Sunday, 6 December 2009

CPLHK- 16. Tôi là Cô giáo

Sau khi thi xong chứng chỉ B tiếng anh tôi vẫn theo học thêm vài khóa nữa nhưng không xin tiền anh Hai mà dùng tiền tiết kiệm từ tết anh lì xì tôi không dám mua gì cả chỉ để dành cho việc học, cộng thêm tiền anh C cho nữa. Vì nếu anh Hai biết tôi học hết khóa thì anh sẽ lập tức cho tôi về quê, tôi và anh C đã bàn nhau như thế. Hai anh em cũng bàn nhau rằng nếu cùng lắm thì về nhưng sẽ quay vào lại và anh C còn cho tôi một cái nhẫn một chỉ vàng để phòng thân nếu lỡ tôi phải về quê bất đắc kỳ tử thì dùng cái chỉ vàng ấy bán đi lấy tiền vào SG lại. Tôi không có phòng riêng, cũng không có một chỗ bí mật nào trong nhà để giấu cái chỉ vàng đó. Cặp sách là chỗ bí mật duy nhất của tôi nhưng sau sự kiện lá thư bị bóc thì tôi dè dặt hơn. Đầu giường tôi có 2 ngăn có khóa tôi cầm chìa nhưng tôi biết rằng đó không phải là chỗ an toàn, vì nếu muốn chỉ cần giật mạnh một cái là cái ngăn đó nó bung ra. Sau khi suy tính kỹ lưỡng tôi dùng kim khâu,khâu thành một cái ngăn nho nhỏ dưới viền áo chỉ để nhét được cái nhẫn vào và đính nó lại. Làm như thế là an toàn nhất vì cái nhẫn lúc nào cũng bất ly thân và anh Hai không thể nào biết, hoặc có đi tàu xe cũng không bị trộm, móc túi. Điều bất tiện là cứ mỗi ngày thay áo thì tôi phải giật phần chỉ đó ra và dùng kim đính lại, nhưng không sao, chỉ cần tốn một tí thời gian nhưng an toàn.

Một lần tôi ra hành lang lớp học hóng mát thì gặp một cô gái nói giọng bắc tới làm quen với tôi, tên cô ấy là Loan. Loan hơn tôi 3 tuổi nhưng chúng tôi chỉ gọi tên nhau, qua trò chuyện chúng tôi biết được chúng tôi là đồng hương Thái Nguyên – nhưng nhà tôi ở Hòa Bình, nhà cô ấy ở tận Phổ Yên – cách nhau chừng 40 cây số. Chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn và cô ấy có ghé nhà tôi chơi vài lần. Cô ấy vào làm may ở xí nghiệp Legamex, nói chung tôi lúc đó chỉ cần có bạn là vui rồi. 

Chỉ cần một khóa học nữa là tôi có thể tham dự chứng chỉ (CC) C tiếng anh. Lúc bấy giờ đứa nào có chứng chỉ C tiếng anh là khá cao rồi. Đúng lúc này báo tuổi trẻ có đăng tuyển những người có CC B tiếng anh để đào tạo thành giáo viên dạy tiếng anh. Tôi mang hồ sơ và đạp xe lên đường Nguyễn Văn Trỗi nộp – sau hai vòng kiểm tra tiếng anh sơ sơ thì tôi cũng được chọn. Người chủ trì cho chương trình đào tạo này là Thầy Phúc. Sau khi đã sàng lọc và được chọn thì nhóm chúng tôi có 24 người tất cả. Một điều kiện khắc nghiệt là mỗi chúng tôi phải nộp 2 triệu, có hợp đồng đàng hoàng. Sau khi đào tạo xong thì Thầy sẽ xếp lớp cho chúng tôi, trong trường hợp không có lớp dạy thì Thầy sẽ hoàn lại phí 2 triệu đó. Lương thì dao động từ 500 ngàn cho đến 700 ngàn/tháng, tùy theo số lượng học viên trong lớp. Đắn đo suy nghĩ mãi tôi nói với anh C. Tổng số tiền tôi dành dụm và cả tiền anh C giúp cho nữa và anh bán cái chỉ vàng anh cho tôi đi vừa đủ hai triệu nộp cho khóa đào tạo và tôi chính thức chia tay lớp học tiếng anh ban đêm.

