Thursday, 3 December 2009

CPLHK -15. Gục Ngã

Thấm thoát lúc này tôi đã chuẩn bị thi chứng chỉ B tiếng anh rồi, hãnh diện lắm. Vào một buổi chiều u ám khi tôi đến lớp, thầy giáo đứng lớp của tôi mới toanh và gầy nhom! Ơ hay, thầy có nhầm không? Thầy của tôi là thần tượng của tôi, thầy của tôi là Trần Viết Tâm cơ mà??sau cái nhìn ngơ ngác thì Thầy Long ở phòng giáo vụ lên thông báo rằng thầy Trần Viết Tâm chính thức nghỉ dạy vì thầy mở trường tư dưới Q.11. Tôi choáng voáng, tôi thẫn thờ, tôi gục ngã, tôi nhớ thầy, tôi tiếc nuối, tôi rầu rĩ. Phải cố gắng lắm tôi mới theo nổi bài học. Tiết học nặng nề cuối cùng cũng trôi qua, tôi đạp xe ra về mà lòng trĩu nặng. Về nhà quẳng cặp sách lên đầu giường, mắc màn tôi đi ngủ ngay. Nhưng mà tôi có ngủ được đâu? và từ từ cứ thế tôi khóc, nước mắt thấm ướt hết một góc gối. Nước mắt của tủi hờn, nước mắt của nhục nhã, nước mắt của kẻ mồ côi, kẻ bị hắt hủi, nước mắt của sự trống trải cô đơn, và hơn hết nước mắt của sự thất bại. Thế là hết, thế giới của tôi đã xụp đổ, phải nói rằng tôi nhớ Thầy vô cùng…

Cố gắng lắm tôi cũng thi đậu chứng chỉ B, tôi vẫn lê thân đến lớp. Tôi chui xuống phòng giáo vụ hỏi xin số ĐT nhà của Thầy. Bao nhiêu dành dụm tôi đem ra hộp điện thoại công cộng để gọi cho Thầy. Nhấc máy là vợ của Thầy, tôi dõng dạc – “thưa cô, cô vui lòng cho con gặp thầy Tâm” vợ thầy chuyển máy và thầy “ à lo”” cái giọng nói ấm áp quen thuộc đây mà, cái người tôi muốn gặp đây mà…? Chỉ cần nghe giọng nói của Thầy là bao nhiêu dự định tôi đặt ra là sẽ thuyết phục thầy quay lại đều tan biến, thay vì nói gì đó tôi chỉ im lặng, tôi bật khóc và tôi gác máy, xong, tốn 3 ngàn đồng. Tôi kệ không thèm để ý nữa, ba ngàn với tôi bây giờ cũng chẳng là gì. Tôi cố lê thân về nhà, cảm thấy nuối tiếc và mất mát cứ như thể tôi vừa chia tay với bạn trai vậy….đó là lần gục ngã đầu đời của tôi. 

Để tìm lại hình bóng thầy, tôi lang thang vào bất cứ nhà sách nào mà tôi có thể. Tôi chỉ duy nhất tìm mua những cuốn văn phạm tiếng anh, những cuốn thành ngữ, bất cứ cuốn nào mà chính Thầy viết và tên tác giả phải là thầy. Có những cuốn xuất bản lâu rồi thì rẻ khoảng từ 10 ngàn tới 15 ngàn, còn những cuốn đắt hơn thì tôi phải dành dụm cho đến khi nào có đủ tiền mới quay lại mua, cứ thế tôi từ từ đứng lên.

