Wednesday, 29 December 2010

Lỗi tại ai? (hết)

Xòe xong, ngủ xong, bận quá, lười quá hôm nay mới nói hết.  
---------------------------------------------------------------
Trở lại bài báo, người viết bài báo cũng chỉ đánh đồng ý kiến chung chung mà không hề tìm hiểu thật kỹ thông tin trước khi viết bài làm người dân có cảm giác như "Tất cả các thuốc tẩy trắng răng đều rất có hại", có thẩy gây "tụt lợi" và có thể làm ảnh hưởng đến bộ nhai vĩnh viễn?!?. 

Trên thực tế mỗi người mỗi cơ địa đều có phản ứng với các thuốc/hóa chất nói chung khác nhau. Ví dụ như người này sau khi tẩy trắng răng không bị ê buốt và có kết quả mỹ mãn thì người kia lại ngược lại chỉ cần sau khi đeo máng tẩy có hóa chất chưa đầy 10 phút thì đã chịu không nổi vì ê buốt.v..v Việc viết bài như bài báo trên chỉ đánh đồng làm cho bệnh nhân không những hoang mang lo sợ mà còn ảnh hưởng trực tiếp tới tâm lý tới người thân, bạn bè. 
Để trở thành một nhà báo rất khó mà không phải ai cũng làm được. Thế nhưng viết báo nhất là về lĩnh vực y học nếu không nắm vững kiến thức ít nhất là cơ bản về vấn đề mình đang viết thì thật là tệ hại.
Trở lại bài báo trên thay vì nhà báo xoáy sâu vào tâm lý bệnh nhân - nâng cao tầm quan trọng của vấn đề (như ca đầu tiên) thì nhà báo có thể (hỏi ý kiến thầy thuốc để hiểu thêm/giải thích thêm) để đưa ra lý do vì sao "tụt lợi" Nguyên nhân gây ra nó chứ không phải cứ ai đeo thuốc tẩy trắng răng cũng tụt lợi==>đọc qua là thấy nhà báo rất là ẩm ương - không có kiến thức.
Mình không phải là nhà chuyên môn cũng chẳng phải là nhà phê bình văn học nhưng vì lướt qua bài báo thấy nhảm quá nên thật ra bức xúc tý ti.

Trở lại khúc cuối, thay vì nhà báo ngồi đó bốc phét rằng: "mỗi ngày lấy vỏ chuối chà răng hai lần hàm răng sẽ sáng và bóng" thì nhà báo có thể tìm đọc thêm tài liệu làm thế nào để có hàm răng chắc khỏe để viết vào. Chẳng hạn như cách phòng chống sâu răng, hoặc là ngày trải răng 2 lần (là đủ rồi) mỗi lần 2 phút, tránh xa các chất gây sâu răng như đường - tránh ăn kẹo, dùng chỉ nha khoa ngày 1 lần...nghe rất đơn giản mà thực tế lại hiệu quả ==>người dân có thể thực hiện được. 

Thử hỏi ở VN bao nhiêu người dân ăn chuối mỗi ngày và dùng vỏ chuối chà răng? Bao nhiêu người có khả năng trải răng 3 lần/ngày? 
Nghèo nghèo như mình đây kiếm được miếng cơm ăn đã là khó rồi đừng nói chi mà mua chuối về ăn chơi, trái cây đâu có rẻ? Thời gian rảnh thì lo đi cày kiếm cơm còn chả có thời gian đâu mà oánh răng 3 lần/ngày? Những tầng lớp giàu có không phải lo cơm áo gạo tiền thì có thể đáp ứng được nhu cầu trên tức là chả phải lo kiếm cơm mà hàng bữa ăn xong đều có chuối tráng miệng. Ăn xong chả phải lo đi làm thì sẽ có thời gian lấy vỏ chuối chà răng ==>đánh răng...Nhưng thử hỏi số dân giàu như thế có bao nhiêu người??

Chính vì thế, đừng đánh đồng đổ lỗi hết cho các thầy thuốc, cũng không thể đổ lỗi cho bệnh nhân mà là từ nhiều phía. Vì ngay cả chính nhà báo cung cấp thông tin cho độc giả cũng không thực tế...

