Thursday, 26 November 2009

CPLHK- 14. Phản bội.

Thấm thoát đã đến cái tết thứ ba tôi ở SG. Tết đầu tiên thì nhóm nhân viên của anh ói tè le và tè trên đầu giường tôi, sau tết thứ hai Bố vào thăm. Giờ đến cái tết thứ 3 đúng ngày mồng hai tết khi làm cơm cúng tôi chặt thịt gà và bang – cái mũi con giao va vào cái đĩa và thế là nó bể toang! Anh Hai vốn rất mê tín, nhất là từ lúc giao thừa trở đi thì tôi không được bén mảng ra ngoài sân – vì tôi là con gái – xui. Chưa kể các buổi sáng anh đi làm thì tôi cũng không được phép lảng vảng ngoài sân hoặc mở cổng cho anh – cũng vì tôi là con gái – xui! Việc làm bể chiếc đĩa ngay ngày đầu năm mới thì thôi rồi tôi không những bị la mắng mà còn bị chỉ trích vì theo anh thì liên tục năm đó anh sẽ không làm ăn gì ra hồn vì tôi làm đổ bể hết. Bạn biết đấy, một khi bạn không thích ai thì bạn sẽ soi mói bới lông tìm vết ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất của người đó, còn khi thích nhau – quý mến nhau, yêu nhau thì cho dù có méo mó thế nào thì chúng ta cũng cố làm cho nó tròn xoe hết.

Tết xong, khi xin tiền anh để tôi đóng lệ phí thi chứng chỉ A tiếng anh thì bị anh mắng cho một trận và bắt nghỉ học. Sau khi tôi giải thích là tôi đã học xong chương trình để thi bằng A thì phải thi, mà khi thi thì phải đóng phí. Anh im lặng và không nói gì. Bạn biết đấy, lúc này việc đi học anh văn và việc được gặp Thầy giáo và bạn là niềm vui lớn nhất của tôi. Niềm kiêu hãnh của tôi với chúng bạn là có Thầy,  mộng mơ lãng mạn của một cô gái mới lớn cũng chỉ có Thầy, niềm an ủi lớn nhất của tôi giúp tôi tiến bước cũng chỉ có Thầy! Thầy là một idol đối với tôi, Thầy là thế giới của riêng tôi... Đùng cái anh bắt tôi nghỉ học chẳng khác nào một con cá bị mang ra khỏi hồ nước. Tôi khóc cố gắng van lơn anh giải thích cho anh rằng anh đã tốn tiền cho tôi đi học thế giờ bỏ ngang chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ…anh im lặng không nói gì nhưng sang ngày hôm sau thì cũng cho tôi tiền đóng lệ phí thi.

Sau khi thi xong tôi còn học tiếp thêm mười bài nữa là hết khóa, lại phải xin tiền đóng cho khóa học mới. Lần này thì tày đình hơn vì “sao vừa tháng trước tao đã cho tiền rồi sao giờ lại học phí nữa là sao”? Tôi lại phải giải thích rằng đó là lệ phí thi – còn cái này học tiếp cao lên cho đến khi thi chứng chỉ B. Tôi không quên đưa ra cái chứng chỉ A xanh lè cho anh thấy là tôi đã thi và đã đậu với điểm tốt.Lần này thì không thuyết phục, anh bắt tôi nghỉ học. Chiều thứ ba tôi dắt xe ra anh bảo mày lấy xe đi đâu, tôi bảo em chạy lên trường mượn vở của Hường (bạn trong lớp anh văn) anh bảo “Tao đã bảo không học hành gì nữa cơ mà, không đi đâu hết, ở nhà!”. Tim tôi nhói đau. Tôi nhớ bạn thì ít mà nhớ thầy thì nhiều – thật sự là như thế. Có phải tôi đã yêu thầy không? Mặt tôi xị ra một đống, ngồi lì ở giường. Khi anh và chị xuống ăn cơm thì tôi bỏ lên phòng khách – khi họ ăn xong và lên phòng khách thì tôi lại xuống bếp thu dọn và lại thu mình ở giường..cứ thế tôi lầm lì và im lặng…

Thời gian này anh C về ở nhà anh Hai vì anh đang chờ xin việc trong sân bay, tôi kể cho anh nghe về việc anh Hai cấm không cho tôi đi học, rồi việc tôi bị hắt hủi kể từ hôm tết tôi làm vỡ chiếc đĩa. Anh C nghe vậy bực lắm anh bảo tối đó anh sẽ nói chuyện với anh Hai. Sau khi cơm nước xong, anh C bảo: “anh ngồi xuống em cần nói chuyện với anh về chuyện con Hạnh” giọng anh cứ đều đều, mặt anh cứ hầm hầm “anh đã hứa với Bố và cả gia đình rằng anh sẽ lo cho nó đi học, rồi xin việc cho nó làm mà bây giờ anh không cho nó đi học nữa là sao? Anh bảo anh lo cho nó học may thành nghề, rồi anh hứa là cứ học có tiếng anh bằng A rồi xin vào sân bay cho nó làm, giờ bằng A nó có mà việc làm chả thấy, nghề ngỗng chả thấy, giờ học cũng chả thấy là sao?” rồi nghe đến đây thì anh Hai sửng cồ lên la lớn: “mày có giỏi thì mày lo cho nó; mày là cái gì của tao mà mày nói với tao cái giọng ấy?; mày là em tao chứ không phải mày là Bố tao nghe chưa” hai bên cứ lời qua tiếng lại anh C tiếp tục: “nhà có mỗi cô em bé bỏng nhất nhà mồ côi mẹ, giờ nhờ có anh mà anh đối xử với nó như thế, anh không nuôi nó được thì cứ nói thẳng vào mặt tôi một câu để tôi nuôi”. Tôi cứ ngồi dưới bếp trên giường của mình lắng nghe với một hy vọng mong manh rằng sau đợt này anh Hai sẽ cho tôi đi học tiếp. Anh C vừa dứt lời thì Bang! Cạch cạch!!! Anh Hai đánh anh C chỉ vì anh ấy là “thằng bụi đời dám hỗn láo với anh” anh Hai đi chiếc giày đinh đen láng cóng – mũi nhọn – anh cố gắng đá anh C bằng mũi của đôi giày đó. Còn anh C thì trước giờ học võ, mới thấy anh Hai tung chưởng anh vội vàng dơ tay chống cú xông pha của anh Hai đồng thời chân anh gạt chiếc ghế để nó đổ về phía anh Hai…tôi vẫn im lặng…Sau đó anh Hai bỏ đi lấy xe đi vào sân bay và tối đó anh ngủ lại cơ quan.

