Hai tuần sau đó lại có gái gõ cửa. Gái lần này là gái già hoa kiều. Gái mập mạp phốp pháp nục nịch, đen còn hơn cả tôi. Gái cũng có mắt một mí như tôi nhưng một mí của gái nhỏ hơn một mí của tôi. Gái sống ở quận 8, khu vực rất nhiều người hoa sinh sống. Gái làm kiểm hóa cho 1 công ty may xuất khẩu nào đó. Gái đặc biệt không trang điểm, môi thâm hơn cả môi tôi! Gái nấu ăn khá ngon vì gái là gốc ba tàu. Nói chung về vẻ ngoài, gái và anh Hai tôi là một cặp khá hoàn hảo vì chiều cao cân nặng màu da cho tới tất tần tật rất “đẹp đôi”. Gái nói giọng miền nam, ngay từ buổi đầu tới ra mắt anh Hai tôi, gái đã tranh thủ lấy lòng tôi bằng 1 miếng vải 3m nền trắng hoa nâu to đùng, điểm thêm các đường lả lướt loang lổ màu hồng. Các cành hoa nối nhau dài ngoằn nghoèo gái chôm được ở công ty (hoặc là hàng vứt đi của công ty). Tôi từ chối “dạ cám ơn chị nhưng em không lấy đâu”, nhưng gái cứ dúi vào tay tôi và tôi gạt ra, bí quá gái bỏ vào giỏ xe đạp của tôi. Anh Hai nhìn thấy thế mặt nhăn lại gắt lên bảo “không quà cáp gì cả, chiều nó quá nó hư”. Tôi điên tiết lắm rồi vội đứng ngay dậy cầm bịch ny lông có miếng vải ở giỏ xe tôi mang thẳng ra xe máy của chị, tôi treo ở tay lái xe máy. (kiểu như bây giờ Bee sẽ nói là here – stick it to your fucking ass ý” Bữa tối đó gái ăn tối cùng anh em chúng tôi. Tôi linh cảm rồi bánh xe sẽ lăn vào vết cũ, chứng nào tật đấy thôi cho nên tôi cứ luôn phòng thủ đề phòng lịch sử lặp lại…
Vào lúc này TV báo đài liên tục có tin giật gân Thầy Phúc ôm cả tỷ đồng tiền học phí của học sinh bỏ chạy (lệnh truy nã trên báo tuổi trẻ) vì thầy quảng cáo luyện thi đại học đảm bảo đậu 100% nếu không đậu trả lại tiền, vì thế có rất nhiều học sinh và phụ huynh đem con em đến nhưng Thầy đã cao chạy xa bay. Thầy Hiên thấy trung tâm ngoại ngữ làm ăn được nên nhảy vào làm một hợp đồng mới với trường Khởi nghĩa, và tôi lại được mời dạy một lớp anh văn thiếu nhi ban đêm và ban ngày ghi danh cùng cô Hảo. (tôi và cô Hảo này khá thân nhau) Lý do Thầy Hiên thuê tôi và anh Vũ và hai chị kia nữa là vì chúng tôi thật sự là không phải giáo viên chính quy, không có bằng cấp nên Thầy chỉ phải trả ít lương cho tụi tôi. Chứ mà giáo viên chính quy Thầy sẽ không trả nổi hoặc không có lời. Thầy thuê chúng tôi vì Thầy đã biết chúng tôi có thể đảm nhận được vị trí đó. Tôi lúc đó chỉ nhận lời dạy một lớp ban đêm con ban ngày vẫn đạp xe đi học…
...Sau hai tuần kể từ buổi chiều gái hoa kiều ghé nhà tôi thì đây là lần thứ hai nàng ghé. Trái ngược với Hằng chỉ biết ăn và bòn rút tiền từ anh Hai tôi, thì gái hoa kiều này ra sức mua chuộc anh Hai tôi. Gái bắt đầu từ những tối thứ bảy ghé chơi một chút với một bịch trái cây to đùng, táo, lê, mãng cầu, chôm chôm, bưởi năm roi..v..v. Biết anh Hai tôi thích ăn bưởi nên tới nơi cái là gái sắn tay áo lao vào bếp hì hục gọt bưởi rẽ ra từng múi, lột vỏ, xếp vòng quanh lên 1 chiếc đĩa, rắc tí muối ớt vào bê lên phòng khách. Gái rất biết tâm lý đàn ông là tình yêu bắt đầu từ cái bao tử đây mà!!! Mới đầu chỉ là các tối thứ bảy, rồi dần dà 2,3 tối một tuần gái ghé, và lâu dần thì là mỗi tối đều ghé. Anh Hai đặc biệt không đưa gái về, cũng chẳng đi chơi với gái bao giờ - tôi có linh cảm anh không thích gái và gái thì đang cố gắng thật nhiều. Sau những lần gọt trái cây thì lần này gái tiến xa hơn một bậc, gái cạo gió, xoa bóp, massage lưng cho anh ngay tại phòng khách, bất kể ba chúng tôi đang ngồi coi TV hay không.