Sunday, 12 December 2010

Lỗi tại ai 1?

Mềnh vừa lang thang vào VN express thấy bài này đọc xong thấy bức xúc. Mềnh ở giữa chỉ đưa ra ý kiến chung chung. Không thể đánh đồng đổ lỗi hết cho các Nha sỹ/dược sỹ/thầy thuốc mà người sử dụng cũng cần phải có trách nhiệm trong đó. Suy cho cùng thì đó chính là mạng sống của mình, tài chính của mình,trách nhiệm với chính mình. Mình mất tiền mua làm đẹp cho mình thì phải thực sự hiểu về nó. Chẳng ai bỏ tiền ra mua 1 chiếc xe máy thật đắt tiền trong khi không biết đi xe máy về nhà cứ thế nhảy lên và vù ra ngõ đâm vào bờ tường vỡ vụn thậm chí mất mạng - thế thì tại sao lại làm như thế với chính bản thân nội tạng của mình? Đừng chết vì thiếu hiểu biết.

Năm hết, tết đến, già trẻ trai gái phàm là người ai cũng muốn làm đẹp hết, mong bằng người bằng ta, làm đẹp cho mình, làm đẹp cho người. Các Thẩm mỹ viện, các phòng khám thì thi nhau tung ra các chiêu khuyến mãi hòng tăng thêm chút chu nhập. Bên cạnh đó còn có các thầy thuốc vì là cày cả ngày mệt không còn hứng thú nói chuyện/giải thích với bệnh nhân, vì là mau chóng đẩy bệnh nhân này ra khỏi cửa để đưa bệnh nhân khác vào hòng có thêm thu nhập, vì là các thầy thuốc không có thời gian để giải thích cặn kỹ, hoặc là vì đã giải thích cặn kẽ nhưng bệnh nhân không hiểu hết vì các thầy thuốc dùng các từ mỹ miều quá? hoặc là các bệnh nhân rất hồi hộp khi thầy thuốc dặn tai trái bước ra khỏi cửa thì những lời dặn dò đó nó chuồn ra tai phải..v..v..hầm bà lằng vô vàn lý do. Nhưng nói chung khi đọc qua bài báo trên mềnh chủ yếu rút ra hai kết luận ngắn nhất và chung nhất.

1. Thầy thuốc không giải thích kỹ
2. Bệnh nhân không hiểu hết - không đọc kỹ cách sử dụng.

Như trường hợp đầu của bài báo bệnh nhân đã rất lơ là. Mỗi cơ địa đều có phản ứng tới một số hóa học/thuốc ,v..v khác nhau. Nếu ngay sau 30 phút sử dụng đầu tiên thấy răng ê buốt anh đã phải quay lại ngay phòng khám tư vấn/hỏi thêm thầy thuốc về vấn đề này, ngược lại anh kệ nó như thế đến một tháng.

Hầu hết khi bạn mua thuốc gì các nhà sản xuất luôn kèm theo cách hướng dẫn sử dụng trong đó, nếu như tất cả mọi người ai cũng dành vài phút đọc kỹ hướng dẫn sử dụng dùng trong trường hợp nào? vì sao dùng nó? tương tác thuốc? phản ứng phụ? khi đã gặp thì giải quyết thế nào?..v..v hầu hết đồng bào vn ta còn rất lơ là về những điều như thế này.
Chưa kể cứ chạy theo mốt hàn quốc, cứ ra siêu thị mua vài cái bột vớ vẩn về đưa vào miệng mà không hiểu hết hậu quả, tác dụng ==>chưa chết là con may mắn chán.
Chưa kể hầu hết các nhân viên tại nhà thuốc chỉ là mới ở dạng:
1. con ông cháu cha cho học nghề
2. mới được đào tạo sơ sơ qua căn bản về thuốc (dược tá) học 6 tháng gì đó, không có kinh nghiệm, không có kiến thức, hoặc nếu có chỉ là copy các cô,chị, dược sỹ có kinh nghiệm và làm theo như 1 cái máy...
ấy vậy mà...người dân mình cũng cứ nghe cô nhân viên ý răm rắp. Cái này là chết vì thiếu hiểu biết đây.