Sáng ngày hôm sau anh C đi làm ở dưới Tân Bình, anh Hai từ cơ quan về vẫn hầm hầm im lặng. Anh tịch thu hết chìa khóa nhà, chìa khóa tủ, chìa khóa cổng – tất tần tật các loại chìa khóa mà anh đã đưa cho tôi giữ trước đây, tiếp sau đó anh bỏ hết tất cả TV, gạo, nồi, chảo, dầu, 2 bếp dầu vào trong tủ khóa lại và anh lại lấy xe đi. Trưa anh không về, xế chiều khoảng 3h anh về tra hỏi tôi rằng “thằng bụi đời hôm nay có ghé về đây không”? và sau đó anh đi ra tiệm mua cho tôi một hộp cơm sườn chiên. Anh bảo “thằng bụi đời nó bảo nó nuôi mày mà từ sáng giờ nó không ghé cho mày ăn à? Nuôi thế thì sao gọi là nuôi được?” sau đó anh bảo anh sẽ cho tôi đi học lại với điều kiện tôi phải bảo anh C dọn ra ngoài ở hẳn và không về nhà anh Hai nữa, anh còn bảo tôi rằng đừng tin thằng bụi đời, tối qua anh tí nữa thì đá cho cho nó thủng ruột...sau khi tắm giặt xong anh lại lấy xe đi còn chị Hằng thì anh bảo về nhà cô chú chị ấy ở khi nào xong việc anh sang đón. Tối đó sau khi anh C đi làm về, hai anh em tôi lại phải ăn cơm hộp vì chả có gạo cũng chả có bếp mà nấu ăn, tất nhiên tôi cũng kể cho anh C nghe việc anh Hai đã nói những gì với tôi. Hôm sau, hôm sau nữa một ngày tôi chỉ ăn một bữa khi nào anh Hai mua cơm về cho tôi, còn lại tôi nhịn đói hoặc là ban ngày tôi không có chìa khóa ra ngoài,hoặc là tôi không có bếp. Sau ba hôm liên tiếp như thế anh Hai mắng cho anh C và chính thức đuổi anh ra khỏi nhà. Anh C đồng ý với điều kiện anh Hai phải lo cho tôi đi học – thỏa thuận coi như đã ngầm ký kết. Tôi lại có được tự do với chìa khóa, với xe đạp, với các buổi học và cả với Thầy với bạn.

Thời gian này tôi hay mời Hường (người tiền giang làm thư ký kiêm tạp vụ cho công ty lương thực TG, chi nhánh HCM) tới nhà chơi. Hường học chung lớp anh văn với tôi, ban ngày thì Hường hay đi chợ nấu nướng cho toàn nhân viên công ty, rảnh rang thì làm sổ sách, tối thì đi học anh văn. Chúng tôi đã biết nhau từ đầu khóa học và lúc này chơi khá thân. Những lúc rảnh Hường hay ghé nhà tôi hỏi bài anh văn, hay hỏi tôi cách phát âm và cả ngữ pháp. Phần vì tôi có bạn để chuyện trò, phần vì mỗi lần Hường ghé thăm tôi anh Hai đều rất hồ hởi, dễ chịu, phần vì nó hay khen tôi học giỏi trước mặt anh và tôi tin rằng đó cũng là một động lức thúc đẩy anh Hai cho tôi đi học. Không hiểu sao càng ngày Hường càng hay ghé nhà tôi hơn, nhất là các buổi trưa. Tôi rất thích vì tất nhiên mỗi lần như thế thì anh Hai rất vui vẻ với tôi, có lần sau vài câu hỏi han chuyện trò thì anh lấy xe đi để lại sự riêng tư  cho tôi và Hường, cũng có nhiều lần  anh cho tôi tiền đi mua trái cây hoặc kem về tiếp bạn, sau khi mua xong tiền dư tôi đưa lại cho anh thì anh bảo tôi giữ lấy mà tiêu, anh hào phóng thế!!!!  nói chúng sự có mặt của Hường như một làn gió mát nó làm dịu cái sự ngột ngạt khô cằn giữa anh và tôi…

Bạn biết không? 10++ năm sau tức là năm 2006 khi tôi đi may áo cưới ở nhà chị Hân, chị này là bạn rất thân của Hường, họ nhận nhau là chị em kết nghĩa. Chị kể cho tôi nghe chuyện của Hường bây giờ vì chúng tôi chả liên lạc với nhau, và ...chị hỏi tôi rằng "em có biết tại sao ngày xưa H hay ghé nhà em buổi trưa không?" tôi bảo nó ghé nhà em học anh văn xuốt, nó hay hỏi bài em. Chị bảo em đúng là ngây thơ quá, những lần em đi mua kem và trái cây là những lần họ ân ái làm tình với nhau đấy, đó cũng là lý do tại sao Hường hay ghé nhà anh Hai em vào buổi trưa...

Bạn biết không? Chị Hân, Hường và tôi cả ba cùng biết nhau trong lớp học anh văn. Sau khi thi xong chứng chỉ B tôi nghỉ học. Hường và Hân trở nên thân nhau hơn. Tôi vật lộn với cơm áo gạo tiền mà quên hết bạn bè. Mãi nhiều năm sau khi tôi làm ở Bệnh viện SG thì gặp lại chị Hân, chị làm y tá ở đó và tình bạn chúng tôi kết nối lại. Chị Hân cho Hường số đt của tôi và chúng tôi nói chuyện điện thoại với nhau một lần vào năm 2004 nhưng tôi chủ động cắt đứt liên lạc, vì Hường lúc nào cũng hỏi thăm về anh Hai, một lần tiếp sau đó nữa Hường có gọi cho tôi hỏi họ và tên đầy đủ của anh Hai là gì để H tới sân bay kiếm nhờ có chút việc, tôi giả bộ máy tôi hết bin và tôi cắt đứt với Hường từ dạo đó. Năm 2006 sau khi nghe chị Hân kể về Hường và anh Hai tôi - tôi thật sự shock...thật kinh tởm...