Bắt đầu từ sáng sớm cứ áo trắng quần tây đen đóng thùng tôi đạp xe lên trung tâm và bắt đầu khóa đào tạo thành GV một tháng. Tất nhiên tôi phải nói dối anh Hai là TT ngoại ngữ em học khuyến mãi cho những người đã thi đậu CC B tiếng anh khóa học đặc biệt đào tạo cả ngày. Anh chẳng nói gì chỉ chốt lại một câu là “ừ, học xong khóa đó thì về quê” – tôi biết mình đang từ từ xây cho mình một bước đi cơ bản.

Sáng ra cứ 7h là tôi dời khỏi nhà, trưa về ăn cơm và 2h chiều lại đi đến 5h chiều mới về. Cũng thời gian này tôi quen được nhiều bạn mới, có những hôm tôi đạp xe từ nhà Q.10 lên tận tới Q.4 tới nhà bạn chỉ để họp nhóm và thực tập “kỹ năng đứng lớp”. Phải nói cái khóa học tôi được đào tạo nhàm chán vô cùng. Kỹ năng đứng lớp thì ngoài việc tôi được dạy cách dùng bảng, cách làm cho học sinh hào hứng thì chả có gì đặc biệt. Thay vào đó lũ chúng tôi được quẳng cho một đống tài liệu photocopy nói về nước “Úc đại lợi, Phi luật tân”..v..v.. Cũng nhờ những tài liệu này mà tôi được biết thêm về nước mỹ như là một “melting pot” or “a salad bowl”. Ngoài ra tài liệu chả liên quan dính dáng gì đến kỹ năng đứng lớp của giáo viên, mà nói là đọc để hiểu biết thêm vốn từ vựng cũng không ổn vì nó không thực tế, nó xa vời quá. Toàn tả về cuộc sống du mục của dân ở tận đẩu đâu north pole/southpole – nơi mà người dân không cả dám đái ngoài lều vì lạnh quá ngay sau khi người ta đái sẽ lập tức đông thành đá => nghuy hiểm cho chym ý, nói chung hết 2 tuần cả lũ chúng tôi thấy chán vãi đái. Trong lớp tôi lúc này tôi chơi thân với chị Linh(Tiền giang) Phương (nick trên mul là plychinhthang), Bảy (là người duy nhất theo cùng tôi cho đến tận bây giờ - cứ hiểu như anh là best friend của tôi) và Lê (anh này sau này mở trường tư nhá) và anh Vũ (anh này thì vượt biên về, nghe nói anh cố vượt biên đi mỹ nhưng sau đó trôi dạt về Hongkong và vì thế thầy Phúc quý anh lắm, cái gì anh cũng là number one! Vì anh là “vịt kiều” í ọe… cái cách phát âm của anh cũng khác hẳn với chúng tôi – chính vì thế dưới mắt thầy anh thật là hàng độc...

Thấm thoát 1 tháng đào tạo đã qua, thầy Phúc chính thức mở khóa chiêu sinh đầu tiên. Thầy ký kết với trường tiểu học Khởi nghĩa và lấy tên là Trung Tâm Ngoại Ngữ Khởi Nghĩa. Chúng tôi được điều qua làm tiếp tân, việc đầu tiên là chúng tôi kê 3 chiếc bàn dài, đứa thì trả lời điện thoại đứa ghi danh, đứa phát tờ rơi ì xèo hết cả. Thầy quảng cáo trên rất nhiều báo, và cả chúng tôi cứ 2 đứa một, ôm một xấp tờ rơi tới mấy trường lân cận phát. Bạn có hiểu được không cái cảm giác ôm mấy tờ giấy phát cho học sinh, phát cho người đi đường, ai cũng được miễn là phải phát hết. Lần đầu thì nhóm chúng tôi 4 đứa đi, ráng phát cho hết, lần thứ hai chúng tôi phát được 1/3 còn lại chúng tôi quẳng sọt rác và ra quán chè đập phá đoạn này là chúng tôi thích nhất

Khóa chiêu sinh đầu tiên khá thành công, TT có được 8 lớp anh ngữ dành cho người lớn, Tôi,chị Linh, Phương và Bảy phải chờ lớp anh văn thiếu nhi, trong lúc chờ đợi chúng tôi làm nhiên viên ghi danh. Nói chung lương chúng tôi được trả là 500 ngàn đồng/tháng, vậy là ok với tôi lúc đó. Anh Hai tôi vẫn không hề ngờ vực mà chỉ hỏi “sao khóa học này lâu thế, học mãi vẫn chưa xong là sao?” thì tôi chỉ nói rằng “em đâu biết, họ cho học miễn phí – nghe nói khóa học này đặc biệt chỉ dành cho những người đã thi đậumịa, trên đời  này làm đéo gì có trường học nào nhân đạo thế nhể..J.