Đi xòe phát, tí còn hơi thì vào đây viết tiếp không thì mai nhé
-------************************---------------------------************************----------------------------

Tuesday, 7 December 2010

Chuyện 32 giờ qua

Ngày hôm qua mon 6/12/10 là một ngày bão tuyết tồi tệ nhất tại Scotland nói chung và South Lanarkshire (nơi mình ở) nói riêng trong lịch sử.

Tuần trước đã là một tuần tuyết tràn ngập, hầu hết các trường học đóng cửa, sân bay đóng cửa nhưng ít ra hầu hết mọi người dân đi làm vẫn có thể về nhà. Cuối tuần hửng nắng và tuyết đã có vẻ như ngưng chỉ còn lại đá vì ban đêm trung bình nhiệt độ tại thành phố là âm 9 độ.

Hôm qua buổi sáng đi làm vẫn bình thường, đường xá khá quang đãng, không có xương mù cũng không có tuyết rơi… ấy vậy mà đến 9h sáng tuyết bắt đầu xối xả, tuyết tràn ngập mọi ngóc ngách. Xã thả mình ở chỗ làm 8.30 sáng và đến 9h xã nhắn tin bảo đã đến chỗ làm an toàn. Mình cũng ung dung một ngày mới, thi thoảng ngắm qua cửa sổ thấy tuyết mới rơi mà đã tràn ngập hết cả. Chút sau một tiếng vang kinh hoàng ấy là chiếc xe hơi đang băng trên đường vì lượng tuyết nhiều quá trơn trượt, tài xế mất tay lái và chiếc xe bốn chỗ lăn cu đơ như con rùa đâm vào cột đèn chỉ còn cách xa cửa sổ chỗ phòng làm việc của mình khoảng 5m! hú vía.

10h chồng nhắn tin bảo chỗ làm của em có đóng cửa buổi chiều không, chỗ làm của anh đang cố liên lạc với bệnh nhân hủy các cuộc hẹn và sẽ đóng cửa buổi chiều.

11h chồng gọi điện rất gấp gáp bảo thông báo trên toàn khu vực tất cả các trường học, business, shopping malls nơi anh làm đóng cửa và các nhân viên nhanh chóng về nhà. Mình bảo ui dời, sếp anh thoáng, sếp em bảo chả đóng, mọi người cứ hoảng, chứ chút nữa là tuyết ngưng, không đóng cửa, dù đa số bệnh nhân gọi điện thoại hủy cuộc hẹn. Cả buổi sáng mình có mỗi 2 bệnh nhân vớ vớ vẩn vẩn chả ra làm sao ghi được 2 cái toa thuốc hết buổi sáng.

12h chồng gọi điện, em thu xếp nghỉ buổi chiều đi hoặc là nói chuyện với manager, hoặc là nói chuyện với sếp kêu họ đóng cửa đi, tình hình rất nghuy cấp! Mình hỏi lại con mụ manager nó bảo “Tuyết năm nào chả có, tuyết mới thế này ăn nhằm gì, nếu mày bị kẹt ở đây thì khối người cũng bi kẹt ở lại không chỉ riêng mình mày”…mình im. 

12.15. Bố chồng gọi điện “ con mặc đồ đi bố đến đón con về” (chẳng là văn phòng ông cụ làm việc cách xa chỗ mình làm khoảng 5 phút lái xe) chỗ làm của ông cụ đóng cửa và có tất cả 200 nhân viên đều cho về hết. Mình bảo không được đâu, chỗ con làm họ không đóng cửa buổi chiều, con không về được. Ông cụ cứ khăng khăng đòi nói chuyện với con mụ  manager và đòi đưa mình về. Kết thúc cuộc điện thoại mình bảo từ từ con đi nói chuyện với sếp,tí con gọi lại. Con mụ manager thì cứ bảo là bệnh nhân của mình đã booked  vào buổi chiều, mày không thể về.

