Thursday, 23 September 2010

CPLHK: 26 - Kiếp thuê nhà

...Ký ức thì nhiều, nhiều lắm, ký ức với tôi không hề nhạt nhòa cũng không thể lãng quên để đến bây giờ ngồi đây gặm nhấm lại cái vị đắng ấy không ít lần nó làm tôi nhói đau...đã hơn một lần tôi bảo thôi dẹp, chả viết tiếp nữa bởi vì tôi sợ chạm phải vết thương ngày xưa cũ, nhưng chồng bao giờ cũng thế, luôn luôn khuyến khích tôi viết tiếp và ...hôm qua chàng bảo "viết tiếp đi em..."....and here I am...the so called "CPLHK".

Tôi ở nhà bà chủ cũ một tháng. Tôi đi làm ghi danh ba ngày 1 một tuần và dạy một lớp anh văn thiếu nhi ba tối một tuần. Tiền lương hàng tháng tôi kiếm được là sáu trăm năm mươi ngàn/tháng. Chi phí cho ăn uống, sách vở và thuê nhà là vừa đủ không có dư. Chưa kể hôm nào xe thủng săm hoặc đi uống nước mía với chúng bạn hoặc ăn chè thì coi như tháng đó tôi phải ăn cơm rẻ lại. Khi chúng bạn mời mình hai lần chè và nước mía thì ít nhất mình cũng phải mời chúng lại là một lần, nếu không thì cũng phải bịch mận, sơ ri hoặc là cóc, có qua có lại mới toại lòng nhau mà. Sinh viên đứa nào cũng thế, đứa nào cũng thiếu thốn cả. Chỉ có những đứa có gia đình lo giúp thì khoản tiền nong sẽ rộng rãi hơn một chút.  

Những ngày nghỉ tôi dành trọn thời gian để soạn bài dạy và học bài ở lớp. Cả năm chúng tôi hoàn toàn không có phòng riêng mà chỉ là một góc bếp và mấy cái kệ ông bà chủ nhà làm cho mấy đứa cháu kê Vali, trên đầu giường là tấm bình phong cũ gọi là che chắn khi chúng tôi ngủ cho kín đáo. Hơi đối diện với giường của chúng tôi là bốn, năm cái dây được dăng từ góc tường bên này tới góc tường bên kia để treo quần áo cho cả nhà gồm quần áo của ông bà chủ nhà và 4 thằng con trai. Vì là bán tạp hóa cho nên cái bếp của bà cứ như là một cái kho chứa đồ trăm thứ bà dần xen lẫn là những chum sành to đùng dùng để muối dưa và cà để bán. Ngay tấm bình phong là một chiếc bàn tròn bằng gỗ màu đen cũ kỹ có vài chiếc ghế nhựa, ai muốn thì có thể ngồi đó ăn cơm nhưng thường thì được dọn ăn trên phòng khách vì tiện bề trông quán và cũng rộng rãi hơn. Chiếc bàn này trở thành nơi chứa đồ ăn dư và lồng bàn úp lại ngay trên đầu giường của năm chúng tôi, cái mùi nước mắm chẳng dễ chịu chút nào. Nhất là vào các buổi trưa oi ả khi tôi nằm sấp ở  giường học và soạn bài chiếc quạt trên tường cứ phe phẩy quay từ chỗ cái bàn có bát nước mắm rồi lại quay xuống chỗ tôi – thật khó chịu làm sao. Trong khoảng một tháng đó tôi đi tìm thuê nhà khác vì nhà cũ này năm chị em ngủ chung chật quá lại không có chỗ cho tôi để sách vở. Học chung lớp với tôi là Tính người Lâm Đồng cũng đang đi kiếm nhà thuê. Và thế là chúng tôi kiếm được một căn phòng hơi xéo xéo đối diện với nhà ông bà chủ cũ. Nhà này có hai lầu, hai vợ chồng chủ nhà và thằng con 3 