Anh Hai lúc đó có người yêu tên là Liên (người gốc là campuchia) nhà ở nguyễn kiệm – gò vấp. Chị từng là y tá trong quân đội – họ biết nhau khi anh Hai đang trong chiến tuyến chống polpot và bị thương. Chị là người băng bó vết thương và chăm sóc cho anh, sau này khi chế độ polpol giải tán anh được điều về SG và chị cũng theo anh. Và họ yêu nhau từ thời đó. Tôi nghe kể rằng chị đã có gia đình và 2 con – gái sinh năm 1977 – trai sinh năm 1988 – chồng chị là người miên và họ ly dị nhau từ đời tám hoánh nào rồi – tôi chẳng muốn đi sâu cũng chẳng quan tâm. Trước lúc đón tôi vào ở chung thì anh Hai thường trực ở cơ quan, anh có phòng riêng ở cơ quan và chỉ cuối tuần thì ở nhà chị Liên này. Từ khi tôi vào ở chung thì cuối tuần chị Liên ghé chơi thăm tôi, thi thoảng chị chở tôi tới nhà chị và tôi sẽ chơi cả ngày ở đó đến trưa và chiều anh Hai tôi sẽ ghé nhà chị ăn cơm và tối thì chở tôi về nhà ở Quận 10. Phải công nhận chị là người đàng hoàng tử tế nhất trong lũ bạn gái của anh Hai tôi được biết. Tôi quý chị lắm, và cũng chính nhờ chị cho nên tôi biết nấu ăn kiểu miền nam, tôi hiểu biết thêm về ngôn ngữ miền nam, và cả cách lau nhà vì tôi chưa bao giờ “được” lau nhà trước đó.
Anh Hai mua cho tôi chiếc xe đạp trung quốc màu đỏ, tôi thích lắm. Hàng ngày tôi đi chợ bằng xe đạp, tôi đi học tiếng anh vào các buổi tối 2,4,6 bằng xe đạp. Giáp với nhà anh Hai tôi bên tay trái là nhà ông bà Nguyên, chung tường. Ông bà có cô cháu gái tên Ngân lớn hơn tôi 3 tuổi, tôi nhanh chóng thân với chị và tuyệt nhiên chị là best friend của tôi lúc đó. Có những cuối tuần hoặc các buổi chiều nhất là khi trời vừa mưa xong, đường xá còn "thơm" mùi mưa thì tôi và chị cùng nhau khám phá sài gòn. Tôi còn ngơ ngác, gặp chị cũng chẳng đi ra đường bao giờ cho nên chả biết đường đi đâu ngoài việc từ nhà ra chợ Hòa Hưng. Tôi và chị bắt đầu đạp xe từ nhà tôi ra chợ Nguyễn Tri Phương, Sư Vạn Hạnh rồi vòng vèo thế nào nó ra tận cầu công lý nguyển văn trỗi và về nhà! Cả hai chị em thích thú vô cùng vì cả hai đã cùng nhau khám phá mà về đến nhà vẫn không bị lạc. Chị lúc đó chỉ ờ nhà chăm sóc ông bà – ông là nhà báo còn bà thì bệnh thận gì đó, yếu chẳng ra ngoài được, cũng phải kiêng nước hoàn toàn. Vì thế chị dường như là chỉ ăn,đi chợ, giặt dũ và chăm sóc bà. Tôi thì cũng chả khá hơn, sáng ra hai chị em rủ nhau đi chợ, về nhà thì quét nhà, lau nhà giặt dũ, ủi đồ, coi TV, đọc báo, tối thứ 2,4,6 thì đi học tiếng anh từ 7h đến 8h tối mới về..nói chung đó là khoảng thời gian tĩnh lặng nhất…
... Chẳng mấy chốc đã đến tết, tôi đã ở SG một năm rồi. Nhưng tất cả tôi lãnh hội được thì chỉ là 2 khóa học tiếng anh (từ bài 1 đến bài 20). Cái “Trung tâm ngoại ngữ ĐHSP” ở trường Thiên hộ dương đó nó nổi tiếng đến nỗi sau hai khóa học cả lớp tui học chỉ có 2 người - trong đó có tôi!. Chính vì vậy trung tâm đóng cửa vì chưa chiêu đủ học sinh để mở một lớp học! Tất nhiên anh Hai tôi mang tiếng ở SG 20+ năm vậy chứ mà hỏi về trường nào, cái gì, ở đâu tốt là mù tịt! Ngay cả đường trần hưng đạo Q.1 anh cũng không biết nó nằm ở đâu, vì lúc nào cũng “mấy thằng lính nó biết, nó lo– mình cần gì lo”
