Thursday, 10 December 2009

CPLHK- 17. Vùng lên

Anh Hai đi công tác SingaporeChina hai tuần, anh nhờ Hằng sang ngủ và trông nhà cho anh. Tôi và nó cứ như hai con chó và mèo gầm gừ chực chờ để trả miếng nhau vậy.

Nhân dịp này tôi trả thù nó. Ừ thì đã bảo là tôi ích kỷ mà, lại đang sẵn ghét nhau nhân dịp này tôi toàn làm chuyện đáng ghét cho hả dạ… Tối đi ngủ nó mở quạt trần quạt ầm nhà trong khi tôi chả có cái quạt nào nóng – tức mình tôi đi cúp cầu dao điện chính. Tôi không có quạt thì nó cũng phải chịu đựng như tôi. Tối đến tôi không thèm mở nước cho nên sáng ra nó không có nước rửa mặt/đánh răng trước khi đi làm, tôi thì thủ sẵn một chai nước suối dưới gầm giường hahaha.

Khi nó đi làm tôi ra chợ mua một chiếc khóa khác và về tôi thay khóa cổng, tuyệt nhiên nó chả vào nhà tôi được. Tôi biết hôm thứ bảy đó nó có hẹn đi đám cưới với bạn vì nó đã nói trước với anh Hai tôi như thế, nên tôi thay khóa, nó đi làm về chẳng thể nào vào nhà mà lấy được váy/áo dài đi đám cưới. Nó cứ gõ cổng – nhưng không hề gọi tên tôi, tôi cứ làm thinh lén nhìn qua chiếc màn gió của cửa sổ coi cái mặt nó thế nào..ahahaha…Hai ngày trước khi anh về thì tôi thay lại chiếc khóa cũ, buổi trưa chủ nhật tôi nằm coi TV trên phòng khách thì nó ra ngồi bệt ngay trước TV và cứ nhìn chằm chặp vào mặt tôi, phải nói cái nhìn của nó rất sắc, nó cứ nhìn tôi trân trân cứ như cặp mắt của con chó dại chực chờ ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Sau khoảng năm phút tôi quay mặt vào tường quay đít vào nó và tôi giả vờ ngủ…nằm mãi tôi cũng chả ngủ, tôi quay mặt lại thì nó vẫn bộ dạng thế nhìn tôi. Tức mình quá tôi bảo “có gì thì cứ nói ra chứ làm đéo gì mày phải nhìn tao như thế? Cẩn thận không cái mắt lợn luộc mán rừng của mày đứt hết gân bây giờ” thế là nó bảo tôi rằng tôi ăn cắp vàng của nó, tôi làm lỡ đám cưới của nó, tôi dám khóa cổng không cho nó vào nhà. Ba máu sáu cơn lúc này thì nhất bục nhì toạc, tôi vùng dậy cầm cái ly uống trà trong khay tôi quẳng luôn vào mặt nó. Nó nghiêng sang bên trái và cái ly đáp trúng cánh tủ bàn thờ và vỡ toang. Tôi lên giọng và nói rằng “tao đéo thèm lấy vàng của mày mà tao biết mày là đứa gian dối, cỡ mày cơm còn phải qua nhà tao ăn trực ăn cả phần chó thì  làm đéo gì có vàng, mày chỉ lừa được mấy thằng ngu thôi chứ đéo lừa nổi tao đâu. Còn việc thay khóa, nhà tao tao khóa làm đéo gì được tao” , nó lùng bùng vài câu và nói lại rằng “cái thằng ngu mày nói là cái thằng anh mày đấy, khúc ruột trên của mày đấy” tôi thấy nó nói vậy biết mình lỡ lời nên cầm cái remote control TV và tăng volume đến tột độ, làm ngơ coi như không nghe gì nữa. Nó nói gì tôi cũng chẳng nghe ra và sau đó nó sách túi nilong cùng mấy bộ quần áo về nhà cô nó. Hai hôm sau anh Hai về và anh sang nhà cô chú đón nó về…

Tôi chả biết nó đã thêm bớt gì với anh nhưng tôi biết anh không vui. Tất nhiên anh Hai đã vặn hỏi tôi rằng thiếu đâu một cái tách uống trà, tôi bảo tôi làm vỡ, anh cũng gặng hỏi tôi chỉ nói là tôi làm vỡ, anh gặng thêm làm sao mà vỡ - tôi biết con kia đã kể cho anh nghe rồi nên anh cố đào bới như thế, tôi chỉ nói là vỡ, chả nói gì thêm.