tuổi ở dưới trệt, còn toàn tầng lầu trên cho thuê có cầu thang riêng, các phòng được ngăn cách bằng một tấm ván ép, nói là phòng nhưng người ở phòng này nói chuyện thì người ở phòng kế bên biết hết, chưa kể các tấm vách ngăn bằng những tấm ván ép mỏng tang do độ nóng làm nức toác hết cả, vì thế nếu lơ đễnh khi thay đồ mà phòng kế bên có khách là con trai thì cứ coi như là nhìn thấy hết cả. Những người thuê nhà ở đây đa số là công nhân làm may đến từ các tỉnh miền tây. Ban ngày vắng hoe nhưng cứ đến tối 8-9h tối thì cứ y như một cái trại tị nạn. Chỉ có mỗi tôi và Tính là hai sinh viên lạc lõng giữa rừng công nhân ấy. Tôi và Tính ở chung phòng với Vĩnh – một công nhân làm khăn giấy đến từ Vĩnh phúc. Cả ba chúng tôi nhanh chóng hòa hợp làm bạn. Căn phòng đó với chúng tôi lúc đó khá thoải mái – 6m2 cho ba đứa. Chúng tôi căng dây treo quần áo phía trên tường, dưới đó là đống sách vở của tôi và Tính kế bên là đống chăn mùng mền chúng tôi ăn,ngủ tại cái sàn gỗ ấy. Ngay cửa ra vào chúng tôi dùng làm nơi nấu ăn, hai đứa góp tiền mua chung cái bếp dầu, góc bên trái là phần của Vĩnh. Nói chung thế cũng tạm ổn.

Những ngày tôi nghỉ thì tôi và Tính cùng nhau học bài, chiều đến hai đứa cùng nhau đi học. Tính có chiếc xe máy “Charly” tuy là bé xíu nhưng đã giúp chúng tôi rất nhiều trong việc đi lại. Tôi không phải đạp xe đi học nữa mà thay vào đó là Tính chở tôi đi, chúng tôi thay phiên nhau đổ xăng xe mỗi đứa đổ một tuần. Cuộc sống sinh viên bình dị nghèo nàn lạc hậu nhàm chán cứ như một vòng quay, và chả mấy chốc lại tới tiền nhà, tiền học phí, tiền sách…chóng hết cả mặt. Tôi và Tính rủ nhau đi xin việc làm, chứ tiền nhà Tính cung cấp hàng tháng cũng không nhiều gặp tôi đi ghi danh và dạy cũng không là mấy. Hai chúng tôi xin việc làm ở một công ty Hàn quốc công việc “kết cườm”. Kết cườm là người ta giao cho mình 1 cây vải dài 5m,7m,10m tùy có in sẵn hoa văn trên đó. Theo mẫu catalogue ra sao thì làm vậy, mỗi đứa một hộp kim, một cuộn chỉ, một cái mẹt bằng vải nhỏ như cái đĩa dùng để đựng hạt và đính những hạt đó vào những hoa văn đã in trên vải. Chúng tôi được ăn cơm trưa miễn phí tại xưởng vậy là chỉ còn lo bữa sáng và tối. Chiều 5h tan ca chúng tôi nhanh chóng về nhà tắm thay đồ và đi học, cứ thế. Tôi nghỉ hẳn ghi danh ban ngày để đi làm kết cườm, chỉ còn dạy một lớp anh văn thiếu nhi. Cuộc sống đạm bạc cứ thế qua đi cho đến một ngày ông bà chủ nhà đòi tăng tiền thuê phòng, mà chúng tôi toàn công nhân cả mà nếu không trả thì sẽ không có chỗ ở. Đúng lúc đó có một cô gái – làm nhân viên kế toán cho một công ty đài loan tới hỏi thuê phòng ông chủ nhà cứ thấy tiền là ham thế là nhét ngay cô ấy vào phòng chúng tôi. Thành thật mà nói thì khi có cô gái này vào chúng tôi thì tiền nhà của