Thursday, 12 November 2009

CPLHK - 13. Nước mắt chan cơm

Tôi dần dà trở thành một con người đầy ích kỷ và  hẹp hòi, sau vài lần giặt dũ, ủi đồ, hầu hạ cả cho bạn gái của anh tôi đâm ra ghét cô ta. Có một vài lần tôi chỉ giặt quần áo của anh mà không giặt quần áo của chị thế là tôi bị anh mắng, nhục như một con chó. Nhưng cũng kể từ đó chị tự giặt quần áo của chị, còn tôi giặt quần áo của anh nhưng phải ủi đồ cho cả anh và chị mục đích là tiết kiệm điện. Có một lần khi tôi đang ủi cái áo trắng tinh của anh (anh đi làm mặc quần đen áo trắng) thì có một con kiến gió(**) nó bò ngang qua, tôi rũ rũ cho con kiến nó bay đi mà nó cũng chẳng bay thay vào đó nó cứ bò ngang lại bò dọc cứ như thể nó đang cố gắng chế giễu tôi, tức mình tôi ủi nó luôn! Kết quả là cái áo của anh bị một cái chấm đen vì con kiến đó. Sau lần đó anh cũng chửi mắng cho tôi một thôi một hồi…tôi vẫn cứ  cúi đầu mím môi im lặng…

Bạn biết đấy, trước giờ nhà chỉ có mỗi hai anh em tôi anh đưa cho tôi mỗi ngày mười ngàn đồng (10.000vnd) đi chợ nấu nướng. Có những hôm anh trực ở cơ quan thì anh chỉ về nhà ăn bữa tối, còn bữa trưa anh không về. Nhưng kể từ khi có chị tức là ba cái miệng ăn anh cũng vẫn chỉ đưa cho tôi mười ngàn đi chợ một ngày. Nếu bữa trưa là thịt heo thì bữa tối phải đổi món là thịt gà, hoặc đậu hũ, hoặc cá, chứ không thể trưa và chiều cùng một món thịt được. Chỉ vì khi tôi mua thịt heo tôi mua hết bảy ngàn rồi còn lại ba ngàn thì một ngàn mớ rau muống, một ngày mớ rau đay + mồng tơi, năm trăm hành ngò cho thịt heo và năm trăm quả chanh cho nước luộc rau muống chẳng hạn. Phải nói là rất khó. Thì bữa cơm đó tôi vừa ăn vừa bị chửi ngay tại bàn ăn cơm từ khi cả ba chúng tôi bắt đầu ngồi xuống cho đến khi anh đứng dậy anh vẫn cứ chửi chỉ vì là tôi nhà quê ngu không biết tính toán vì tôi trưa cũng thịt heo tối lại cũng thịt heo….

Sau một lần bị chửi thế thì rút kinh nghiệm, nếu sáng là thịt heo chiều tôi mua đậu hũ về chiên vàng (rán vàng) đậu hũ thì rẻ hơn thịt nhiều, nếu thịt cần ít nhất là bốn ngàn thì đậu hũ chỉ cần hai ngàn thì có đến 6 miếng to đùng… nhưng nếu cứ ngày nào cũng lặp lại thì ngán chết lại phải chuyển đổi sang cá thôi. Cá biển thì rẻ, nói chung chỉ cần ba ngàn là được 2 con cho một bữa tối rồi, nhưng sau khi chiên vàng anh chê “cá biển tanh” anh muốn tôi mua cá trắm, cá nước ngọt, cá chép, cá lóc cơ, tôi bảo rằng tôi không thể mua được với mười ngàn đồng mà cho hai bữa khác nhau như thế. Nếu tôi mua một con cá lóc mười ngàn đồng có nghĩa là tôi sẽ không có tiền mua rau gì khác. Có một lần tôi mua cá rô phi vì chị Ngân cũng mua, cá rô phi thì rẻ hơn cá chép/cá lóc, nếu cần tới mười ngàn mua cá lóc thì tôi chỉ cần bốn ngàn là mua được ba con cá rô phi to, hoặc bốn con cá rô phi nhỡ/nhỏ. Tôi hý hửng tưởng rằng đã chắt chiu cân đo chợ búa chu đáo lại vừa có cả thịt gà lại vừa có cá cho hai bữa khác nhau, nhất là tôi đã chiên cá rô phi thật vàng ròn tan, với nước mắm chua ngọt học cách pha được của chị Liên nhưng tôi nhầm, vì anh chúa ghét cá rô phi chỉ vì chúng lắm xương, khó ăn, ăn dễ hóc, vừa ăn vừa nhằn xương mất ngon, v..v…hàng trăm cái lý do mà một người ăn uống nhậu nhẹt sành điệu có thể đặt ra. Lại một lần nữa cứ câu chày câu chọt tôi bị chửi xuốt bữa cơm.

Có lần tôi nhanh chóng chan canh húp vội bát cơm rồi đi thẳng lên phòng khách để tránh những câu sỉa sói, cũng có lần tôi dền dứ thật lâu cốt sao họ xong nhanh chóng để tôi ngồi ăn một mình cho thanh thản. Cũng có lần tôi dùng gói gia vị trong gói mì tôm (gồm muối/đường/bột ngọt? trộn lại) trộn ăn với cơm thì ngay lập tức anh mắng cho một trận anh bảo rằng tôi đang cố bôi bác anh vì anh nghèo nên tôi phải ăn cơm với muối. Mặc cho tôi giải thích rằng tôi rất thích ăn bánh mì hoặc cơm chấm với muối gia vị của mì tôm anh cũng không nghe và bắt tôi phải đổ chén cơm đi, lấy chén khác ăn cho đàng hoàng.

