công tác cho xong! ngủ ngon nhá, cho tui hun em Domino ké phát!

    ReplyDelete
  35. khíp, cả đám theo đòi bài bà như đòi nợ ấy :)) ai bảo bà viet hay quá chi kakaka

    ReplyDelete
  36. Bà kia, tui tưởng bà ra sân bay rồi?

    ReplyDelete
  37. Tui viết thêm 2 phần tiếp theo nữa rồi ý chứ, mà để trọc tức bà chơi dzị mà, khà khà khà

    ReplyDelete
  38. Bác viết hay thật, hay mê man . Có 1 số lỗi chính tả . Nếu bác muốn thì cho em sửa lỗi chính tả là bài perfect !

    ReplyDelete
  39. Em đã đọc rất kỹ chị nhé!

    ReplyDelete
  40. all along Bee biết tiếng việt của mình hồi này lẹt phẹt quá - nếu sư phụ thấy sai lỗi làm ơn chỉ giúp để Bee chỉnh sửa, Bee vô cùng cám ơn nhé nhé nhé...Sư phụ mà nghe Bee nói tiếng việt thì sư phụ hết hiểu luôn ý..nhục nhã quá chứ:):) hí hí hí...đã bảo là đừng gọi Bee là bác nữa mà:) hihi

    ReplyDelete
  41. ĐÂY EM SỬA THỬ 1 ĐOẠN CHO BÁC XEM SAO NHÉ - Trong ngoặc đơn là "nên bỏ đi", còn chữ hoa là em thêm vào .

    "Đêm đầu tiên trong căn gác trọ tôi không thể nào ngủ sâu được vì muỗi. Tôi nghèo đến nỗi (tôi) không có cả chiếc gối (đầu đàng hoàng) mà phải dùng mấy cuốn sách kê cao lên làm gối đầu (,). Tôi cũng không có cả cái màn (để căng lên phòng trống muỗi) ĐỂ NGỦ. Tiết trời SG nóng bức (,). Mùi khai từ những miếng ván (ở) sàn (gỗ) cứ thoang thoảng bốc lên MŨI nồng nặc (,). Sau mỗi lần (tôi) ngủ thiếp đi, tiếng muỗi cứ vo ve LẠI làm tôi tỉnh giấc . Thỉnh thoảng, MẤY con dán chết tiệt lại bay phành phạch và bò lồm cồm lên chân tôi. Hết tiếng muỗi kêu thì lại tiếng chó hàng xóm sủa (,); hết tiếng chó SỦA, lại đến tiếng con gà chọi nhà hàng xóm gáy (,). THỈNH thoảng đâu đó lại có tiếng CHÂN người đi LẸP XẸP (lẹt xẹt), có thể là TIẾNG CHÂN RÓN RÉN CỦA mấy ĐỨA ĂN TRỘM (thằng chuyên trộm cắp), cũng có thể (đó) là tiếng CHÂN CỦA ai đó đi làm về muộn (?), tiếng người LANG THANG TRONG CON HẺM ho SÙ SỤ, (hết gà gáy thì) . TIẾNG KHÓC CỦA thằng (nhóc) BÉ tám tháng TUỔI, cháu của bà chủ nhà (khóc rằn rặt) LÂU LÂU LẠI RÉ LÊN GIỮA ĐÊM HÔM KHUYA KHOẮT, chẳng biết CÓ PHẢI nó đòi bú mẹ mà không có HAY KHÔNG, hay vì nó đói, hay (vì) nó nóng (?). Bà chủ nhà mới đầu thì cứ DỖ NGỌT “ngủ đi con, ngoại thương, ngoại thương”, NHƯNG càng DỖ (nói) nó càng khóc LỚN HƠN. Đến hồi bà NÓ hát “À ơi con cò mà đi ăn đêm đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao….” THÌ NÓ CHẲNG NÍN MÀ TÔI LẠI NAO LÒNG (, ôi sao nó) ĐẾN não nề !

    Đêm đầu tiên nơi đất khách quê người, đêm đầu tiên tôi thực sự (một mình) TRẢI NGHIỆM NỖI CÔ ĐƠN: không anh không em, không gia đình, không người thân (,). ĐÂY LÀ đêm đầu tiên trong đời, tôi ĐƯỢC nếm trải những đắng cay tủi hờn, VÀ ĐÂY cũng là đêm đầu tiên tôi biết được cuộc sống thật muôn màu . (ngoài) VÀO những đêm hè tĩnh lặng Ở NHÀ (miền) quê NƠI tôi sinh ra chỉ có tiếng ve kêu; NGOÀI RA thì còn có những đêm nóng trầy trật phải thức dậy lúc nửa đêm để đắp nước lên người. BÂY (thì) giờ đây tôi còn được chứng kiến một đêm hè đầy bất TRẮC (chắc) và lo toan, một đêm không yên ắng… Tất cả, chúng cứ thay phiên nhau làm tôi tỉnh giấc GIỮA ĐÊM KHUYA BẤT CHỢT (,). Chúng đang (cố gắng) DÀN HÀNG đón chào tôi, hay chúng đang (cố gắng) nhạo báng cho thân phận kẻ ĐƠN CÔI (mồ tôi) như tôi ? Tôi thật sự (thấy mình) cô độc và lẻ loi (…") !

    ReplyDelete
  42. Nghe Bee tả cái cảnh ngủ mà nơm nớp lo sợ thế làm tui cũng phập phồng theo. Chuyện của Bee càng ngày càng gay cấn y chang tiểu thuyết rồi hehehhe

    ReplyDelete
  43. tại tôi béo nên lạch bạch chạy đến nơi thì chị em đã còm hết tất cả những j cần còm rồi...hic hic
    Đọc đến đoạn bà buộc cái dây màn vào cái xe đạp tôi phải nhe răng ra buồn cười, vừa đúng mà vừa funny. Đúng là : việc buộc dây đó rất chi là đơn giản nhưng cứ có cảm giác yên tâm hơn bà nhỉ. buồn cười là mình đôi lúc cũng ngây thơ ngờ ngệch, hy vọng và tin tưởng vào 1 thứ j đó nó mong manh như sợi dây màn....
    Toi cũng nhất trí với bà, lúc đó tôi thấy lo cho cái thể xác và tâm hồn của bà hơn là cái xe đạp....Những năm đầu bước vào đời sao mà nó khốn khổ, nó cay đắng thế.....hug bà 1 cái...

    ReplyDelete
  44. Đúng là ý văn của Sư phụ hay hơn đấy ạ, Bee thành thật xin nhận nhé, Cám ơn Sư phụ đã chia sẻ với Bee.
    Cuối tuần này rảnh Bee sẽ sửa lại nhé, Thứ 6 Funeral của bà, nên Bee busy quá.

    ReplyDelete
  45. Ui dời, nếu văn tôi mà giỏi như bà hay là bà bagladi thì nó thành tiểu thuyết rùi ý bà ạ..tui thấy văn mình còn thô quá cơ,

    ReplyDelete
  46. Cám ơn bà, khổ thân nhậu thịt chó no nê thế rồi mà vẫn cố lê đến nhà tui đấy:):) cám ơn bà nhé. Miss you xxx

    ReplyDelete
  47. thit ho o dau ra??????????Toi de gianh thit cho cho ba ve day..............

    ReplyDelete
  48. @Monglehoa: Sư phụ ơi, Bee đã chỉnh theo gợi ý của sư phụ rồi đấy ạ. xx

    ReplyDelete