Nằm trên giường giả vờ ngủ tôi nghe anh đang lên kế hoạch cho tôi về quê. Tự nhủ không sao, ít ra thì tôi giờ cũng đã có việc làm rồi nên tôi cứ dửng dưng không phản đối.

Tôi biết rằng cuộc chơi đã đến lúc tàn, đã đến lúc tôi phải đứng dậy, vì tôi biết anh Hai đã nói là làm, nhất là sau sự kiện hai tuần vừa qua khi chỉ có tôi và nó ở nhà thì tôi biết chả còn gì để gỡ gạc nữa. Bất cứ anh Hai nói điều gì tôi thấy không phải tôi cũng cãi lại, tôi bị ăn bạt tai cũng vài lần vì cái tính ngang bướng và cãi ngang. Có một lần chỉ có tôi và anh ăn tối khi nó đi làm tăng ca về muộn, anh Hai phần đồ ăn cho nó, tôi lẳng lặng đem đổ hết akakak, cả canh và thịt. Lúc nó về anh Hai bảo nó đi tắm rồi ăn cơm, khi nó lục nồi thì canh và đồ ăn đã hếtJ Anh Hai hỏi tôi rằng đồ ăn đâu tôi bảo “em đổ cho chó ăn rồi”..và tất nhiên sau cái bạt tai là những câu chửi. Tôi sừng sộ cãi lại bảo “nhà chỉ có hai anh em, ăn xong rồi còn dư thì em đổ cho chó chứ giữ làm gì, chó ăn nó còn giữ nhà” và xoẹt, cái bạt tai thứ hai "mày học đâu được cái kiểu ăn nói như thế hả?"

Tôi đặc biệt chả bao giờ khóc sau khi bị bạt tai hay bị tát cả, mà chỉ khóc khi nằm nghĩ luyên thuyên một mình – tủi thân rồi khóc thôi. Nhưng có một điều là cái mặt tôi nó vênh lên, nặng ra và lầm lì, cứ thế, đến nỗi anh Hai phải thốt lên rằng tôi bị thần kinh – tôi không phải là em của anh vì dòng giống nhà anh không có ai lì lợm như tôi. Tức mình tôi trả lời “Thôi đủ rồi, bản thân anh cũng chả ra gì cho nên người khác mới đối xử với anh như thế, em cứ tưởng anh là con trưởng anh đàng hoàng anh có trách nhiệm nhưng thực ra anh cũng chỉ là bù nhìn”. Vừa dứt lời anh xấn sổ đến “mày học ai cái giọng đó? học cái thằng bụi đời phải không?” và anh dơ tay lên tính bạt tai tôi, tôi nghiêng đầu sang một bên nói “nếu anh không thể làm gì hơn mà chỉ dám đánh đứa con nít thì anh cũng chỉ là dạng con nít”…xoẹt, xoẹt! tôi được hẳn hai cái bạt tai đau đớn. Môi bặm chặt, mặt tôi nóng ran, tai bên trái tôi lầm rầm tê tê..vẫn không khóc…tôi thay quần áo, sách xe đạp đi tới phòng trọ của Loan (người bạn tôi quen ở lớp anh văn cách đó hai tháng). Khi sách xe ra anh quát “để xe ở nhà! Không đi đâu cả!” nhưng tôi giả điếc, không nghe, kệ! Hai tiếng sau tôi trở về nhà  coi như chả có gì sảy ra, mắc màn tôi đi ngủ… 