12.30 chồng gọi hối thúc mình đi về gấp, mình vào nói chuyện với sếp rằng con đường duy nhất từ chỗ làm về nhà mình (express way) hiện tại đã bị đóng, không có cách nào Andy có thể đến đón mình, tiện bố chồng mình làm việc gần đây đón mình về, mình sẽ nghỉ buổi chiều này, sếp quyết định thế nào, văn phòng có đóng cửa không? Sếp bảo, sếp hôm nay chỉ làm buổi sáng còn các therapist/hygienist và các nha sỹ khác vẫn làm. Mình bảo vậy thì ok để họ làm, em đi về, em sẽ nghỉ chiều nay coi như nửa ngày holiday,sếp nói OK.

12.45 mình mặc xong đồ mũ áo cẩn thận cũng là lúc bố chồng ghé tới, nhảy lên xe của cụ, hai cha con lái xe về nhà. Thông thường cụ chỉ hết khoảng 15 phút lái xe về tới nhà nhưng mà hôm qua 2 cha con kẹt dưới dòng xe vật vã với tuyết. Tuyết rơi trong vòng 3 tiếng mà đã dày lên tới tận đầu gối. Rất rất nhiều người bỏ xe ngang đường để đi bộ về nhà vì trơn trượt.

3pm - Cuối cùng thì hai cha con cũng về tới nhà ông cụ. Cụ bà làm sẵn súp bông cải xanh và kem cho cả ba. Hai ông bà thường ăn tối vào lúc 4h chiều và supper vào lúc 10h tối. Mình thì 4h chiều thông thường còn đang cày bục mặt chả đói nhưng cũng ráng ăn cho hai cụ vừa lòng. Súp xiếc xong mình đi tắm, mặc pyjama và đi tất của mẹ chồng, rộng thùng thình cứ như con thị nở nhưng mà được cưng như công chúa. Cứ chốc chốc phải gọi hỏi tin coi chồng đang kẹt ở đâu, cả nhà lo không thể nào tả nổi. Đến 10h tối hai cụ lại ép công chúa thị nở này ăn bánh ngọt – dời ạ, mình thì không thích bánh thế nhưng cũng phải cắn một miếng gọi là…hai cụ bảo mình cần ăn nhiều cá nhiều thịt nhiều bánh nhiều chất vì mình còm ròm quáL L .

10h đêm. Lúc này TV và radio luôn luôn thông báo tất cả ai còn kẹt ở ngoài đường hãy bỏ xe lại và đi bộ về nhà nếu nhà gần hoặc vào council nào đó tá túc. Nếu ở gần B&B hoặc khách sạn thì cũng vào đó tá túc qua đêm vì nhiệt độ lúc này xuống rất thấp (âm 12 độ) tuyết lúc này đã băng thành đá rất khó có thể lái xe. Các kênh radio cũng cung cấp thông tin cách B&B và khách sạn còn chỗ hay đã hết phòng. Tất cả các motorway (đường cao tốc) đều đóng nhất là tuyết M8 (nối liền giữa Glasgow và Edinburgh) M74 (tới London/Glasgow/các cùng lân cận – M74 còn là tuyết nối từ nhà Bee tới chỗ làm xã, từ chỗ làm xã tới nhà bố mẹ chồng) Tất cả xe cộ từ tuyến M74 đều đổ dồn về phía South lanarkshire (khu vực nhà Bee) thành ra đó là 1 biển xe với chỉ 1 làn đường duy nhất.

10.30pm gọi điện cho chồng, hắn vẫn cứ ở ngoài đường, vẫn cứ kẹt. Không thể tìm được một nơi tá túc, tất cả KS và bed and breakfast đều kín. Hai bên đường đều là xe người dân bỏ lại thành ra không có 1 chiếc xe cào tuyết hay rải muối có thể vào được vì 1 dòng xe như kiến đậu ở hai bên đường - ở giữa là 1 dòng kiến nối đuôi nhau di chuyển cứ mỗi tiếng là 5-10m.