Một hôm đi làm do vội vàng tôi quên chìa khóa ở nhà, vì lúc đi tôi phải nhẹ nhàng khóa cửa, chứ mà lạch cạch làm anh thức dậy thì lại bị la, cho nên lu xu bu tôi bỏ quên chìa khóa ở bàn. Chỉ đến buổi trưa khi chuẩn bị ra về ăn trưa thì tôi mới biết mình quên chìa khoá ở nhà. Trong lúc đó anh Hai biết tôi quên chìa khóa ở nhà nên mang chùm chìa khóa của tôi sanh nhà chị Ngân gửi lại cho tôi. Tôi thì không biết nên không thèm về nhà mà ở lại chỗ làm ăn trưa ở đó. Chiều đến mãi 6h tôi mới về nhà thì đến 7h tối con mụ Hằng tùm lum tá lả la làng là mất 3 chỉ vàng. Tôi ngơ ngác bảo tôi đi từ sáng, chìa khóa tôi quên ở nhà (hên cho tôi vô cùng) Thực ra tận sâu trong đáy lòng tôi biết con mụ Hằng đang đóng kịch, nó đang muốn đẩy tôi ra khỏi nhà nên cứ vu khống như thế. Tôi tức quá mày tao với nó, tôi bảo anh Hai tôi rằng “anh tỉnh lại đi, anh bị gái nó mê muội rồi, anh không thương em gái mà chỉ đi nghe con điếm, nó nói xạo, nó vu khống là mất chứ làm gì có vàng mà mất, cái lồn nó còn không giữ được thì làm gì có vàng?mẹ làm công nhân may thâm đít, cơm còn phải ăn trực thì lấy vàng ở đâu ravèo!!! tôi bị anh tát cho một cái bạt tai đau điếng, tôi không khóc nhưng cảm thấy hả dạ vì đã nói ra được điều tôi suy nghĩ. Anh Hai bắt đầu chiến dịch tuy lùng, anh lục từ cái quần lót, áo ngực,các hộc tủ trên đầu giường của tôi, gối đầu, cặp sách và cả hũ gel vuốt tóc đông đặc màu vàng, anh cũng cho ngón tay vào ngoáy tới tận đít nhoe nhoét – chắc anh nghĩ tôi ăn cắp và giấu ở đó. Sau khi kết luận là tôi đi ra khỏi nhà sớm, không về nhà buổi trưa, tìm tất cả các chỗ bí mật trong nhà khg thấy thì giờ anh và nó lại sinh nghi sang nhà chị Ngân – khổ thân chị Ngân – Nhưng 3 chỉ vàng ấy để trong vali của nó (nếu có), mà anh Hai đã kiểm tra đi kiểm tra lại không hề có vết sước, không hề có vết rạch, cũng không hề có vết cạy chìa khóa thì thử hỏi ai lấy ngoài việc nó tự vu khống lên?

Tôi và nó chính thức trở thành kẻ thù. Nó chỉ ở nhà tôi khi có anh Hai ở nhà, ngoài ra nó về nhà cô chú nó. Nó làm vậy cũng là một chiến lược vì nó biết anh Hai tôi yêu nó, vắng nó là không chịu được nên anh Hai sẽ phải đến đón nó – kiểu như có nó thì không có tôi, và có tôi thì không có nó. Vua nghe vợ vua còn mất nước ở chỗ đó…