Từ ngày hôm sau trở đi anh Hai và nó nấu cơm trưa,(cuối tuần) và cơm tối, nấu xong chúng nó tự ăn với nhau, chả bao giờ mời tôi mà anh Hai nói thế này: "có biết  đường xuống ăn cơm không hay là đợi tao mời”  có hôm tôi xuống ăn, nhưng cũng có hôm tôi trả lời nhát gừng “anh cứ ăn trước đi” và nằm đọc báo/coi TV trên phòng khách. Sau khi họ ăn xong thì tôi lại dời địa điểm xuống bếp/giường của tôi. mình tôi đơn thân độc mã một phe, anh và nó một phe. Riết rồi anh nói rằng tôi bị thần kinh và cố gắng tránh mặt anh, mặt tôi lúc nào cũng lạnh như tiền. Có hôm nếu còn thức ăn thì tôi sẽ ăn cơm, nhưng hôm nào chúng nó ăn hết thì tôi ra ngoài tiệm tạp hóa mua quả trứng vịt về chiên lên và ăn. Cứ thế tôi ngấm ngầm chống lại, chẳng cần e dè sợ sệt nữa, chẳng cần phải nghe lời nữa vì cái điều tôi không muốn nhất là về quê thì cũng sẽ sắp sảy ra rồi. Họ lên kế hoạch với nhau và tôi đã biết.

Có được ăn táo đâu mà phải rào cây táo?

Sau  tuần đó, anh gọi tôi lên bàn trên phòng khách ngồi xuống để anh nói chuyện. Anh bảo tôi học thằng bụi đời (anh C) ngang bướng quá, cộng thêm dân nhà quê ngu anh không thể nào dạy nổi tôi nữa nên anh sẽ cho tôi về quê. Tôi thản nhiên hỏi lại “ anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu anh đã suy nghĩ kỹ và đó là ý muốn của anh thì em đồng ý, vì hơn ba năm qua em sống như trong địa ngục chả sung sướng gì, chỉ hơn mỗi con chó một chút. Dù thế nào thì em vẫn tôn trọng anh và cám ơn anh chính vì nhờ thế mà em biết được thật con người của anh. Còn thực ra em cũng chả hiểu vì sao anh đối xử với em như thế, chỉ vì nghe con làm tiền mà anh coi anh em nhà chẳng ra gì,mới đầu anh đuổi anh C ra khỏi nhà, giờ đến đứa em gái anh cũng thế. Một ngày nào đó anh sẽ hối hận việc anh làm, hai mươi năm sau em sẽ trả lời anh” Anh sửng cồ khi nghe tôi nói “con làm tiền” anh ghét tôi lắm anh nói “ở với anh mà không nghe lời anh, đi nghe thằng bụi đời xì ke ma túy, dân mất dậy. Dân nhà quê ngu thì học gì, cái loại tướng tinh con cú chỉ đi quét rác, có cho đi học thêm nữa cũng chỉ phí tiền phí của, sách đã nói không có sai, cái loại tướng tinh con cú, lọai đất pha cát thì làm vương làm tướng với ai, chỉ đi hót rác thôi” sau đó anh  im lặng đứng dậy mặc quần áo để lại tôi một mình ngồi đó. Tôi nói với theo “bản thân anh cũng là cái dạng bất học nên mới đối xứ với người trong gia đình như thế, anh coi lồn vợ to hơn mả bố” lúc này anh đang mặc đồ nói với ra “tao thách mày nói thêm một câu nữa đấy”…tôi dịu lại, thản nhiên im lặng và bắt đầu lên kế hoạch cho riêng mình… và anh lấy xe đi…

PS. Anh Hai tôi rất mê tín, anh có một cuốn Tử Vi rất to, trong đó có giải thích về tướng số, ngày giờ sinh của ai. Năm 77 của tôi là đất pha cát, xương con rắn tướng tinh con cú. Theo anh thì cú mèo là loại "ma quái" củ rủ cù rù" nó thật đáng ghét...

49 comments:

  1. oi bac gau phet nhi, cung dung thoi bac a, bi de dau mai ai ma chiu duoc, nghe may cau bac chui ma da qua!
    the bay gio ve Vn bac co con gap lai ong anh hai nay k, chac gio ong ay cha mo mieng duoc cau nao bac nhi?

    ReplyDelete
  2. hô hô bây giờ Bee được cưng như thượng đế ý chứ:):) hí hí hí, ha ha ha

    ReplyDelete
  3. Công nhận Bee chua, gặp chị chắc chị thành con kiến chứ chả vùng lên như Bee được Bee ạ hic hic.