Cũng có vài lần anh đưa tiền cho tôi đi chợ, nhưng ngày hôm đó anh trực ở cơ quan, trưa kg về, tối anh đi nhậu mà không cho tôi biết, nên bữa tối tôi vẫn cứ nấu. Sáng hôm sau tôi hỏi “anh đưa tiền cho em đi chợ” thì ngay lập tức anh sẽ bảo rằng tiền hôm qua tao đưa đâu? sau khi giải thích rằng tiền hôm qua đi mua cái đó cái đó, món đó món đó, giờ thịt vẫn còn nhưng rau sau khi đã nấu thì đổ đi chứ kg thể nấu lại…

Sau vài ba lần như thế anh phát cho tôi cuốn sổ kiểu tập học sinh, anh bắt tôi hàng ngày đi chợ mua gì hết bao nhiêu tôi phải ghi vào đó, kể cả hai trăm đồng mua hành, hai trăm đồng mua ngò, cuối mỗi ngày đưa cho anh kiểm tra và ký tên vào. Chuyện đó kéo dài cho tới khi tôi dùng hết cuốn sổ đó. Anh bảo không phải anh tiếc gì mà đó là một cách dạy tôi tiêu tiền, bởi vì nếu cứ chiều chuộng tôi, cho tôi thật nhiều tiền thì tôi sẽ trở nên hư hỏng, trở nên chơi bời và tệ hơn là nghiện ngập xì ke ma túy hút chích, gái gú..vv..chính vì thế nên anh phải rèn rũa tôi, dạy cho tôi cách chắt chiu tính toán…

Mối quan hệ của tôi và chị Hằng ngày càng trở nên gay gắt, tôi ghét chị ra mặt, và chị cũng coi tôi là rác. Ngay từ đầu chị đã không tôn trọng tôi, nhất là lần đầu tôi từ chối mở cửa cho chị vào nhà, và sau những lần tôi không giặt đồ cho chị và nhất là anh Hai tôi cứ mắng chửi thậm tệ, thành ra với chị, tôi chỉ là cây tầm gửi của anh Hai, và tôi đương nhiên là cái gai trong mắt chị…

Tôi thì ngoài những việc vặt vãnh hàng ngày thì chỉ chú tâm vào chuyện học hành, lúc này tôi chuẩn bị thi tiếng anh Chứng chỉ A rồi. Các ngày 3,5,7 tôi chỉ nhanh chóng nấu cơm chiều xong, dọn sẵn để trên bàn, khi họ ngồi vào bàn ăn cũng là lúc tôi sách xe đi học. Bàn ăn cơm ở dưới bếp cách giường tôi hai mét được kê sát dính liền với bờ tường để tiết kiệm tối đa lối đi. Khi tôi đi học về thì mười lần hết chín lần là canh thì còn lại nửa tô, cá thì còn lại nửa con nằm chơ hơ phần xương, nếu muốn ăn phần thịt thì sẽ phải lật qua phần bên kia, hoặc canh thì còn khoảng một muôi (muỗng lớn), thịt gà, hoặc thịt heo chỉ còn lại có cái đĩa trống trơn, đâu đó xót lại vài cọng hành lá đã tái chín, hoặc cháy xém. Chiếc lồng bàn vẫn nằm một xó không ai có đủ nhân từ và độ lượng để có thể với chiếc lồng bàn ụp lên trên những gì còn xót lại đó. Và khi tôi vừa bật đèn sáng lên thì thạch xùng bốn năm con chẹt chẹt chẹt chạy tán loạn. Có con “bay” từ mép tô canh lên tường để tránh tôi. Tôi vốn rất ghét thạch thùng, ngoài cái âm thanh lét chét khi chúng tranh giành nhau thức ăn mà mỗi lần nghe tôi đều liên tưởng tới mẹ thì tôi ghét cái mùi phân của chúng. Chúng được trộn lẫn hai màu trắng và đen và cái mùi thì rất đặc trưng mà nếu bạn để ý, bạn sẽ thấy nó có mùi như là Ibuprofin gel (gel giảm đau dùng ngoài da – thật đấy!)

Đấy, những lần như thế thì tôi lấy chén ăn cơm, không ăn thì đói, chả có tiền mà ăn ngoài. Mặc dù tôi nấu nướng như thế nhưng tôi phải đi kiếm chai nước mắm rót một chút ra rồi dưới vào cơm, vì tôi sợ ăn chung với thạch thùng, chỉ cần nghĩ cái đuôi nó ngoáy ngoáy (dù là đuôi nó đã đứt lìa nó vẫn ngoáy được), nó có một chút “nhựa” mà y học người ta gọi là “cold blood” “white blood” là tôi đã muốn ói rồi. Những lần như thế, ngồi nhai bát cơm mà nước mắt tôi chảy thành hàng. Nó cứ tuôn ra thôi, tôi chả dám khóc thành tiếng. Nước mắt cứ lặng lẽ, vừa vừa thì chỉ ứa ra đấy, nhưng cao độ hơn nó cứ nối đuôi nhau rơi xuống, rơi xuống môi, rơi xuống chén cơm….và tôi hiểu đó là nước mắt chan cơm.

Bạn biết không? đã có lần anh (hoặc chị Hằng) đã cố ý thử lòng tham của tôi bằng cách “đánh rơi” tờ mười ngàn đồng đỏ chói ở ngay dưới gấm ghế sa lông nơi phòng khách, bởi vì tôi là đứa ở nhà cả ngày, quét nhà, lau nhà. Một buổi trưa khi tôi nằm ghế đọc báo, anh và chị ôm nhau ngủ trưa thì vô tình tôi nhìn thấy tờ mười ngàn đồng ấy. Tôi nói vọng vào bảo “anh hay chị Hằng có ai đánh rơi tiền không? em nhìn thấy tiền ở dưới gầm ghế góc bàn này” anh hỏi lại: “ ở đâu?, bao nhiêu? Và sau đó anh bảo “cho mày đấy” tôi tất nhiên sướng run! Vì ngoài tết anh lì xì cho một trăm ngàn thì ngoài ra tôi không có bất cứ một khoản tiền nào khác, thi thoảng anh C ghé chơi lúc thì cho tôi vài ba ngàn, khi thì mười hay hai mươi ngàn. Bạn biết đấy, là phụ nữ kinh kỳ hàng tháng và băng vệ sinh đã tốn ít nhất là năm ngàn đồng. Chưa kể khi chiếc quần lót đã cũ, chun giãn ra mà khi mặc nó xệ xuống ngang mông đít ấy, đó là lúc ta cần quần lót mới rồi! và cũng ít nhất là ba ngàn đồng một cái.