Bạn biết không? anh Vũ trong lớp đào tạo giáo viên với tôi ấy, anh ý cưng tui lắm, Anh hay mua chè cho tui ăn, nhất là khi ngồi ghi danh với mấy đứa thì anh ấy hay ngồi gần tôi, anh ấy hay dùng bút viết lên những cuốn sách, cuốn tập của tôi những câu tiếng anh kiểu bóng gió như “be nice to me” hay là “I like you” hay là “I love you”. Anh hỏi xin số điện thoại nhưng nhà anh Hai tôi lúc đấy không có điện thoại, anh hỏi xin địa chỉ nhưng tôi không dám cho vì tôi sợ anh Hai lắm. Tôi cũng hơi thinh thích anh nhưng lúc nào tôi cũng giấu thân phận mình rất kỹ, làm gì dám kể cho anh nghe về anh Hai tôi như giờ đây tôi đang kể cho các bạn ngheJ. Tôi không có xe máy cho nên mỗi lần mấy anh chị em rủ nhau đi ăn chè đâu đó thì anh bao giờ cũng “anh chở bé Hạnh nhé”…tôi thì vô tư tột độ, chỉ đơn giản nghĩ đó là anh em mà thôi…đó có phải là tình yêu? 

Bạn biết không sau 2 tháng ngồi ghi danh tôi chính thức trở thành cô giáo dạy anh văn trẻ em. Lớp tôi dạy mới đầu chỉ có 10 học sinh, sau này tăng lên 22 em, nhờ đó lương tôi cũng kha khá. Bằng tất cả kinh nghiệm tôi học được từ khóa đào tạo, và bằng tất cả kinh nghiệm và dư âm từ thầy Tâm mà tôi học được tôi dành tất cả cho học sinh. Bằng một cách nào đó tôi chững trạc đến không ngờ (theo lời của mấy anh chị chung khóa dự lớp nhá) tôi không thần tượng một em nào cả mà em nào tôi cũng dành thật nhiều khích lệ, tôi cũng bắt chước thầy Tâm là ngồi gần kế bên học sinh để cho chúng có cảm giác thân thiện và được quan tâm, nhưng nếu với Thầy – thầy chỉ ngồi gần tôi và làm cho tôi có cảm giác đó thì tôi lại khác, hôm nay tôi ngồi ghế kế em này, mai tôi sẽ làm như thế với em kia – làm cho chúng có cảm giác special như Thầy đã làm với tôi, và tôi đã thành công

PS. Sorry các bạn vì bên trên văn có đoạn rất thô – nhưng vì để tường thuật lại 100% tôi sẽ giữ nguyên bản nhé. 

Soo sorry. 

45 comments:

  1. tem phat roi qua nick kia doc.. ehehe..

    ReplyDelete
  2. "“anh tỉnh lại đi, anh bị gái nó mê muội rồi, anh không thương em gái mà chỉ đi nghe con điếm, nó nói xạo, nó vu khống là mất chứ làm gì có vàng mà mất, cái lồn nó còn không giữ được thì làm gì có vàng?mẹ làm công nhân may thâm đít, cơm còn phải ăn trực thì lấy vàng ở đâu ra”" - Quá đỉnh hec hec !!!

    ReplyDelete
  3. Ôi choáng với cái đoạn thô của bác, em chịu rồi, đến cả cái trò cho tay vào chọc mà ông anh bác còn làm được, thì em nghĩ chả còn tí tình anh em nào nữa cho mệt bác ạ. Kinh khủng thật!
    Ôm bác một cái nhé, thương bác thế!

    ReplyDelete
  4. may mà anh Hai ko bới ra được cái chỉ vàng của bà đấy nhỉ. mà cái con đĩ kia hãm thế, dám vu oan vu khống cho bà. Bà chửi câu ấy hay mà đúng bỏ mẹ.. hehe.. nghe mà sướng :))

    ReplyDelete
  5. đọc xong chỉ biết kêu lên trời ơi với anh Hai của Bee.

    ReplyDelete
  6. Công nhận riêng màn chửi thì phải tôn Bee làm sư phụ. Nàng đó cũng đen, bao nhiêu hôm thì ko kêu mất, đúng hôm Bee quên chìa khóa ở nhà thì kêu mất. Cũng may cho Bee, chứ nàng có vàng thật, giấu vào ngăn kéo Bee rồi mới kêu mất, thì Bee tiêu :-D

    ReplyDelete
  7. Tức nước vỡ bờ bà ạ...mà đúng là giờ nghĩ lại thấy tởm quá:(

    ReplyDelete
  8. Hị hị....Bee lúc nào cũng sống đúng đạo làm em, đó là lần duy nhất Bee dám hỗn lão vậy đó