11pm. Gọi điện chồng vẫn kẹt hơn 30 phút chàng vẫn không nhúc nhích. Rất may là cách xa khoảng 1km là Hamilton College và Trạm cứu hỏa. Lúc này chồng và các lái xe bị kẹt ngoài đường được tiếp tế 1 ly cà phê nóng và 1 thanh chocolate (mars) từ các chú lính cứu hỏa. Các chú lính cứu hỏa phát loa lên tất cả mọi người dừng xe và vào Hamilton college tá túc hoặc đi bộ về nhà hoặc nhà người quen nếu có. Chồng bảo chỉ cần đi đến cái đèn đỏ kia quẹo phải nếu tuyết không quá dày thì chàng có thể đi về nhà. Từ chỗ chàng dừng xe tới đèn đỏ chỉ khoảng 50m.

11.30pm chàng gọi điện báo đang ở trên đỉnh dốc, tức là chàng đã qua được đèn đỏ và tuyết không tệ lắm, cũng ít xe qua lại nên chàng đã lên được đỉnh dốc (nhà mình trên đỉnh dốc  hơi thoai thoải) Nhưng không thể mang xe từ ngoài đường chính vào nhà vì từ đường chính vào nhà tuyết cao tới hơn đầu gối thành ra chàng bỏ xe ngoài đường đi bộ vào nhà (khoảng 250 – 300m gì đấy)

Về nhà chàng ăn uống qua loa bánh mì gì đấy, hơn 11 tiếng lái xe từ chỗ làm về đến nhà chàng dã dời, đầu nhức, mắt nhức, stress, đói, mắc tè … 

Cả nhà thở phào nhẹ nhõm ít ra thì chàng cũng về đến nhà an toàn mặc dù đó là một ngày mệt mỏi. Mình thăng lúc 12h và hôm nay ông bà cụ đưa mình về lúc 2h chiều. Chỉ có thể dừng xe dưới chân dốc không thể lái xe nổi lên dốc vì cái dốc nhìn như một nghia địa xe, ngang dọc tùm lum tá lả. Ông cụ đưa mình lên dốc, giao mình cho chàng an toàn rồi mới quay đầu đi bộ trở lại xe. Nhục thế!!!

Tips for women: always wear panty liner. Thật đấy vì nếu chẳng may bị kẹt ở đâu đó cứ tắm giặt thay cái mơi là lại sạch sẽ fresh thoải mái ngay.

Tips for men: Always have a bottle in the car – thật đấy vì chẳng may kẹt xe chỗ đông người mà kg thể ra ngoài tè được thì tè vào cái chai ýJ (sang hơn thì mua cái Urine chemical gel)

Tips for all: Công việc rất quan trọng nhưng mạng sống của mình quan trọng hơn. Nếu hôm qua Bee không kiên quyết liều về thì chỉ có nước ngủ lại chỗ làm đêm qua vì chồng không thể tới nơi mà đón được.

Ps. Có 1 nha sỹ chỗ Bee bị ket ở chỗ làm hôm qua vì tuyết không thể lái xe đi đâu - tuyến đường chính bị cấm thì đi đường nào? Hôm nay mình cũng chả đi làm được, gọi điện con mụ manager lại bảo tất cả mọi người đều lái xe tới chỗ làm ok, chỉ khu mình bị tuyết nặng thế (mẹ kiếp cái kiểu cứ như mình nói xạo không bằng ấy) cũng may lão boyfriend của mụ ta bị kẹt ở Hamilton tối qua (gần nhà mình) chứ không nó lại bảo mình phóng đại hay nói xạo...mả bố nhà mụ!

Bitter fact: 250 người đêm qua (cả trẻ em lẫn người lớn) phải ngủ qua đêm trong Hamilton College.

300 người đêm qua phải qua đêm tại Hamilton Council.

Hàng ngàn người phải nhịn đói và qua đêm trên xe của họ vì kẹt ngay giữa nơi không council, không khách sạn, không quán ăn...

Mai Bee rảnh updatae hình tuyết sau nhé. Giờ đi khò đây. So glad to be home and safe.