Bạn biết không? cho đến bây giờ, lâu lâu nếu chàng đi đâu vắng nhà, hoặc bữa trưa ngày tôi nghỉ ở nhà mà tôi có cơm nguội, thì nhất định tôi chỉ bỏ một chén cơm vào microwave hâm nóng, rắc chút muối gia vị của mì gói lên, ăn, xong! Ngon cực kỳ và tôi rất enjoy it

PS: ***kiến gió loại kiến rất nhỏ, thường hay ở các hũ/túi đựng đường.

 

Thursday, 5 November 2009

CPLHK - 12. Con thú bị thương

Lúc còn nhỏ nhất là từ cái vụ chân của  tôi bố hay nói rằng sau này bố chết ở với anh  trai và chị dâu,  chân cụt mà không làm cho chúng nó thì nước mắt chan cơm con ạ, tôi tuyệt nhiên chả hiểu cái lý thuyết nước mắt chan cơm là thế nào, cứ thế tôi lớn dần theo ngày tháng trôi theo dòng đời. Mãi cho đến khi ở SG vài năm với anh Hai tôi mới hiểu nước mắt chan cơm là thế nào.

Bạn biết đấy, đàn ông con trai việt nam cứ 10 thằng thì hết tám thằng gia trưởng và độc đoán. Nhất là các thế hệ đi trước già già lại là xuất thân từ lính, con nhà lính, ăn cơm lính, lớn lên là lính, và có nguồn gốc bắc kỳ và là xếp lớn có đến hàng trăm nhân viên dưới quyền thì thôi rồi! anh Hai tôi là một trong số đó. 

Anh có bề ngoài lịch lãm, tròn tròn, mập mập, lúc đó anh còn trắng trẻo tiền lúc nào cũng rủng rỉnh. Khi anh còn hẹn hò yêu đương với chị Liên thì đám đồng nghiệp của anh ai cũng chê là có tiền lại là trai tân mà phải đi yêu “mẹ sề” vì có rất nhiều đồng nghiệp cứ gán ghép mai mối em gái, chị gái cho anh nhưng ai anh cũng chê cả… lâu dần những lời nói bông đùa mẹ sề đó anh Hai quyết định chia tay với chị Liên. Người yêu kế tiếp của anh là chị Hảo, nhưng mà chị này không được xinh cho lắm lại lùn, nên sau hai tháng quen anh cho đi tàu bay giấy. Dù chia tay rồi nhưng chị Hảo này hay ghé nhà tôi chơi nhất là vào các buổi trưa khi chỉ có mình tôi ở nhà. Có vài lần tôi mở cửa cho chị vào và hai chị em tán dóc thì buổi chiều đi làm về anh Hai sẽ la mắng tôi rằng “ khi anh đi vắng thì không được mở cổng cho ai, bất kể người lạ hay quen”. Tôi thấy thật khó xử vì vài ngày trước đó khi họ còn yêu nhau thì tôi và chị chuyện trò vui vẻ, giờ họ chia tay thì tôi cũng phải đóng vai “tôi chẳng quen biết chị là ai” thật là bực mình. Anh Hai mỗi lần sau khi mắng tôi thì rất lầm lì, nếu tôi có cố tình hỏi gì để khỏa lấp cái bóng đen u ám ấy thì anh cũng chẳng thèm trả lời hoặc sẽ là một câu nặng trịch kiểu “ tao biết đâu ấy” và tôi thì cứ như con thú bị thương cứ cố né tránh, lâu dần tôi trở nên lì lợm theo kiểu sau khi anh la mắng xong thì tôi sẽ im lặng, không thanh minh, không cố gắng bắt chuyện, không ngồi coi TV cùng, thay vào đó tôi xuống bếp ngồi ở giường một mình chờ cho đến khi nào anh đi làm (nhiều khi anh đi trực đêm ngủ tại trong sân bay – vì anh có phòng riêng ở đó), hoặc là cho đến khi nào anh tắt đèn đi ngủ. Tôi cũng không được phép ngồi ở giường đọc sách hay làm bất cứ điều gì đó khi mà anh đã tắt đèn đi ngủ vì ánh đèn sáng hắt vào giường anh cho dù anh đã có màn gió che kín. 

Cũng vào dịp đó anh đi đám cưới người “đồng hương” anh quen. Nói đồng hương chứ nhà ông bà này gốc dân tộc ở tận cao bằng, quê tôi ở thái nguyên, cách xa hàng trăm cây số, thái nguyên tôi chẳng gì cũng toàn người kinh, là thành phố, cao bằng toàn dân tộc nói tiếng kinh không sõi, đồng hương giề? Thế nhưng anh thân ông bà ý lắm. Nhà ông bà đồng hương đó cũng ở đường tô hiến thành nhưng khác hẻm, cách xa nhà anh chừng 5 phút đi xe máy. (nhà anh ở hém 132 thì nhà ông bà đồng hương ở hẻm 149)