    ReplyDelete
  9. Chó cùng cắn nước dậu bà ạ, tức nước thì vỡ bờ thôi, nghĩ lại thấy mình cũng choa ngoa ra phết:D

    ReplyDelete
  10. Chị ơi nó không biết là em quên chìa khóa ở nhà mãi cho đến khi em nói ra + sau khi anh Hai đã điều tra, vì sáng ra nó đi làm trước anh Hai, và anh Hai đem chìa khóa đi gửi mà:)
    Tức nước vỡ bờ thôi, chứ thực ra đó là lần đầu tiên em dám cãi lại anh đấy, mà lại hỗn láo như thế, nói xong anh bạt tai em ngay còn giề:):)

    ReplyDelete
  11. haha, khoái nhất là cái đoạn bà chửi đó! tui nghe mà mát lòng! Nói thiệt với bà nhá, tui hiền lành như thế này mà cũng đã có lần tui bị chọc tiết, tui chửi banh chành mắt môi thâm tím đấy! Mà tui thì chưa bao giờ (biết or dám) xài hàng hiệu như bà hahaha, phục bà chỗ đó :D

    ReplyDelete
  12. đang tưởng tượng đến cảnh đó...

    ReplyDelete
  13. Em cũng bất ngờ luôn là chị Bee dám vùng lên chửi cái cô Hằng đó như thế, mà cô đó đúng là quá quắt, anh Hai nhà chị cũng ác luôn, chẳng thương em ruột mình lại tin lời người ngoài, đúng là mờ mắt.

    ReplyDelete
  14. bravo bravo bà.....tuyên dương tột độ màn chửi chết mịe con mụ kia...tôi đọc đoạn đó cũng thấy hỉ hả thay cho bà...thêm vào , tôi hình dung lúc đó ông kia tát bà 1 phát tôi chỉ muốn bà nhảy vào cào rách mặt con kia ra, túm tóc nó dúi đầu xuống đất ( hehe...mặc dù ko biết có làm được thế ko vì nó cũng sẽ đánh trả, nhưng anyway tôi cứ mường tượng ra cảnh đó....
    bà biết ko, lúc ông kia lục tung đồ lót, lọ gel để tìm chỉ vàng...tôi lo thót ruột là ông ta tìm được chỉ vàng anh C cho bà phòng thân ấy...Trong tích tắc, tôi nghĩ ngay liệu chỉ vàng của bà có giống kiểu chỉ vàng của con kia ko. Nếu mà lão ấy tìm thấy thì trước khi loa loa thì phải hỏi con kia là chỉ vàng nó hình gì ( hình cái nhẫn tròn hay là hình vuông........he hêh( thót ruột xong mới té ra là bà đã ký gửi nó ở hàng vàng để lấy tiền đóng cho khoá đào tạo rồi...) hehe.....
    ----------->>>>>>>>>>>suy ra , bà viết truyện hay phết, làm người đọc hồi hộp như đọc tiểu thuyết thật ấy..............bravo bà !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! hug bà phát..........

    ReplyDelete
  15. Vòng lại nói về ông anh bà , như chị Shrimpie nói " ang hai nhà chị cũng ác luôn" thì tôi thấy tôi phải dùng cái từ thế này : " mày là 1 thằng đàn ông khốn nạn" ( xin lỗi bà, tôi đọc cái chapter này tôi ngứa hết cả mình mảy vì đôi gian phu dâm phụ kia).... Bà cố gắng đọc hết cái cỗ lòng mề dài dòng của tôi nhá...

    1 - Kể cả chỉ là hai người bạn đơn thuần với nhau, khi nảy sinh sự nghi ngờ, họ cũng sẽ ko xông vào lục lanh tanh bành mọi thứ lên thế kia ( vì ít nhất họ cũng nghĩ đến sỹ diện của người bạn kia, và sỹ diện của chính họ trong trường hợp ko tìm thấy gì ) huống chi là anh em ruột thịt trong nhà.....
    2 - Ông ta thể hiện là 1 người rất ngu ngốc, ko có sự nhanh nhạy trong tính toán ( chính lão là người gửi keys sang nhà chị Ngân) vậy, 1 người thông minh biết giải quyết vấn đề sẽ nghĩ ngay đến viêc hỏi chị Ngân cái đã...từ đó mình có cơ sở để suy tính hơn....
    3 - Và 1 thàng đàn ông tử tế, sau khi đã bạt tai em gái mình 1 cái mà vẫn ko tìm ra vàng, ko có chứng cứ buộc tội, sẽ phải xin lỗi em mình. ( dù là trong lòng có còn nghi ngờ hay không ) nhưng đó là lẽ ứng xử tối thiểu..