Khoảng thời gian này trời nóng kinh khủng, và vì là chỗ tôi ngủ ở dưới bếp, căn nhà cấp bốn lợp tôn. Ở phòng khách và chỗ anh Hai tôi ngủ thì có trần, có quạt cây và quạt trần nên nó đỡ phần nào. Còn chỗ tôi nằm thì lợp mái tôn, không có trần. Mái tôn không được cao lắm, chắc độ 2 mét tính từ chỗ tôi nằm?. Chính vì thế mùa hè ban ngày nếu có ngủ trưa thì tôi nằm ghế ở phòng khách, còn nếu là ban đêm thì tôi đành chịu. Đã có rất nhiều lần ban đêm nóng, tôi phải nhẹ nhàng dậy mở vòi nước và lấy khăn thấm ướt đắp lên người cho bớt nóng rồi quay về giường ngủ tiếp. Còn khi nào giông thì bao nhiêu bụi trên mái nhà đều đổ dồn vào bếp và giường của tôi, còn khi nào mưa thì tôi phải cuốn cái nệm lên, nằm ở một góc, vì mái tôn xi măng bị lỗ/bể thì nước dột vào.

Lúc nắng nóng đó chắc hẳn thấy thương tôi nên anh Hai đi mua về một cây quạt gắn lên tường chỗ đầu giường cho tôi. Nói thật (và nói chung) đàn ông Vn dốt bỏ mẹ, và nhất là anh Hai tôi nói riêng, cái gì cũng có lính làm, thợ làm, thành thử gắn cái quạt cũng chẳng xong. Anh đóng đinh lên tường, và gắn cái quạt vào, trước khi gắn anh cầm cái quạt trên tay và bảo tôi cắm điện vào thử coi nó có hoạt động không, và xoẹt, anh ngồi bệt xuống đất tôi vội vàng rút điện ra ngay – và anh bị Điện Giật!!! sau một lúc hoàn hồn, anh quẳng cái quạt vào xọt rác, (vì cái quạt bị hở điện sao đó, nó xám ngắt/xém) anh tắm giặt và sách xe lên nhà chị Liên (bồ cũ). Sau trận đó đi đâu anh cũng bêu riếu rằng “cái Hạnh nó giết anh

quan hệ giữa anh và chị Hằng bắt đầu có trục trặc vì nhiều lần chị Hằng có bạn tới kiếm, mà là con trai. Có vài lần đi học về tôi nhìn thấy chị ngồi sau xe máy của một thanh niên, tay chị vòng qua eo người đó và tất nhiên tôi kể cho anh Hai nghe. Khuya đến (10h tối) thì người đó chở chị về và chị thản nhiên bảo đó là bạn chị. Anh Hai lúc này hay hỏi tôi rằng khi nào tôi học xong? Và anh bảo học hết khóa thì chuẩn bị quần áo tư trang để về quê, vì anh không muốn cho chị Hằng ở đây nữa, chỉ có cách cho tôi về quê, anh khóa cửa nhà này lại và anh ở trong cơ quan thì chị Hằng sẽ dọn quay lại nhà cô của chị ở. Tôi nhân đà này viết thư về quê cho Bố và các anh các chị, kể cho họ nghe về con người thật của anh, kể cho họ nghe về cuộc sống của tôi trong vòng 3 năm qua. Viết thư xong tôi bỏ vào phong bì, dán lại kỹ lưỡng chỉ cần ngày mai anh đi làm, tôi sẽ đạp xe ra bưu điện Hòa Hưng mua tem, dán vào là gửi đi, cẩn thận tôi để vào ngăn cặp sách. Tối đó anh cần bút viết, anh hỏi mượn bút của tôi, chưa kịp đi lấy thì anh mở cặp sách và cái thư rơi ra! Tất nhiên anh xé toang và đọc tất cả những gì tôi viết. Bạn có đoán được chuyện gì đã xảy ra không? Đó là lần đầu tiên chính thức anh tát tôi một cái, và cấm tôi đi học và bắt tôi chuẩn bị đồ đạc để về quê!