Hôm đám cưới anh được sắp đặt ngồi kế bên và được tiếp bởi cô cháu gái ông bà đồng hương tên Hằng – sinh năm 1973. Cô này thì trắng, gái dân tộc ớm nắng đứa đéo nào chả trắng?! mới ở quê cao bằng vào SG được hai tháng -  đi làm may thâm đít ở công ty may Lobomex của Hàn quốc. Cô này cao hơn tôi một chút, da trắng nõn nà, hoạt bát. Mặt hơi gãy, mắt sắc hai mí nhưng bụp. Họ nhanh chóng kết bạn và trao đổi số điện thoại địa chỉ cho nhau. Ngay hôm sau đám cưới một ngày  lúc 5h chiều chị Hằng này đi xe đạp đến gõ cửa khi tôi ở nhà một mình: “em ơi đây có phải nhà anh Liên không?” “dạ đúng rồi chị” tôi trả lời. “chị là bạn anh Liên, em mở cửa cho chị vào” chị nói tiếp, tôi đáp lại “dạ anh Hai em đi làm chưa về” tôi vẫn đứng trong sân, chị vẫn đứng ngoài cổng, tôi mặc nhiên không mở cổng vì anh bao giờ cũng nói với tôi rằng “bất kể người lạ người quen khi đến nhà mà không có anh ở nhà thì không được mở cổng, vì có nhiều người biết tên anh họ hay đến giả vờ và lừa đảo, hãm hiếp hoặc tệ hơn là giết em – SG này em không biết đâu nó sảy ra hàng ngày” chính vì thấm nhuần những câu nói đó tôi cứ để chị đứng ngoài tôi quay vào lăng xăng lo cho bữa tối vì lúc đó đã 5h chiều anh cũng sắp về ăn cơm. Một lúc sau xe máy xình xịch trước cổng tôi nhìn qua lan can cửa sổ thấy anh Hai về tôi vội vàng ra mở cổng, họ - hai người - đon đả chào hỏi nói chuyện, anh mời chị vào nhà và tôi lại đi pha trà…sau vài câu chuyện xã giao chị ở lại ăn bữa tối với hai anh em tôi. Cơm nước xong anh chở chị đi vòng vòng SG chơi và  tôi lại làm chủ chiếc TV…

Lúc này anh C ở dưới Tân bình với bạn cho tiện việc ca kíp, thi thoảng mới về nhà anh Hai thăm tôi. Sau lần gặp gỡ hôm đó bắt đầu từ buổi chiều hôm sau và các buổi chiều kế tiếp nhà tôi có ba người, chị Hằng đem quần áo sang ở hẳn với anh, họ ngủ chung giường, họ như ông bà chủ và tôi là một con hầu chính cống. Ngay lập tức tôi trở thành người thừa, người hầu. Tôi tuyệt nhiên không thích chị. Vì anh lúc nào cũng bảo “ đó là loại phụ nữ không đàng hoàng, anh quen là quen chơi thôi”. Tôi không thích chị bởi: chị mới biết anh tôi một ngày sang ngày thứ hai chị đã sang ở hẳn với anh tôi, chị sẵn sàng ngủ với anh tôi, chị muốn anh tôi nhưng lại không muốn lấy lòng tôi, chị yêu anh tôi nhưng lại không chăm sóc anh tôi và khi chị fuck anh tôi thì chị cho ra những chàng rên rỉ đĩ thõa mà chị biết rằng giữa phòng họ ngủ với phòng tôi chỉ cách nhau một bức tường và chỉ có cái màn gió che chắn. Nó không phải là một cái phòng bốn bức tường có cửa nẻo cẩn thận. Tôi không thích chị vì hàng ngày tôi hầu hạ anh giờ tôi phải hầu hạ thêm chị. Sáng ra tôi phải giặt quần áo cho cả hai người, chiều đến tôi phải ủi đồ cho hai người. Tôi ghét phải giặt quần áo của chị nhất là khi họ vừa fuck nhau xong khi quần lót của chị còn dính đầy những thứ nhớp nhúa….

Sáng ra bao giờ tôi cũng phải dậy sớm dắt xe máy của anh, xe đạp của chị và xe đạp của tôi ra sân rồi quét nhà, lau nhà, quét sân, rửa cứt chó ngoài sân rồi rửa ly chén. Sau khi họ đã đi làm thì tôi bắt đầu giặt đồ, đi chợ… v..v cứ thế.

Cũng có vài lần tôi bị mắng vì cái tội lau nhà lạch cạch, rửa ly chén lạch cạch, và đi đứng huỳnh huỵch khi còn quá sớm (6.30am) khi họ còn đang ngủ. Nhưng tận sâu trong đáy lòng tôi muốn khua họ dậy để họ biết rằng tôi đã thức, tôi hiện diện và nhất là tôi không muốn nghe cái rên rỉ kinh tởm ấy. Nhưng cái kế hoạch khua khoắng ấy chả thành vì sau vài lần tôi bị mắng nào là ngu, nào là vô ý thức, nào là vô học…tôi dần dà trở thành một người ích kỷ. Vâng, tôi ích kỷ, rất ích kỷ.

Tôi cứ như một con chó bị chủ đánh đòn nhiều lần, ánh mắt bao giờ cũng van lơn và khúm núm, tôi chẳng biết tương lai mình sẽ như thế nào. Chị Ngân cháu ông bà Nguyên nhà chung tường với nhà anh Hai tôi lúc này đã xin được việc làm ở Nhà máy nước suối Sapuwa trên Gò vấp. Buổi sáng chị đạp xe đi làm từ lúc 6.30. Thế là tôi theo chị, tôi cũng chẳng biết bằng một sức mạnh nào đó tôi dòng dã đạp xe theo chị đi làm, lúc đó đường Quang trung vẫn còn là đất đỏ, nó lồi lõm ổ gà, ổ voi bẩn kinh lắm. Thế mà tôi cũng theo chị khi thì hai chị em xà vào lề đường ăn gói xôi, khi thì tôi không ăn vì không có tiền dù lúc đó một gói xôi chỉ là 500 đồng hoặc 1000 đồng. Đạp xe tới xưởng chị vào làm còn tôi lại thong thả đạp xe về nhà. Tôi cứ lặp đi lặp lại cái lịch trình đó không biết bao nhiêu lần, nhiều đến nỗi tôi không nhớ nổi. Khi tôi về đến nhà có lần thì họ đã ngủ dậy và đi làm rồi, khi thi họ vẫn còn đang ở nhà và câu hỏi đầu tiên anh Hai hỏi sẽ là “ mày đi đâu về”? tôi trả lời “ em đạp xe ra ngoài tập thể dục cho khỏe”… 

Bạn có biết từ Tô hiến thành đạp xe tới văn thọ, quang trung Gò vấp hết bao xa không? tôi không biết chính xác bao nhiêu cây số nhưng hết đúng một tiếng đạp xe, tôi sẽ phải đi qua đường Phạm văn hai – Lê văn sỹ - Hoàng văn Thụ qua sân bay, qua chợ gì ở phường hai quận Tân bình quên rồi, qua nguyễn kiệm BV 175 rồi tới ngã năm chuồng chó rồi tới quang trung một đoạn xa xa mới đến lê đức thọ. …. 