    ReplyDelete
  4. Bee hay that nhi? Vung len khong so gi het, Bee thiet la manh me do nha! Mà dung là cang doc cang thay cai ong anh nay that qua dang,,, va nhu nhung gi Bee chui ong la chinh xac luon...haaaa
    Hoan bo ban Bee cai nào...hiii

    ReplyDelete
  5. chap này hay quá bà ạ....đọc hả lòng hả dạ...thương bà ghê, sao lúc đó bà ko quen tui rồi đi? :D

    ReplyDelete
  6. Eek, chị Bee cũng không chấp nhận số phận bị đè nén bởi ông anh Hai và cô người yêu nên vùng lên . Chị Bee rất mạnh mẽ. Nhưng em thì không hề dám như thế chị à. Ba em còn chửi và đánh nặng hơn ông anh Hai nhà chị nữa cơ.
    Nhắc lại thì thấy buồn, mấy năm em ở với ba mẹ em. Ba em đánh em hoài mỗi khi không vừa ý, mà đánh ghê lắm, rồi mẹ em thì không đánh nhưng chửi em hoài bảo "vì lỡ sanh mày ra mà cuộc đời tao rẽ sang một hướng khác". Đến bây giờ đi sang một nước khác sống, em mong bình yên nhưng thỉnh thoảng buổi tối em vẫn nằm mơ thấy ba em chửi, là em hét lên trong đêm. Thỉnh thoảng ngủ dậy cứ thấy mắt sưng vì khóc, thì biết là đêm đó em mơ về ba em.

    ReplyDelete
  7. hic, buồn nhỉ, chị bị ám ảnh, a wound that's hard to heal...hic hic...nen cứ ác mộng về nó hoài... :(

    ReplyDelete
  8. hà hà... bà cũng ghê gớm láo toét phết đấy.. bị ăn bạt tai là phải rồi.. he he... Đùa chứ tôi thấy bà bị ám ảnh nặng vì cái câu "tướng tinh con cú mèo" mà ông anh bà gán cho. Dám cá là đến chết bà vẫn ko quên được. Nhưng mà, mình là ai mình biết, kệ mẹ mồm thiên hạ. Nhá.

    ReplyDelete
  9. haha tui cũng là đất pha cát đây, ung dung tự tại sống đời tự do éo phải nuôi cây cỏ gì cho mệt =))

    mà bà cũng ghê gớm đáo để ra phết chứ! "mắt lợn luộc mán rừng" ... hahahha, thiệt, đời tôi ko biết trông nó ra làm sao :D

    ReplyDelete
  10. Đúng là vùng lên - đéo có sợ em nhỉ .

    ReplyDelete
  11. Bác ơi, bác gặp cảnh ngộ của em thì bác cũng phải vùng lên thôi:)

    ReplyDelete
  12. cám ơn mẹ An nhé, dzời ạ, Bee cũng chua ngoa phết nhỉ hehehe

    ReplyDelete
  13. Thé mới biết phụ lữ chúng ta ai cũng có cái tính chua ngoa=))=)) hắc hắc, tui biết bà lúc đó khéo chả thân đc như bi giờ, vì tui còn tự kỷ lắm:p

    ReplyDelete
  14. Ừ, Bee vẫn nhớ có lần chat vói Tôm nghe Tôm kể hồi còn bé, đúng là mỗi người số phận cả, nhưng mà bây giờ Tôm đã có gia đình của chính mình, có người chở che rồi cố quên đi Tôm ạ nếu có thể, vì cuộc sống quá ngắn ngủi, nếu mình không tha thứ cứ ôm mãi trong lòng thì chính mình làm nhọc mình hơn, Bee đang cố gắng quên đây....nhưng như đã nói, ký ức sẽ khó xóa nhòa, càng già, càng suy nghĩ, càng am hiểu, càng ăn no mặc ấm ta càng nhớ về quá khứ...Bee cũng vậy, vẫn cứ nằm mơ, vẫn cứ ảm ảnh....hy vọng tuyết trằng sẽ xóa nhòa ký ức của Tôm cho nhẹ lòng nhé. xxx luv you.