Việc về quê với tôi không những là mất danh dự mà còn bị mang tiếng, bởi vì dân nhà quê, ai cũng kỳ vọng lúc này tôi đã là một cô thợ may lành nghề nhất là tết anh về quê, hàng xóm, bạn bè tôi họ hỏi thăm thì anh luôn nói rằng “cô Hạnh học may được hai năm nay rồi, và anh đang chuẩn bị mở tiệm riêng cho co ấy”…Đó là một câu nói điêu trắng trợn! Sau lần đó, hễ cứ ai viết thư cho tôi (cháu con chị gái, chị gái, chị dâu, anh trai, cháu con anh trai..v..v)dù là đề tên người nhận là tôi thì anh cũng ung dung mở thư ra và đọc trước. Ngay cả thư của một anh bạn trai trong lớp anh văn, có lẽ anh ý thích tôi? thì anh Hai cũng là người mở thư tôi ra và đọc thản nhiên!

Tôi chẳng bao giờ thích Hằng, bây giờ anh bắt tôi về quê chỉ vì cô ta thì tôi lại càng ghét hơn, và tôi cũng tin rằng cô ta ghét tôi vì chính tôi là người nhìn thấy cô ta đi với bạn trai và chính tôi nói cho anh Hai tôi biết. Chính vì thế cô ta đang tìm mọi cách để đẩy tôi ra khỏi nhà, chắc chắn là như thế!

Sau sự kiện thầy Tâm nghỉ dạy thì việc đi học với tôi không còn hào hứng như trước nữa, cho dù tôi biết chắc trong lớp tôi vẫn là đứa có điểm cao nhất lớp, mỗi lần thi, kiểm tra tôi bao giờ cũng là đứa dẫn đầu.

Thời gian này tôi trở nên lầm lì hơn, ít nói hơn và ích kỷ hơn. Đến bữa ăn, thay vì lấy 3 chén/bát ăn cơm cho ba người thì tôi chỉ lấy 2 cái,một cho anh Hai, và một cho tôi. Có vài lần anh hỏi “nhà có 3 người sao lấy có 2 chén ăn cơm?” tôi bảo: em chỉ lấy cho anh và cho em” tất nhiên anh Hai sẽ la mắng tôi, nhưng chị Hằng thì im lặng chả nói gì, chỉ lẳng lặng tự đi lấy chén, và tự đơm cơm cho chính mình. Sau đó chị không quên moóc một câu rằng: “thôi la nó làm gì, nó là chủ nhà mà, muốn làm gì chả được”. Tôi ghét cô ta lắm. Nhờ có thế anh Hai bắt đầu một tràng: “nó chắc bị thần kinh rồi, giống họ Trần này có ai như nó đâu, xuốt ngày lầm lầm lì lì, đi nghe cái thằng bụi đời nên thần kinh, hồi nó mổ chân ở bệnh viện lúc thiếu máu phải mua máu của người khác truyền vào nên giờ nó không còn là em anh nữa, nó dùng máu của người khác nó không còn thuộc về cái dòng giống họ Trần này nữa” hoặc là: “cái loại xương con rắn tướng tinh con cú, loại cú mèo chả làm gì nên người, về quê có may mắn thằng nào nó xí đi còn được việc, có học cao thêm cũng chẳng làm được gì, làm vương làm tướng gì” 

PS. Anh hay gọi tôi là đứa thần kinh/ đứa xì ke và hay gọi anh C là Thằng bụi đời

Anh rất mê tín, anh có cuốn coi bói, họ bảo nữ sinh năm 1977 là tướng con cú mèo…

36 comments:

  1. Sighhhhh.................................Bee cứ nghĩ đến là Bee lại chảy nước mắt các bạn ạ,. Đã trải qua nhiều thăng trầm, có lên voi, có xuống chó, thế mà cứ nghĩ đến là lại chảy nước mắt....sorry các bạn nếu nó làm các bạn buồn nhé. Chuyện của Bee thì toàn là chuyện buồn....chẳng có gì exciting, mà cứ nhai mãi thế này khéo các bạn buồn thêm:) sorryy...and thanks for reading..cheers >:D

    ReplyDelete
  2. Em ơi em ráng viết tiếp chị đọc nhen, chua cay nhưng vẫn dí dỏm pha trong entry của em. Chị cũng buồn nhiều nên giờ cũng tưng tưng lắm Bee ơi, đừng buồn nữa em nhé.