Bạn biết không? cái ngã năm chuồng chó lúc đó nó vẫn còn là đất đỏ, nó bé xíu, người dân họp chợ ngay góc đường đó và bán xôi, bánh mì.. đủ thứ vì từ khúc đó đến hết 1 nửa đường Quang trung toàn là nhà máy, xí nghiệp may, nhà máy dệt quân đội..v.v.. có đến hàng ngàn công nhân ra vào. Cái ngã năm ấy ngẫu nhiên trở thành cái chợ lúc tinh mơ và tan khoảng 8h sáng.

Bây giờ cái ngã năm chuồng chó ấy có tên là Ngã năm Gò vấp, được xây lại hoành tráng, đường đất đỏ Quang trung hồi nào giờ thành Đại lộ Quang trung, nối liền từ Gò vấp tới Quận 12, nó to đùng hoành tráng lắm. Bãi rác, ổ voi, ổ chuột ngày xưa giờ nghiễm nhiên trở nên có giá đến không ngờ, nhà sách, siêu thị ồ ạt thi nhau mở…

Bạn biết không? Bữa trước coi phim tài liệu của ca sỹ Michael Jackson có đoạn Michael Jackson nói rằng: lúc còn bé khi họ còn nghèo 5 anh em ngủ chung một phòng khi anh trai của Michael dắt bạn gái về phòng thì anh ấy lập tức bắt các em phải nhắm mắt lại ngủ, và dù Michael chả buồn ngủ nhưng vẫn phải nhắm mắt lại im lặng để cho anh trai và bạn gái đó have sex với nhau, nghe xong xã nhà tôi cười hí hí tôi bảo, em cũng chả khác gì Michael đâu anh ạ, và tôi bắt đầu kể cho chồng nghe… chồng bảo em viết sách đi nhưng mà tôi bảo tôi không thể làm nổi vì khả năng viết văn của tôi có giới hạn, thô thế viết sách thì có ma nó đọc….số mình đúng là nhục như chó…

 

Sunday, 1 November 2009

CPLHK - 11. Món quà sau tết

Tết xong tôi vẫn cứ tiếp tục “sự nghiệp” quét nhà, lau nhà, đi chợ và nấu nướng. Chẳng mấy chốc lúc đó là tháng hai, anh C từ ngoài bắc vào thăm anh Hai và tôi. Như bao trai trẻ khác anh muốn lập nghiệp tại SG. Anh Hai thì nói nhiều nhưng chẳng làm được bao nhiêu, không bao giờ giúp đỡ anh em nhà, mặc dù đối với người ngoài anh cực kỳ hào phóng, cực kỳ nhiệt tình. Sau hai tháng ăn dông nằm dài, anh C quyết định nhờ bạn anh mới quen xin đi làm công nhân trong xưởng chế tạo bút bi dưới Tân bình. Công việc của một công nhân bắt buộc anh phải làm việc ca kíp. Nói chung anh C expects từ anh Hai theo kiểu anh phải giúp đỡ các em kiểu như “ một người làm quan cả họ được nhờ”. Ngược lại anh Hai thì “tao có mời nó vào đây ở với tao đâu?”…

17 tháng 6 âm lịch hàng năm là ngày giỗ mẹ, thay vì cho tôi về dự đám giỗ mẹ như đã hứa thì anh Hai đi về một mình và để tôi ở lại trông nhà. Đám giỗ xong anh trở lại, món quà anh dành cho tôi là Bố. Anh đón bố vào “chơi và an dưỡng”vài tháng, tôi thích lắm nhưng cũng cảm thấy bất lực. Ban ngày anh đi làm chỉ có tôi và bố ở nhà, tôi muốn đưa bố đi chơi đây đó nhưng chẳng dám vì anh Hai không cho tôi đưa bố đi chơi và lúc nào cũng sợ tôi không biết gì ra ngoài sợ lạc, sợ bị lừa. anh đâu biết rằng đã nhiều lần tôi và chị Ngân hàng xóm đã thám hiểm hết SG từ quận này tới quận kia, từ kỳ hòa cho tới đầm sen chỗ nào tôi cũng biết cả. Bố luôn nói rằng ước gì bố được nhìn thầy biển và được ngắm hoàng hôn trên biển một lần vì theo những trang sách vần thơ thì biển mênh mông lắm mà bố chưa được tận mắt nhìn cái mênh mông ấy lần nào. Tôi nói với anh Hai điều đó và anh Hai hứa hẹn là sẽ cho cả nhà đi biển Vũng tàu vào ngày lễ mồng 2 tháng 9. Sau bao nhiêu hứa hẹn thì ngày lễ đó một mình anh đi cùng với vài nhân viên trong cơ quan anh vì một trong chúng có cả bà chị gái đi theo và họ đang cố gắng mai mối cho anh, hai ngày sau lễ anh mới về mặc cho bố và tôi lo lắng ngóng trông…

Đã vài tháng  ở SG với chúng tôi tất cả bố chiêm ngưỡng về SG thì là chỉ từ nhà ra chợ Hòa hưng với tôi, chấm hết! Bố bảo bố cảm thấy như bị tù giam lỏng y như “Chu văn Tấn” lúc này bố ngán ngẩm rồi đòi về. Anh Hai cố gắng giữ bố ở lại cho đến tết nhưng đến tháng 10 bố bảo bố không thể ở thêm được nữa, miền quê mùa này gặt hái bận rộn lắm. Tiễn bố ra phi trường cũng là anh, tôi không được phép đi vì tôi là con nít. Anh chở bố vào sân bay, đưa bố ra máy bay tìm đúng chỗ của mình rồi để bố bay về HN một mình. Anh B đã chờ sẵn bố ở ngoài sân bay Nội bài và đón bố về.

