Monday, 16 July 2012

Lãng mạn nhé?! (tiếp)3

Post op.
Bước sang tuần thứ 2 sau phẫu thuật nàng yếu dần và tiếp đến là nàng bất tỉnh. Các Bs nhanh chóng cấp cứu nàng, các dây dẫn và mặt nạ ô xy kế bên góc giường nhanh chóng đuợc gắn vào cơ thể nàng. Cũng bắt đầu kể từ đây cuộc sống của nàng phụ thuộc vào cái máy này, những tiếng bíp bíp, những phác đồ nhịp tim đều đều lên xuống...nàng sống ở một thế giới khác, thế giới giữa thực và hư. Có thể lắm nàng đang phiêu du ở một nơi nào đó, một góc phòng chẳng hạn, biết đâu nàng đang ngắm nhìn cơ thể mình bẹp dí trên giường? cũng có thể nàng đang cố phân tích chàng bác sĩ này, nàng trợ lý kia lắm chứ? cuộc sống luôn có những bí ẩn, và có ai dám khẳng định rằng giữa một hành tinh bí ẩn này sẽ không có một thế giới thứ ba?...
...
Nàng miên man trong hôn mê, từ nhẹ tới nặng dần, cơ thể nàng đã từ chối chiếc van ấy. Nàng sẽ phải chuẩn bị hành trang cho mình ở một thế giới khác, thế giới mà sẽ không có chàng nhưng bù lại nàng sẽ được gặp lại bà của nàng, người luôn chăm sóc khi nàng còn bé...
...
Đã hai tuần nàng hôn mê, ngày nào cũng vậy cứ đến giờ thăm bệnh chàng lại vào thăm nàng, chuyện trò, thủ thỉ, chỉ mong có một phép màu nào đó làm cho nàng tỉnh lại...
...
Hôm ấy, vẫn như mọi ngày, chàng vào thăm nàng với 1 bó hoa hồng đỏ thắm, lại vẫn cứ chuyện trò, chàng kể cho nàng nghe trong ngày chàng đã làm gì, ăn những gì, và mong nàng mau khỏi bệnh để chàng đưa nàng về nhà biết nhường nào. Chàng không biết rằng, đó cũng là lần cuối cùng chàng được gần nàng và kể cho nàng nghe...Đã hai tuần hôn mê nặng rồi mà...Cuối cùng, chàng hôn nhẹ lên trán nàng, nắm tay nàng chàng bảo; "nếu em không ở được thế giới này cùng anh, nếu ra đi đó là một sự lựa chọn và nếu đó là điều em muốn thì em cứ thanh thản ra đi, anh sẽ rất nhớ em và luôn yêu em..." Ô kìa! một giọt nước mắt lăn dài trên má của nàng!!!nàng nghe được hết tất cả những gì chàng nói,nhưng nàng không thể nói lại cho chàng biết được....kíng koong kíng koong, cô y tá đã lắc chiếc chuông màu vàng báo hiệu giờ thăm bệnh đã kết thúc...chàng hôn từ biệt nàng lần cuối, lên xe,chàng ngồi khóc và lái xe về nhà...
...
Thả mình xuống ghế, mệt mỏi, sau tiếng thở dài chàng đứng dậy vào bếp kiếm lát bánh mì, và..lúc đó cũng là lúc điện thoại reo. Điện thoại từ bệnh viện họ báo tin cho chàng rằng nàng đã tắt thở, trái tim nàng đã chính thức ngưng hoạt động mặc cho bao nhiêu nỗ lực từ các bác sĩ...nàng đã chết!...
....
Tang lễ của nàng diễn ra trong một thánh đường gần nhà nàng. Trong bộ đồ vest đen, cà vạt đen, chàng như một con mèo ướt. Mắt chàng đỏ au,xưng húp, đến độ chỉ cần nhìn vào chàng thôi ai cũng biết nỗi đau và mất mát lớn lao tới mức nào mà không có gì tả nổi.
Người ta màng rất nhiều hoa, và bản thân chàng cũng mua rất nhiều hoa hồng cho tang lễ của nàng. Đám bạn thân họ mang hoa tới tận nhà và thiệp chia buồn với chàng. Trong tuần lễ ấy chàng nhốt mình trong nhà, không ăn, cũng không uống, chàng gầy như một con cá mắm. Bố mẹ chàng đã phải rất vất vả ép chàng uống một chút nước cầm hơi. Ban đêm thanh vắng khi mọi người chìm trong giấc mộng thì trong căn nhà nhỏ bé ấy chàng gào thét gọi tên nàng. Chàng không thể ngủ được, và vùi mình trong những bộ phim Harry Porter, Lord of the Ring...thậm chí mở phim lên để đấy chỉ là để lấy tiếng người chứ thực ra chàng không coi nổi. Khi tiếng con mèo đi từ trên lầu xuống đòi ăn, chàng giật mình cứ ngỡ đó là tiếng bước chân nàng...cũng may có con mèo làm bạn và với trách nhiệm làm chủ, đã giúp chàng rất nhiều...

Để giết sự im lặng tang tóc, và cũng là một nỗ lực cuối cùng chàng làm để chứng tỏ tình yêu của mình dành cho nàng, chàng tự tay làm những chiếc khung, rất đẹp. Chàng chọn những cánh hoa hồng đẹp nhất từ những bông hoa hồng đẹp nhất mà người ta đem tới trong đám tang của nàng, từ từ, rất nhẹ, chàng cho vào khung và ép những cánh hoa hồng ấy để vào ngăn tủ...

==============================
Đó là một tình yêu rất đẹp các bạn ạ. Với mình, đó là người đàn ông lãng mạn và trách nhiệm nhất mà mình biết. Đọc tới đây các bạn thấy thế nào? Nếu đó là một bộ phim hoặc ở vào một góc độ nào đó bạn sẽ:

1. Bạn có khóc không?
2. Thương cho số phận của chàng không?
3. Có muốn gặp chàng và giúp không?
4. Có muốn làm bạn với chàng không?
5. Suy nghĩ của bạn về chàng như thế nào?
============================================
Các bạn trả lời nhé, tuần sau Bee kể phần kết:))