    Bà cho tôi hỏi nốt câu cuối : thế cuối cùng hai kẻ đó có cưới nhau không??????????

    ReplyDelete
  16. hahah thấy bà chửi có vần có điệu lắm chứ. Đúng là tức nước vỡ bờ nhỉ. Tôi đang hồi hộp theo dõi tìanh cảm giữa bà với anh Vũ nè. Rồi sau này anh ấy có "tỉnh tò" với bà ko vậy?

    ReplyDelete
  17. Lại hóng chuyện chờ nghe tiếp, tình tiết luôn luôn hấp dẫn lôi cuôn í ...

    ReplyDelete
  18. Sao mà chị Bee nhớ được kỹ cái đoạn thô kia thế chị?
    Mọi người đọc CPLHK của chị Bee mà ai cũng tò mò về đoạn kết, cứ mỗi lần chị "Bạn biết không" là em lại thấy: hồi sau sẽ rõ chị ạ!

    Đợt vừa rồi em hơi bận, em phải lục lại xem bà Hằng thân phận thế nào đã, nhớ mỗi cái bà mà buổi trưa tới học bài cùng chị - làm khi chị nói đến người tên Loan có ghé nhà chị chơi về lần - khiến em lại liên tưởng!

    ReplyDelete
  19. Bà ơi,tôi cười đau bụng cái vụ đái ra là đông lại,chym đông đó hahahahaha.Bà bỏ mẹ nha sĩ đi viết văn đi,đọc cứ như truyện phim đang phơi bày ra trước mắt ấy. Công nhận bà ở với anh Hai có khác gì con chó ở góc nhà đâu.Tôi cũng nói sorry bà,đàn ông khi đã bị mê muội gái rồi thì cái cu nó mới là quan trọng hơn cả máu mủ ruột già đấy bà.
    Bà như con giun xéo lắm cũng èo cho nên bà bật ra câu đó hay thế.Cái tát nhớ đời bị ông anh bà tát cũng đã cho câu chửi đó nhỉ,con Hằng đó đúng là gái đĩ già mồm nhỉ.
    -Còn ông anh Hai bà đúng là thằng hèn,váy vợ lúp mịe nó rồi còn đâu mà nghĩ đến em nữa.Sorry bà tôi nói thô,nhưng phải tôi thì tôi bỏ mịe nhà ra đi rồi,nhất là có bụi đời,quê quán chó gì nữa mà về.Đừng nói là sợ,tôi đã xách vali bỏ nhà chạy ra đường lúc trời đông lạnh 3h sáng ở phương trời tây nhé.Sợ chó gì đời mà phải chịu nhục thế.Thôi kể tiếp tôi nghe nữa đi nhé.

    ReplyDelete
  20. Gio moi biet ba du~ dan hon tui tuong :)) kakaka

    ReplyDelete
  21. hahaha e cung co lan xach cai balo chay ra duong luc 9pm o day roi nha :)) hahaha - khoe ty tha`nh ti'ch a.

    ReplyDelete
  22. ma` cac bac dung khuyen bao, vi chuyen xay ra roi ah, ko quay lai la`m nhu the duoc...nhung ma dung la minh cu nghi gia' nhu hoi do minh khon nhu bi gio thi chet voi minh, ba Bee nhi?

    ReplyDelete
  23. sao chơi dại thế em gái? hahaha

    ReplyDelete
  24. thô bỉ quá chừng, Bee cũng chả hiều sao mình dám văng bậy như thế ngay trước mặt anh. Bee vẫn còn nhớ anh đi rất nhanh hầm hầm từ tủ (chỗ con Hằng để vali) và tiến lại chỗ Bee bạt tai cho Bee một cái, mặt anh nhăn nhăn, mắt anh gườm gườm mặc cái quần đùi, áo may ô ba lỗ trắng."mày học ở đâu ra cái kiểu ăn nói hỗn láo thế hả dân mất dạy?"...cho đến chết Bee cũng không thể nào quên bà ạ:(..sigh...ký ức roài