    Thế bao giờ thi practical thế.

    ReplyDelete
  3. Em moi doc mot doan thoi bac, gio em het gio lam, toi ve nha em doc tiep va comment cho bac nhe! bizzzz bac

    ReplyDelete
  4. Chuyện của Bee ngày càng kịch tính! Thảo nào ... có lẽ vì trong lòng ông anh Bee cho rằng Bee đã mang dòng máu khác nên đối xử lạnh nhạt với Bee chăng?

    à mà ... hihi ... giờ thì cả thế giới biết Bee đã thầm yêu thầy Tâm nhá!!! Cũng may là thầy nghỉ dạy, chứ mà cứ thế hoài thì lại mang tiếng yêu người có vợ, khổ thân :D

    ReplyDelete
  5. đọc xong mà em chảy nước mắt. Ông anh hai chị độc ác quá Bee ạ.

    ReplyDelete
  6. hechec,, cám ơn chị đã chia sẻ với em nhé.

    Em chắc phải tháng 2 tháng 3 gì đó mới thi thực hành, chúa ơi em lo:) mà thôi giờ cứ enjoy cái đã, từ từ tính sau:)

    ReplyDelete
  7. Ai biết ổng nghĩ gì, nhưng cho dù Bee có thay tim của người khác thì Bee vẫn là Bee thực tế khoa học chứng minh thay máu/bộ phận thân thể kg thẻ nào thay đc tính cách:)
    Is it...........love? hắc hắc

    ReplyDelete
  8. .......Bee thì nghĩ là......độc đoán và gia trưởng:)

    ReplyDelete
  9. Càng đọc truyện của bac em càng thương bác và càng ghét ông anh bác, người đâu mà ác quá trời!

    ReplyDelete
  10. may mà bà dừng lại trước bình minh nhá kakaka, ko lỡ mà yeu thầy thật thì toi...
    lại còn chuyện thay máu thì ko còn họ hàng nữa moi ghê chớ...po tay !!!

    ReplyDelete
  11. Viết nữa nha Bee. Đúng là không có từ nào để diễn tả một người anh trai như anh của Bee.

    ReplyDelete
  12. ba hien that day, luc nao cung cui dau nhan nhuc. phai toi thi toi da danh nhau voi anh Hai roi, chap luon no cao lon hon minh nha. Hoi 5 tuoi toi danh nhau voi 1 hoi to cao gap doi toi, ma toi chay ve nha vac dao ra, chung no chay mat dep. That, phai ong anh ba thi toi da xin ti tiet tu lau roi ;)

    ReplyDelete
  13. noi chinh xac hon la long nguong mo. Hoi ay ba nhieu tuoi roi?

    ReplyDelete
  14. Bà đã yêu thầy giáo từ lúc nào không biết và bà đúng là ngây thơ bao nhiêu thì anh Hai bà cáo già gian ác bấy nhiêu.Đúng là những chuyện này ko bao giờ quên được,mà ông ấy thủ đoạn thật nhỉ,ngay cả đến em gái mà ông còn làm vậy.
    Thôi giờ bà đã có một cuộc sống được đền bù cho bao năm tháng mồ côi,mất mát,chịu đựng,yêu đơn phương rồi :)) Hug bà cái thật chặt cho bà tiếp tục kể nữa nhé.

    ReplyDelete
  15. 12h khuya roi, toi đọc truoc roi mai com tiep nhe Bee

    ReplyDelete
  16. chời ơi Tâm ơi là Tâm, em cứ làm như ai cũng đầu gấu như em í hahaha :D

    ReplyDelete
  17. hec hec....Bee tin là có luật bù trừ và luật nhân quả mẹ nó ạ:) anh ý bây giờ 50++ vẫn chưa có vợ, nhà to, tiền nhiều nhưng không có người chia sẻ thì cũng vứt, nhỉ?:)