Trong khoảng thời gian ở SG với chúng tôi bố thấy tôi đã ở SG một năm rồi nhưng học hành đâu chả thấy, may vá đâu chả thấy, sự nghiệp đâu chả thấy, thay vào đó tôi chỉ như một người giúp việc không lương không hơn không kém, vì thế trước lúc dời SG bố bắt anh một lần nữa phải hứa là sẽ lo cho tôi và cho tôi học hành đàng hoàng, nếu không bố sẽ đưa tôi về quê cùng bố. Nhờ có bố thúc đẩy nên anh Hai bảo tôi tự đi tìm lớp học, tôi đơn thân độc mã đạp xe ra Sư vạn hạnh và tìm lớp học. Trung tâm ngoại ngữ đại học dân lập là cái tên của trường tôi học lúc bấy giờ, tôi nhanh chóng yêu thích các buổi tối 3,5,7. Tôi đã cố gắng nhiều lắm. Thầy giáo của tôi là một người đứng tuổi, mập mạp, trắng trẻo đi du học ở mỹ về tên là Trần Viết Tâm. Tôi đơn giản là hay nói, lại ngồi bàn đầu, tôi nhanh nhẹn không mắc cỡ một chút nào. Ví dụ thầy có hỏi câu gì khi cả lớp còn đang một là có đứa biết nhưng vì mắc cỡ không dám nói, hai là chúng nó không biết thì tôi đã có câu trả lời. Tôi và thầy rất hợp gu. Tôi thích thầy vô cùng vì với thầy tôi cứ như một đứa con gái bé bỏng. Dù bất cứ câu hỏi nào thầy đặt ra người đầu tiên được hỏi sẽ là tôi, và việc đầu tiên là thầy xuống cốc nhẹ vào đầu tôi hoặc là gõ nhẹ lên vai tôi và cũng đích thị là tôi hoặc chỉ là tôi nhanh nhẹn cho thầy câu trả lời. Cứ thế thầy tung tôi hứng hoặc là thầy hứng tôi tung. Có một lần môn nghe hiểu thầy cho chúng tôi nghe băng casette qua một lượt và bắt chúng tôi nhắc lại chả đứa nào làm được, tôi cũng méo mặt vì nghe không ra, sau khi thầy đã cho nghe đi nghe lại năm lần cũng chả có ai nghe ra thầy nói đoạn đó ra cho chúng tôi và việc chúng tôi là chỉ nghe cái tên… sau một hồi chả ai nghe ra thì thầy xuống ngồi kế bên tôi rồi hỏi tôi “nhóc cưng của tôi nghe được gì không?..vờ laa..?” (Vladimir…) tôi trả lời: “ ….ummm vờ la đi mia pút tin thầy ơi” =)=))=)) chỉ chờ có thế tôi và thầy và cả lũ trong lớp được một trận cười sảng khoái, tất nhiên thầy không quên cốc nhẹ vào đầu tôi và cái nháy mắt hóm hỉnh. Tất nhiên tôi bí thế bịa ra cái tên của tổng thống nga thôi chứ thực tế nó là một cái tên nga là Vladimir Khovnovd gì đó, tôi chả biết viết như thế nào.Tôi thích thầy vì thầy cho tôi cái cảm giác tôi thật là đặc biệt, tôi được chú ý ,  thầy quý tôi vì là tôi nhanh nhẹn? và vì là tôi nổi trội nhất trong lớp. Tôi biết chắc 100% là như thế. Chính vì thầy đặc biệt đối với tôi như thế cho nên tôi lại càng cố gắng học để giỏi hơn để không phụ lòng thầy. Dần dà ngày qua ngày tôi chỉ mong nó trôi qua thật nhanh để đến thứ 3,5,7. Khi ở nhà và  khi đến lớp tôi hoàn toàn là hai con người khác hẳn. Ở lớp tôi năng động, hay nói, lém lỉnh được thầy giáo cưng, được bạn bè quí mến thì ở nhà tôi rất im lặng, phục tùng và cảm thấy mình chỉ như một hạt bụi…

Thời gian này mối quan hệ giữa anh Hai và chị Liên đã dạn nứt. Chị chỉ ghé thăm tôi khi nghe tin bố tôi vào chơi. Chị nói với tôi rằng anh có bồ khác, anh nghe nhân viên và chê chị là “mẹ sề”. Tôi im lặng vì không biết động viên hay chia sẻ với chị như thế nào bởi vì tôi chỉ là một đứa con nít…

Bạn biết không? một tháng sau anh đưa một chị khác về nhà tên là Hảo, chị này lùn, mập mạp không được cao và thanh mảnh như chị Liên kia. Mặt chị có nhiều mụn, chị là kỹ sư cầu đường. Chị độc thân cũng thuộc dạng quá lứa nhỡ thì, hình thức trung bình kém. Chị ghé nhà tôi nhiều lần ăn trưa, và thi thoảng ăn tối. Có một lần bữa trưa anh Hai không về ăn cơm chỉ có tôi và chị, chị kể: “ em biết không, anh trai của em kiêu căng lắm, bữa nọ ngồi ăn phở anh nắm tay chị, là con gái chị cũng phải ra vẻ bẽn lẽn và kho khó một tí thế là chị rụt tay lại em biết anh nói gì không?” mắt tôi chớp trả lời “dạ, không”. Chị nói tiếp : “ anh ấy nói ngay già rồi mà còn bày đặt kiêu” tôi sững sờ…tôi không biết nên nói sao với chị, tôi nên vào phe chị để cố gắng bảo vệ chị? Hay là tôi nên vào phe anh Hai? Tôi ngượng nghịu trả lời “ trời đất ơi, thật há chị?”…