Một tuần sau đó khi xin tiền đóng học phí anh thẳng thừng tuyên bố “đi dạy học mà không có tiền à? Mang tiếng đi dạy học mà không có tiền phải xin tiền anh đóng học phí thì dạy làm gì? Học chừng nào mới xong, sao lâu thế?” aha! Mặt tôi nóng bừng muốn bật lại lắm rồi nhưng thay vào đó tôi nhỏ nhẹ “chương trình em học là học đại học thì phải bốn năm chứ đâu phải chỉ vài tháng là xong? Em đi dạy học 1 tuần có ba buổi tối mỗi một lớp tiền chỉ đủ cho em mua sách vở học thôi chứ làm gì có nhiều” anh trả lời “không học hành gì nữa cả, tưởng học mấy tháng chứ mấy năm ai mà nuôi nổi, tiền đâu mà học lâu thế, anh còn lo cho bản thân anh, gia đình anh, vợ con chưa có chưa đâu vào đâu cả đây…” tôi hỏi lại “ thế bây giờ ý anh làm sao? anh muốn em làm gì thì cứ nói cho em biết?” anh bảo “con gái lớn rồi, lo về quê mà lấy chồng không thì tùy mày muốn làm gì thì làm, đi đâu thì đi tao không cấm”
Tôi căm thù lắm biết rằng anh đang đuổi khéo mình đây. Tôi không chống cự cũng không cãi lại chỉ im lặng và lên kế hoạch trong đầu. Hôm sau nữa tôi viết thư về cho Bố và các anh chị ngoài quê kể xấu anh. Ngoài quê lúc đó còn nghèo nàn lạc hậu không có điện thoại vì thế cứ có gì thì cứ thư từ là cách duy nhất.
Tôi vẫn cứ lầm lũi đạp xe đi dạy học buổi tối còn ban ngày chỉ một tuần nữa thôi là tôi hết hạn nộp học phí cho học kỳ mới. Không có tiền đồng nghĩa với việc tôi sẽ không được học. Đang lúc nan giải tôi gặp Hương (nhà ở quận năm) Hương gốc miền trung, ở với chị gái và anh rể phụ anh chị bán hàng, Hương cũng là một trong những “giáo viên’ được thầy Phúc đào tạo sau tôi hai khóa. Hương dạy ở chi nhánh khác đến khi thầy Phúc cao chạy xa bay thì cũng được thầy Hiên chiêu nạp và thế là chúng tôi biết và trở thành bạn của nhau. Hương lúc đó đang học tại chức khoa anh văn đại học Ngoại ngữ Hà Nội – chi nhánh Sài gòn. Qua chuyện trò thì được biết Hương đang học năm 3 tại chức, Hương rủ tối hôm sau theo Hương đi học ở lớp Hương vì tôi đã có chứng chỉ tiếng anh và đang học chính quy khi thi chuyển về chắc chắn sẽ được miễn giảm học phần. Nghe bùi tai nên hôm sau Hương đến chở tôi đi học. Đó là lần đầu tiên tôi đi học chui. Đa số các anh chị sinh viên toàn là dân ban ngày đi làm ban đêm đi học thêm để lấy thêm văn bằng, để tăng lương v..v có hàng ngàn lý do. Lớp học rất ít khi điểm danh,kiểm tra học sinh cho nên dù có học chui thầy cô cũng chả phát hiện ra…
Cả một tuần sau đó các buổi tối thứ hai, thứ tư và thứ 6 tôi đi học thám thính ở lớp Hương còn thứ 3,5,7 vẫn đi dạy học. Tuần lễ đó cũng là tuần lễ cuối cùng hạn chót tôi phải đóng học phí, mà tiền thì không có, anh Hai không cho nên tôi quyết định từ giã ngôi trường khang trang đầy danh tiếng. Tôi quyết định chuyển xuống học tại chức. Người nói ra, kẻ nói vào. Anh Vũ thì bảo “nếu em học tại chức thì học trường nào có tiếng, chứ Ngoại Ngữ Hà Nội mà ở SG sao anh nghe nó không có tiếng vang…”nhưng kiểm tra qua thì giá học phí của NNHN là rẻ nhất so với các trường khác và tôi sẽ không phải thi đầu vào mà chuyển thẳng hồ sơ từ bên Nhân Văn sang, lại còn được miễn ba học kỳ đầu. Mặc cho ai có nói gì thì nói tôi vẫn cứ chấp nhận tại chức NNHN và lao vào như một con thiêu thân bởi vì tôi đã học qua ba buổi ở lớp Hương thấy cũng được vả lại thấy tiếng anh của Hương giỏi vậy nên tôi bị thuyết phục hoàn toàn. Tôi lúc đó chỉ muốn có một tấm bằng đại học thôi sao mà khó thế chứ? Ham học đâu có phải là một cái tội?...