    ReplyDelete
  18. Tôi nghĩ tôi thần tượng hóa Thầy quá:) hehehe

    ReplyDelete
  19. Bà kia!....người ngoài cuộc nói bao giờ cũng rất dễ, nhưng thật sự vào hoàn cảnh của Bee thì rất khó. Nếu mà cãi lại, đánh nhau lại thì Bee ở đâu? anh em họ hàng không có, việc làm không có, cơm không có ăn thì Bee ra ăn mày à? anh C thì cũng đi thuê nhà (thuê chung phòng với anh bạn kia), làm sao Bee ở chung được? gọi là tứ cố vô thân, lúc đó Bee 18 tuổi rưỡi, nói chung vẫn còn ngây thơ nhà quê lắm. Tối ngày ru rú góc nhà có được đi đâ đâu mà biết gì?

    ReplyDelete
  20. Bà bận thế mà cũng vào đây đọc và chia sẻ với tôi, tôi vui lắm ý, cám ơn bà nhiều nhé, hug bà lại nè, >:D

    ReplyDelete
  21. Take your time bà ui, biết bà cũng đang túi bụi:)

    ReplyDelete
  22. Bee đúng là có khiếu kể chuyện có chứ. Thấy Bee viết chuyện gì tôi cũng hình dung ra rõ mồn một từng phân cảnh, từng diễn biến tâm lý của Bee ấy. Nếu là nhà văn thì đấy dc coi là thành công rồi đấy Bee. Vì ít ra là nó chuyển tải đủ mọi cảm xúc của tác giả đến độc giả là tôi. Chắc bữa nào tôi phải xin chử kí của bà trước heheh để dành đến khi Bee nổi tiếng kakakkaaa

    ReplyDelete
  23. đọc xong rồi đọc còm của bác trả lời mọi người thì thấy đúng là nhân-quả, giờ ông ấy cũng sống cô đơn tủi phận. Nhưng nói thật, em lại chả thấy hỉ hả gì về điều đó cả. Thấy thương hại.

    Quả thật, khi 18 tuổi rưỡi mà bác Bee chịu đựng được nhiều chuyện như vậy em cũng phục cái sự nhẫn nại của bác. Em cũng không thể chịu được như vậy, nhẫn cũng có giới hạn thôi. Em đọc em cũng nghĩ, là em em bật lại cho muốn ra sao thì ra chứ chẳng âm thầm chịu đựng, chờ khởi nghĩa được như bác đâu. Biết là k phải chuyện của mình bao giờ nói cũng dễ hơn, nhưng mà công nhận bác Bee hồi đó hiền và ngơ ngơ thật đấy. Đọc nhiều cái em còn bực bác Bee nữa, hehehe...Nhiều đoạn em thấy y như phim Hàn Quốc, có mấy con bé hiền lành bị bắt nạt tới tội nghiệp một cách vô lý ấy :D

    ReplyDelete
  24. Hị hị hị....bà qua đây tui ký cho bà vài cái, ký cả vào boobs luôn=))=))

    ReplyDelete
  25. Bee không giận nhưng cũng không thương, cứ thấy nó hơi nhạt nhẽo, không có tí gì gọi là tình keo sơn giữa anh và em, mặc dù bây giờ anh ý tôn trọng và quý Bee hơn....Bee bây giờ chỉ có chồng, bố mẹ chồng là duy nhất, còn anh em chỉ là bonus, có hứng thì ghé thăm chơi, điện thoại, không có hứng cũng dẹp có gọi điện Bee cũng chả muốn nói từ chối là đang bận sẽ gọi lại..nhưng rồi chả gọi:):) vì phải chờ có hứng đã:):):)