    ReplyDelete
  15. Ta nói chó cùng cắn nước dậu là vậy, chứ cứ phình phường con chó kg làm gì nó thì làm gì nó cắn mình, chỉ khi nào ta lùa nó tới bước đường cùng thì nó sẽ cắn lại, Bee cũng thấy mình giống con chó chỗ đó:)
    Đúng là cái cảnh con cú mèo củ rủ cù rù rất ám ảnh tôi, nhưng bên UK này người ta lại quý cú mèo mới chết chứ lol...Cú mèo là biểu tượng của sự chịu đựng và thông thái, có thể xoay sở mọi tình huống vì bản thân con cú mèo có thể quay 360 độ mà kg cần xoay người trong khi chúng ta đâu có được như thế, ahahaha...Cú mèo tại UK đang là động vật quý hiểm đang cần được bảo tồn vì chúng bị săn bắn nhiều quá lol...
    ừ, kệ mẹ mồm thiên hạ, mẹ Tâm nói chí phải

    ReplyDelete
  16. hị hị....suy cho cùng ai cũng có cái máu đanh đá cả, chẳng qua cái cách bộc lộ nó như thế nào thôi, đúng không? ba năm qua Bee nhịn thế, đến lúc này hết chịu nổi rồi, kg nói người ta bảo mình ngu (mà nói ra ng ta cũng bảo mình ngu) há há há hà hà hà....

    "mắt lợn luộc" = mắt con heo luộc ý, bà nhìn thấy chưa? nó trắng tinh còn giề? cón con Hằng thì nó xuất thân là dân tộc tày nên tôi gọi nó là mán, mán thì có mán rừng, mán ố, mán thâm..đủ cả lol...

    ReplyDelete
  17. hị hị..cám ơn chị. Đời cứ phải thế chị ạ, nếu im lặng người ta bảo mình ngu

    ReplyDelete
  18. hì hì hì,,cám ơn em...tính ra chị em phụ nữ chúng ta ai cũng có cái gien đanh đá hahahha

    ReplyDelete
  19. ơ, chứ bà tưởng hồi đó tui cung như bi giờ hả? gứm hoi xưa tui khờ, nhu nhuoc lắm...

    ReplyDelete
  20. hồi đó tui chơi với chúng bạn toàn là che dấu thân phận của mình thôi à, cứ thấy mình chả bằng chúng bạn:):) mãi đến cái hôm tôi đưa bà ở sân bay về thấy bà có căn nhà dễ thương, ánh đèn vàng vàng ấm áp, có bố có mẹ mà tôi đã thấy mắc cỡ cho thân phận mình rồi đấy, vì tôi biết ở vn khi chơi với ai người ta hay hỏi về tông ti họ hàng dây mơ dễ má, thế nên tui hay e dè:)

    ReplyDelete
  21. Không biết em có vô duyên không, chứ cứ đọc đến đoạn chị Bee chửi là lại mắc cười, hahahahahaha chửi thế mới là chửi

    ReplyDelete
  22. Đọc bài này sao tôi sung sướng thế,đọc từng từ,từng câu nặng nề mà lại thấy sung sướng.Bà đúng là vùng dậy chả còn gì để mất thì cũng cho ra bã nhỉ.Bà đanh đá hơn tôi nhiều đấy nhé hahahaha.Tiếp đi,tôi bận mấy cũng ưu tiên dòng truyện này nhất hehehe.

    ReplyDelete
  23. quên nữa là tôi cũng cầm tinh con cú mèo đấy bà :))

    ReplyDelete
  24. Em mong chờ phần sau... Chưa được 20 năm nhưng không biết anh Hai chị thế nào rồi?

    ReplyDelete
  25. quả vùng lên của Bee đúng là gay cấn đấy hahha mà bà chửi cũng ngoa ngoắt ra phết nhỉ. Tui cũng là "đất pha cát" nè nhưng giờ tui mới biết vụ tinh con cú đó. Anh bà đúng là lắm chuyện thật

    ReplyDelete
  26. Tui hoi đó cung có cảm giác bà hay dấu or tạo 1 tấm bình phong che chắn với mọi người, mà thật ra bà ơi, bà cung beit tui chả care, dần dần roi tui cung biết về bà mà tui vẫn chơi với bà còn giề, quan trọng là con nguoi bà ấy chớ, hec hec, sao hom nay tui nói chien cao cả ghê :))

    ReplyDelete
  27. hehehe........doc entry nay cua ba toi hoc duoc them may cau chui day...hehehehe.....