chúng tôi trả ít đi nhưng lại chật trội hơn rất nhiều. Có nhiều lần khi tôi và Tính đi làm về sớm gõ cửa thì cô gái đó và bạn trai đang bận làm cái chuyện yêu đương thành ra phải chờ một lúc cho họ mặc xong quần áo mới mở cửa phòng cho chúng tôi vào. Như đã nói các căn phòng chỉ được ngăn bằng những tấm ván rất mỏng đã thế lại nứt toác, việc người ở ngoài nhìn thấy người ở trong đang làm gì là chuyện bình thường và ngược lại… sau những biến cố như thế tôi và Tính rủ nhau đi tìm nhà thuê chỗ khác. Vào lúc này Tính và bạn trai cũng có những trục trặc thành thử ra Tính quyết định về quê cả tháng và mỗi lần lớp điểm danh thì lại kêu tôi ghi tên giúp. Sau bao nhiêu vòng đi tìm nhà thì tôi cũng tìm được một căn phòng một trăm năm mươi ngàn một tháng một mình tôi ở trên đường Ba vì quận 10. Nói là phòng nhưng thực ra cách đấy vài năm khi bà chủ nhà còn nghèo thì đó là cái phòng bà nuôi gà, nhưng kể từ khi phong trào nhà cho sinh viên thuê thì bà bỏ nghề nuôi và bán gà, chính vì thế cái phòng được bà chùi rửa sạch sẽ làm kho chưa đồ nồi niêu bát đĩa (nhà bà cũng cho thuê bát đĩa khi nhà ai đó có tiệc) chả hiểu sao bà thấy thương hại tôi thế nào mà bảo lên coi nếu thích thì ở, khỏi nói lên coi là tui ưng liền vì nó không quá đắt mà lại được ở một mình, và nó không phải là một chuồng gà nữa mà dính liền tường là 1 cái bục xi măng to và dài vừa bằng 1 cái giường một vì thế tôi chỉ cần mua cái nệm một bỏ lên là nó thành cái giường hoành tráng, ngay trên đầu là 1 cái gác gỗ có một em trai sinh viên người cà mau thành ra rất yên tĩnh. Tôi mua một chiếc bàn loại mở ra vào xếp  vào làm bàn học,  căng một chiếc dây để treo quần áo, chỉ thế thôi lúc đó với tôi là cả một bầu trời mơ ước. Tôi tuyệt nhiên rất ít giao du với bạn, cứ sáng ra đi làm - đi học 9h tối mới về, cuối tuần thì ở nhà nằm dài đọc sách thành ra bà chủ thấy hiền nên quý. Phòng tôi ở thực ra là phía sau toilet nhà bà, và chung cầu thang với bà. Còn phía bên dưới cầu thang là tầng trệt có một cổng khác và một toilet khác dành cho tất cả các sinh viên thuê phòng ở tầng trệt. Tôi được phát một bộ chìa khóa dành cho cái cổng tới phòng của tôi và nhà của bà. Tôi cũng dùng chung nhà tắm, nhà vệ sinh chung với đám sinh viên dưới trệt. Được khoảng 1 tháng bà thấy tôi chả bao giờ mời bạn bè lên phòng, cũng chả có anh em, cứ đến giờ tối là tôi có mặt ở nhà học bài thành ra bà thương và rất quý tôi. Bà đặc cách cho tôi dùng chung nhà tắm và nhà vệ sinh với bà, sáng ra mới 6h sáng bà gõ cửa phòng gọi tôi dậy đi tập thể dục chung với bà, cứ sau ba vòng đi bộ từ nhà lên hết khu đường bạch mã thì lại đánh cầu lông, ngày nào cũng thế đúng một tiếng. Đến 7h sáng thì chúng tôi về. Sau khi tắm gội thì tôi đi làm còn bà lại tiếp tục một ngày mới