    Bee lúc đó trên răng, dưới cắt tút, tiền không có, nghề nghiệp thì không, anh em không có, họ hàng thì không, bạn gọi là thân (chị Ngân) thì lúc này dọn ở hẳn trên gò vấp, làm công nhân nuôi bản thân còn chưa đủ làm sao chứa Bee đươc?, còn đứa kia tưởng là bạn thân thì nó ngấm ngầm fuck anh mình, nó cũng ở tạm bợ ở công ty thì làm sao cho mình tá túc - nếu Bee bật lại với anh Hai?
    Nếu Bee bật lại thì sẽ có hai khả năng:
    1. về quê vĩnh viễn ==>làm nhà nông, lấy chồng/sinh con đẻ cái==>còn bị mang tiếng mang chuông đi đánh xứ người về vẫn tay không = chấm hết.
    2. Ra ngoài ở = tiền không có, ở đâu? nếu anh C có giúp thì cũng đi thuê nhà ở, nhưng rồi sẽ làm gì ra tiền để ăn? xin làm gì? hầu bàn? quét rác? hay là ăn xin? không chừng làm điếm! mà gày còm nhom lại đen như mọi thì có làm điếm cũng chả đắt hàng đâu, lol..zai Vn toàn thích gái trắng nõn nà, rồi phải tròn tròn cơ nó mới thích, cỡ như Bee chó nó còn chê huống gì zai vn , lol..

    Trong cuộc sống đôi khi phải biết nhịn nhục và nhẫn nại các mợ ạ. Đôi khi cũng phải biết LÙI một bước để TIẾN hai bước::):)

    ReplyDelete
  26. bà đã chơi đúng ván cờ rùi còn gì! mấy đứa lầm lỳ là ~ đứa đang mưu tính ghê gớm trong đầu, chờ ngày "phục thù" đấy chứ ko phải tại nó lù đù đâu, Bee nhỉ? :D

    ReplyDelete
  27. Đúng là Bee có ngấm ngầm suy tính trong đầu rất kỹ - từ từ chờ tập tiếp nhá:):)
    Bee cứ nghĩ rằng cuộc sống nó luôn như một cái trục mà vạn vật cứ xoay tròn - nếu mình may mắn thì cái trục ấy nó khớp với mình đúng lúc, đúng thời điểm, còn không cái trục đó nó xoay trật lất - wrong day/wrong time/wrong moment và cả wrong person nữa thật đấy!

    ReplyDelete
  28. thôi đi bà. bây h bà ngồi bà phân tích thì nó mới đúng chứ hồi ấy chicken như bà mà làm gì có tính toán.. hê hê..

    ReplyDelete
  29. ahahaha mụ này đúng là nói đúng tim đen của mình đây:D:D:D..nói thật là lúc đó chiken + sợ bị cho về quê bỏ mẹ, cứ phải vâng vâng dạ dạ, gặp Bố lúc nào cũng "con phải sống cho đúng đạo làm em" blah blah cho nên chả dám đứng lên, + nếu đứng lên chả biết cuộc đời nó thế nào...nói chung có nhiều cái sợ. nhưng mà kể từ khi có việc làm rồi thì tôi ngang lắm đấy

    ReplyDelete
  30. có ~ lúc mình hành động theo cảm tính mà ko biết đặt tên nó là gì, vì ng có kinh nghiệm sống thì mới biết gọi nó = ~ cái tên hay, còn kẻ non nớt thì chỉ gọi nó là nương theo bản năng để tồn tại thôi :). Dù mụ Bee ko biết phân tích như thế vào lúc ấy, nhưng chính cá tính của mụ mới giúp mụ lỳ lợm để chờ thời thế chứ :)

    ReplyDelete
  31. dung. dung. chi phan tich rat hay & logic :)

    ReplyDelete
  32. Tôi luôn ngưỡng mộ cách phân tích trước sau trái phải của bà bagladi, lúc nào bà ấy cũng rất thuyết phục và thực tế:)

    ReplyDelete
  33. hắc hắc, thanks 2 bà :).

    ReplyDelete
  34. Càng đọc càng bực ông anh hai…Bee đừng buồn nữa nha…coi như nhờ quá khứ vậy mà Bee biết quý trọng những ngày hôm nay ha…
    Cái ông anh của Bee ông dị ứng với tuổi tụi mình à? Thích phán đó, vô duyên nhỉ?

    ReplyDelete
  35. Viết xong Bee sẽ quên hết mẹ An ạ...quá khứ rồi

    ReplyDelete