    ReplyDelete
  28. Đọc bài của bác hoài mà ko dám có ý kiến . Tức quá ! Nhưng phải khen bác có tài viết văn giản dị mà hay, hay hơn cả chuyện chưởng . Vừa đọc vừa né qua né lại cũng luyện thành Giáng long thập bát chưởng đến tầng thứ 9 ! Ôi ... sao bác hiền thế ! Phải là em thì em đốt nhà òi ! Hehe

    ReplyDelete
  29. bee ơi bee ơi....bee hiền quá cơ......................

    ReplyDelete
  30. chời ơi phải bỏ chữ "hiền" vào nháy nháy chứ cô Hiền! Mụ Bee kia ném cả cái cốc vào mặt con kia thì quả là mụ ấy "hiền" thật rùi hahaha

    ReplyDelete
  31. Thực ra gió chiều nào xoay chiều đấy thôi bà ơi, tôi hiền như cục đất í..hahaha

    ReplyDelete
  32. Anh Hai chị giờ quý chị như Bác Hồ í em ạ:):)

    ReplyDelete
  33. Đấy, lại một lũ rắn đây mà:):) Bee hiền thùi mụi đảm đang thế, ai bảo là đanh đá huh? lol

    ReplyDelete
  34. hahahhaha...còm của sư phụ làm em cười ngất ngây con gà tây:):)...đúng là cùng là một câu chuyện nhưng cách hành động và suy nghĩ mỗi người một cách :):), đã bảo là Bee hiền như cục đất còn giề:):)....Bee đốt nhà thì Bee ở đâu?:p

    ReplyDelete
  35. Tui bận vãi đái ra đây bà ơi:)

    ReplyDelete
  36. Cứ đốt rồi hẵng tính sau ... Cái gì cũng nghĩ cho mai sau thì còn ai sợ mình nữa ! Ikikik

    ReplyDelete
  37. Giá mà chân Bee dài - da Bee trắng - Bee xinh đẹp thì Bee chắc cũng đã làm gòi hehehhe

    ReplyDelete
  38. Thì đốt nhà xong ra ngoài mà ở:):) mà ở ngoài như thế thì phải xinh đẹp mới nuôi được bản thân, mới tìm được việc làm chứ akakaka

    ReplyDelete
  39. hà hà...bà bee có khi là gái TQ ấy nhỉ, mắt 1 mí rồi, bh lại còn thâm nho, nhọn đít nữa...rõ là TQ

    ReplyDelete
  40. Ơ hay...bà kia, mông tui tẹt lét thì làm gì phải là gái TQ hả bà? vì theo sư phụ Monglehoa của tui thì gái TQ mông rất to, da nõn nà kikikiki....sư phụ ơi tha thứ cho em nhá hahahha

    ReplyDelete
  41. à quên, nhọn đít thì chỉ khi tui gầy nhom đít nó mới nhọn giờ ú như con heo thế này....làm sao cho nhọn bi giừ hahahahhahaha

    ReplyDelete
  42. em chỉ thắc mắc, lúc viết lại những lời nói qua nói lại giữa bác và 2 người kia, bác có phải lẩm nhẩm trong miệng lại không? vì thường văn nói văn viết nó khác nhau :)), đây đọc của bác thì y như đang chửi nhau thật :D

    ReplyDelete
  43. Thì đúng thật là như thế đấy, những gì cay đắng tủi hờn thường nhớ lâu, chứ mà ngọt ngào dễ bị quên lãng lắm mẹ nó ạ:)

    ReplyDelete
  44. ơ hay ...mẹ Leo đúng là lạc hậu, bh mới nhận ra bà Bee là cây bút sáng giá ah.......cứ thong dong đọc hết các tập đi, sẽ thấy bà nài có tài viết truyện lắm....

    ReplyDelete