Tết đến, tôi xin anh Hai cho tôi về quê ăn tết, vì trước khi đi tôi đã hứa với chúng bạn rằng tết tôi về (tôi lúc đó có hai cô bạn rất thân chung xóm tên Hà và Toàn – cả 3 chúng tôi đi đâu cũng có nhau) cho nên đã 1 năm rồi tôi nôn nao chỉ muốn được gặp lại chúng bạn. Sau khi hỏi anh Hai thì câu đầu tiên anh nói “tiền đâu mà về? muốn về thì đi bộ về, ai cấm?” mặt tôi xị ra một đống, lòng tôi tan nát… Tết năm đó là cái tết đầu tiên tôi xa nhà, cái tết đầu tiên tôi thấu hiểu sự cô đơn, cái tết đầu tiên tôi vất vả, và cũng là cái tết đầu tiên tôi gánh vác trách nhiệm nặng nề. Đi sắm tết thì phần lớn là anh sắm, nhưng khi bày biện mâm quả, rồi nấu ăn, làm thịt gà, tôi một đứa con gái mới lớn trước giờ ở quê chị dâu làm. Có làm gì thì tôi cũng chỉ là phụ họa chứ chưa bao giờ đứng ra nấu cái này, làm cái kia. Tôi cứ lóng nga lóng ngóng như con loi choi vậy.
Anh Hai thì có nhiều nhân viên dưới quyền mà anh gọi là “lính” cứ tết đến thì quà cáp gà qué đầy hết cả. Tôi ghét nhất là họ đem biếu anh những con gà “chất lượng” mà phải đặt mới có. Nhưng nhà thì chật hẹp nhà vệ sinh cũng chật hẹp chứ làm gì có khoảng trống như nhà người ta đâu, thế mà vẫn phải nhốt 4,5 con gà to chình ình, ỉa đái tè le trong cái góc bếp chật hẹp ấy. Sáng ra tôi ngoài việc quét nhà lau nhà giờ còn việc cọ rửa cứt gà nữa. Tôi chỉ mong thịt quách hay cho quách mấy con gà ấy đi cho rồi nhưng khốn nỗi thịt thì đã đầy tủ lạnh rồi, giờ thịt gà thì không có chỗ để nên phải giữ chúng ở đó đến tận ngoài tết mới thịtL.
Thông thường khi anh đi đâu về bất kể giờ nào, tôi đang làm gì, hễ cứ nghe tiếng xe máy lịch xịch đằng trước cổng thì tôi phải ra mở cổng ngay. Vì một lý do nào đó mà tôi không ra mở thì lập tức mặt anh sẽ hầm hầm lại và nói: “làm gì mà không ra mở cổng” trước khi tôi kịp chào “anh mới về à”.
Anh là một người đàn ông việt nam bảo thủ có chức, có tiền, khó tính, bossy điển hình. Bề ngoài thì anh rất gây ấn tượng vì anh mập mạp, phúc hậu (tức là nhìn không còm nhom kiểu đói cơm nhà quê của tôi) lúc nào anh cũng áo sơ mi trắng, quần đen đóng thùng, chiếc bút bi lúc nào cũng cài ở túi áo bên trái. Đôi giày anh láng cóng được cột lại một cách rất cẩn thận và cũng rất “lính”. Nhà anh lúc nào nhân viên vào ra cũng tấp nập, nhậu nhẹt lu bù. Những dịp lễ tết thì thôi rồi, đám nhân viên ấy sẽ kéo tới nhà anh và sau màn chào hỏi là dải cái chiếu ngồi bệt ngay tại phòng khách một vòng tròn to và nhậu! Việc nhậu đó nó kéo dài từ khoảng 9-10h sáng cho đến 7,8h tối mà tôi cứ tưởng tượng tôi còn nhục nhã hơn cả một người hầu. Việc đầu tiên là tôi sẽ chặt đá bỏ vào ly, dọn chén đĩa và phụ anh bưng cái này, nấu cái kia bê ra. Tất nhiên anh không quên “dạy” tôi rằng “là một phụ nữ thì phải nhanh nhẹn đảm đang, khi anh có khách đến thì phải pha trà, khi các anh nhậu thì phải rót bia, tiếp đá, nấu thức ăn đon đả. Vì như thế mới chứng tỏ em là một phụ nữ giỏi bếp núc tề gia nội trợ chịu thương chịu khó vì các anh ấy có người muốn lấy em làm vợ thì họ sẽ theo dõi từng cử chỉ của em” (mẹ, làm đéo gì phải khổ thế cơ chứ??? I don’t know why the fuck I had to listen to all that shit???)