…Gái hoa kiều chính thức là thành viên thứ ba ở nhà anh Hai tôi. Gái ghé nhà anh Hai tôi mỗi buổi chiều ăn tối và các buổi trưa ăn trưa khi anh Hai tôi có ở nhà. Tất nhiên ngày nào anh đi làm không về nhà ăn trưa thì gái cũng không ghé. Anh Hai chính thức làm một bộ chìa khóa nhà (cổng và cửa) cho gái. Gái rất đảm đang trong việc bếp núc, chợ búa, có hôm đi làm về gái ghé ngang chợ mua đồ ăn bằng tiền của gái và tự nấu nướng mà không đòi hỏi bất cứ đồng nào từ anh Hai tôi. Một lần bà ngoại của gái bị bệnh nên gái thuyết phục anh Hai tôi ghé thăm (nhân tiện ra mắt gia đình gái?) gái để xe máy ở nhà anh Hai tôi và anh Hai tôi dùng xe máy của anh và chở gái về nhà gái thăm ngoại, tối đó gái ở lại nhà anh Hai tôi và chính thức kể từ hôm đó, căn nhà đó là căn nhà thứ hai của gái.
Quan hệ giữa tôi và gái không thân mật cũng không thù ghét.Tôi cứ thu mình trong chiếc vỏ. Thế giới của tôi chỉ có sách bút, Sarah, Linh,chiếc xe đạp và những người bạn không quá thân để mà có thể thổ lộ cho họ nghe hoàn cảnh của mình. Chị Ngân hàng xóm lúc này cũng ở tận trên Biên Hòa làm việc trên đó nên tôi hoàn toàn chỉ là một con ốc…Nói chung anh Hai hay nói xấu tôi hoặc rất sỗ sàng với tôi trước mặt bạn gái/khách..cứ như thể anh đang cố chỉ ra cho mọi người nhìn thấy anh “quyền uy”như thế nào í. Gái hoa kiều cũng không ngoại lệ, chính vì thế họ - gái hoặc những người bạn khác – không có sự tôn trọng nào dành cho tôi hoặc rất coi thường tôi bởi vì họ tin những gì anh Hai nói. Ngay cả khi tôi viết thư về cho gia đình kể cho Bố và các anh các chị nghe cũng không ai tin tôi bởi vì mỗi lần anh Hai về quê ăn tết anh rất hào phóng. Anh cho tiền tất cả mọi người, ngay cả đám con nít hàng xóm đứng ngay gần đó anh cũng không ngần ngại rút ra cả trăm ngàn mừng tuổi cho chúng, từng đứa một. Một bà dân tộc vác một bao tải măng tươi vừa hái trên rừng về, chị dâu tôi đang trả giá để mua 2 bó anh nhìn thấy thế mua luôn cả bao tải, thấy rẻ quá anh còn rút ra cho bà dân tộc ấy số tiền gấp 20 lần cái bao tải măng của bà ấy kiếm được…chính vì thế khi tôi còn là con nít – đéo có tiền thì nói sẽ đéo có ai nghe đâu…thật đấy.
Tôi chỉ không thích khi anh nói những gì là không thật hoặc thổi phồng một cách quá đáng. Ví dụ như anh về quê thì nói là “anh lo cho cô H học hành đầy đủ, mua xe đạp mới cáu sắp tới sẽ mua xe máy cho cô ấy đi” hoặc là “cô H ở trong ý (ý là trong nam) ăn chơi lắm, quần áo toàn mặc vải mỏng tang” hoặc là “có mấy thằng lính anh nó thích cô ấy tới nhà chơi nhưng cô ấy quê quá, chả biết tiếp khách cũng chả biết nói chuyện” v..v…đấy là ở quê vì người ở quê lúc đó các anh các chị tôi làm gì biết Sài gòn là thế nào đâu, đi xa nhất là Hà nội hoặc hồ Ba Bể là hết, Sài gòn là một thế giới xa xỉ mà họ chưa nghĩ tới…
Còn với gái thì anh cũng sẽ bổn cũ soạn lại kiểu như “em nấu ăn ngon đấy chứ cái H nó ngu lắm, nhà quê lắm chả nấu được như vậy” hoặc là “em mua bưởi này ngon đấy chứ cái H nó mua cái bưởi gì mà chua loét, ngu đến mức chả biết bưởi nào ngon”..v..v. Mẹ kiếp, nếu cho gái 10 ngàn đi chợ thôi mà phải nấu 2 bữa 2 món thịt khác nhau cộng rau khác nhau mà còn có tiền mua được quả bưởi năm roi thứ thiệt (ít nhất cũng là bốn ngàn đồng lúc đó) thì gái cũng ngả nón chào…tôi không thanh minh cũng chẳng bận lòng nhưng cái hố ngăn cách giữa tôi và gái càng ngày càng nứt toác…