    ReplyDelete
  25. Bee cũng còn phải ngạc nhiên là mình dám thốt ra câu đó huồng chi là Tôm hehehe....vua nghe vợ còn mất nước mừ:)

    ReplyDelete
  26. Ừ may là hai anh em tôi đem đi bán cái chỉ vàng của anh C ý để nộp tiền phí đào tạo làm GV cho tôi, chứ mà ông Hai lúc đó mà lục thấy thì éo biết đời mình giờ thế nào rồi lol :)

    ReplyDelete
  27. Không, 2 anh em cứ như thế, anh có rủ tui đi chơi, đi uống cafe vài lần mà tôi nào có đi:)

    ReplyDelete
  28. hị hị cám ơn chị nhé

    ReplyDelete
  29. Thank you Hương ơi.. no, I am the one who loves the way you are!!!!

    ReplyDelete
  30. Vì đó là lần chị bị cái bạt tai đau điếng, chị sẽ không bao giờ (hoặc là chưa thể nào quên) cái lúc anh ấy phăm phăm đi từ tủ tiến gần lại chị và bạt tai chị:):)

    Mụ Hằng đó là bạn gái của anh Hai chị (lúc đó)

    ReplyDelete
  31. Bà cứ chửi thoải mái, tôi biết các bà càng đọc thì sẽ càng ghét anh Hai tôi, và có thể có bà cũng ghét tôi vì tôi nhu nhược quá? Nhưng mà kệ mỗi người có quan điểm riêng, tôi chỉ thấy mình éo có thế mạnh, éo nói được và cứ phải chấp nhận và chờ thời cơ là bùng..chứ vác cái thân không ra ngoài thì ở đâu, ăn giề? mịa Sg nó bao la rộng lớn, người quen kg có, kẻ lợi dụng thì nhiều tôi mà vùng lên rồi bỏ nhà đi thì chỉ có nước đi bụi theo đúng nghĩa đen của nó.:)

    ReplyDelete
  32. Giá như mình có cái đồng hồ như của Doremon, tui nhất định sẽ quay lại và xé toạc mặt cái con Hằng kia ra:):) và không chừng tui sẽ yêu anh Vũ một thời gian=)) (để cho em sống đúng với tuổi của em) hahahahhahahah j/k.

    ReplyDelete
  33. cũng có lúc hâm, cái ego nó to hơn cái đầu mà chị... ;) giờ khác rồi hà hà hà - đôi khi phải đạp lên Ego mà sống chớ

    ReplyDelete
  34. ôi ôi bà làm chị Ngoc sợ quá, chị Ngoc ko dám nhìn =))

    ReplyDelete
  35. em doc phan nay dau tien..doc xong coi xuong phan comment, may chi. kia da "khen" chi het roi...em khong co' y' kien hahaha. Luc do' khogn biet chi bee nhin the nao nhi...phong mang tron ma'...Mat do? wach, 1 tay chong hong, 1 tay chi? chi? de chui a` ...heheh, phai way lai doc may doc truoc moi duoc...hap dan wa'...

    ReplyDelete
  36. Bee giỏi quá, đc huấn luyện làm cô giáo nữa..hồi xưa An đi học chỉ dc cái bằng A tiếng Anh à…hiii
    Đọc đoạn Bee chửi nhỏ Hằng mắc cười quá, Bee đúng là hreo…hiii
    Mà đúng là anh Hai Bee thiệt là không biết nói sao luôn, em mình mà không chăm sóc bảo vệ mà đi tin cái con đó…bó tay

    ReplyDelete
  37. à, bài này em đọc rồi, tức là em phải bắt đầu từ đây đọc bài mới của bác Bee, hehee... có mấy tuần mà bác Bee sản xuất nhiều chương trình quá, cái nào cũng dài lòng thòng, nhưng mà em nghĩ sẽ rất hấp dẫn.

    ReplyDelete
  38. em có đầu óc liên tưởng hơi bị giỏi đó:) hihihi

    ReplyDelete
  39. Ai biểu hai mẹ con nhà trợ lý bác lặn 1 hơi dài thế, Bác lo quá chừng:) glad to see you back big hugs

    ReplyDelete
  40. thì tại vì em chuyển nhà nên không có Internet nên đành botay.com thôi chứ biết làm sao giờ :D

    ReplyDelete