Khi họ nhậu thì cái TV ở phòng khách tất nhiên tôi sẽ không ra ngoài đó mà ngồi coi, thay vào đó tôi ngồi ở giường của mình dưới bếp. Cái giường thì nó ngay liền cái bếp, không có cửa phòng, cũng chẳng phải là cái phòng riêng, vì thế nó tềnh hềnh ngay lối đi. Chính vì thế là con gái tôi không thể nằm chênh ênh ngay giường đó mà ngủ, mà đọc sách được khi mà đám thanh niên đó nó có thể đi ngang qua vào toilet bất cứ lúc nào. Tôi cứ y như một người dưng không hơn không kém.
Có một vài lần nhậu nhẹt khác thì anh cũng cho phép tôi sang nhà chị Ngân chơi, tôi ở đó gần như là cả ngày, nằm đất ở phòng khách nhà chị và cả hai chị em lăn ra ngủ. Đó cũng là lần tôi đọc cuốn báo “thế giới ngày nay” và học cái mẹo chữa mụn cóc đó. Khốn nạn lắm, đó cũng là lần tôi về nhà và nhận ra rằng một thằng nào đó trong đám nhậu đã tè vào đầu giường của tôi vì họ tưởng đó là toilet! Tôi ngán đến tận măng tai sau các buổi nhậu đó thằng nào lịch sự lắm thì vào toilet ói vì nó trầy trụa một đống ngay trên sàn, nửa kia thì vất vưởng đâu đó trên thành của bồn cầu nhà vệ sinh, chúng nó lấy nước dội nhưng cái mùi hôi tanh vẫn còn đó, thịt, mì,giò chả liểng xiểng nằm chổng chơ trên sàn nhà vệ sinh . Cũng có lần thì thay vì vào toilet, chúng không thể đi xa hơn được nữa và xòaààà một đống ngay kế bên cái giường của tôi! Vì từ vị trí cái giường tới toilet chắc cũng chừng 3m chỉ khác mỗi các bậc thềm!. Tôi ngán ngẩm, tôi vừa lau dọn vừa ói theo vì cái mùi bia quyện lẫn mùi thức ăn và các dịch vị trong bao tử, nó tanh, nó nhớp nhúa… nhưng tôi cũng cứ cắn răng chịu đựng chẳng bao giờ dám khóc…có khóc cũng chẳng ai nghe, chẳng ai thương, chẳng ai thông cảm, mà có khóc thì cũng chỉ mình tôi biết, mà nếu lỡ anh Hai có biết thì lại bị chửi chứ ích lợi gì đâu?..sigh….

dù biết thế nhưng sợ quá làm gì dám cười, mà cũng chả dám đứng lên bỏ chạy vì đã tè xong đâu? 6 đứa cứ ngồi chồm hổm chờ thầy bước qua:D:D… sau khi thầy bước qua thì 6 đứa đã tè xong nhưng phải chờ thầy đi khuất mới dám đứng dậy kéo quần lên – xấu hổ mà lị!.
Nói là làm, tôi với Khanh đi châm lửa vào que đuốc bằng cây nứa khô, đang đi tôi và Khanh hai đứa hai tay dúi vào đầu thằng thin làm tóc phía bên tai nó cháy xém, khét lẹt…tôi là lớp trưởng đứa nào cũng khoái, chả ai dám thưa cô giáo nên tôi có đồng minh ủng hộ hết mình:D:D