dọn dẹp nhà cửa và trông nhà. Lâu dần bà coi tôi như con trong nhà, bà mời tôi ăn sáng trên phòng ăn của bà, và bà đề nghị ăn chung bữa tối với bà nếu muốn. Tôi đồng ý và trả cho bà bốn ngàn đồng một bữa, cả hai chúng tôi rất hợp nhau đến nỗi mỗi sáng đi tập thể dục gặp hàng xóm thì bà lại bảo “con cháu tôi nó ở ngoài quê mới vào”. Những ngày cuối tuần sau khi tập thể dục đánh cầu lông về nhà bà ăn sáng, tôi phụ giúp bà lau nhà, và thi thoảng tôi giúp bà ủi đồ. Tôi và bà rất thân nhau. Ở bên bà tôi cảm thấy mình được che chở như một người mẹ, một người bà. Tôi gọi bà là “bà” xưng “con”, thi thoảng đùa bà có hỏi tôi rằng tôi có muốn làm con nuôi của bà không. Thực tình mà nói tôi biết mình ở tầng lớp nào của xã hội lúc đó. Tôi nghèo, trên răng dưới móng hoàn toàn không bằng ai lại đen thui xấu xí. Tôi tự ti về bản thân mình nhất là khi nhìn thấy các con của bà hoặc nghe bà kể về các con của bà. Bà có ba cô con gái và một cậu ấm. Cấu ấm thì chơi bời lêu lổng đang học ĐH bách khoa rồi bị đuổi học vì ham chơi. Ba cô con gái lớn ai cũng có nhà cao cửa rộng,có công ty riêng, và có trường mầm non tư thục riêng. Riêng cô áp út thì đi làm rồi yêu sếp rồi chuyển sang Singapore học, sau này cô ấy lấy chồng người anh nhưng nghe đâu cũng ly dị, giờ về Vn mở công ty viễn thông. Cũng như tôi, bà có đông anh em họ hàng, con cái nhưng thực ra bà rất hưu quạnh. Cậu ấm bỏ nhà đi liên miên xuốt khi nào hết tiền về moi tiền mẹ xong lại đi, các cô con gái thì cứ lễ tết mới có mặt còn ngày thường bà chỉ ở một mình. Bà bảo nhiều khi bà cũng lo, nhà cho cả hai chục đứa sinh viên nam thuê như thế chỉ sợ lúc nào đó ở nhà một mình đứa nào nó bóp cổ bà và cướp tài sản. Cũng có lúc trái nắng trở trời có gọi điện thông báo cho con gái mới biết còn không thì có nằm chết queo cũng chả ai biết đấy là đâu…Mối quan hệ của bà với tôi cứ thế, thật gần mà cũng thật xa. Gần vì những ngày bà ở nhà một mình thì tôi và bà cứ tíu ta tíu tít, ngoài những giờ tôi đi học, đi làm và học bài thì tôi như một đứa cháu gái ngoan ngoãn của bà. Xa vì những ngày cậu ấm của bà về hoặc con gái của bà tới thì tôi hoàn toàn tách biệt, không muốn mình là một hạt sạn bị lẫn vào cái thúng gạo trắng tinh ấy. Tôi chỉ muốn tách riêng ra và tạo cho mình một cái vỏ như thế, mặc dù đã được bà giới thiệu với các con của bà và đích thân các chị cũng nói rằng “nhờ em trông nom bà giúp chị nhất là lúc bà có ốm đau gì thì cho chị biết ngay”.  Cứ như thế chúng tôi nương tựa vào nhau. Tôi vẫn tiếp tục cuộc mưu sinh. Cũng có lúc trạnh lòng thầm mong ước giá như được nép vào lòng mẹ để thủ thỉ những nỗi niềm…nhưng bà vẫn là bà thôi chưa thể nào thay thế được mẹ. Thế đấy, cả cuộc đời mình cứ đi tìm kiếm…tìm kiếm… mông lung…

      to be continued...