Tuần lễ đó trôi qua thật nặng nề, hai phe không ai nói chuyện với ai. Anh thì chỉ nói chuyện với Hằng nhưng lúc nào cũng nhăn nhó không còn đùa giỡn như trước kia nữa. Khi ăn cơm (anh nấu) tuyệt nhiên không mời/gọi tôi xuống ăn chung mà thực sự họ coi như tôi không hiện hữu. Sáng ra tôi đi ra khỏi nhà và tối mới về, ăn cơm xong tôi đi ngủ, cứ thế. Tôi hay sang nhà Loan và có ý định sẽ nhờ L đi thuê nhà giúp lỡ tôi có dọn ra ngoài.
Sang đầu tuần tiếp theo L (con út của cô Duyệt – partner của bố tôi trước kia) từ ngoài bắc vào. Em này như đã nói ở tập trước – là em khá xinh, cao, trắng trẻo, lại nhanh nhẹn vì thế trai theo em cũng nhiều. Em vào ở 3 ngày ở nhà tôi, nhưng cứ chiều đến thì có trai đem xe hơi đến đón. Tôi biết em làm gái vì ở quê các chị đã nói cho tôi biết từ vài lá thư trước.
Em quen và thân với hai anh tài xế xe khách Bắc
Trong vòng 2 ngày Loan và Khương (bạn của Loan) nhanh chóng tìm phòng cho tôi. Tôi tranh thủ ghé nhà đó xem phòng và đặt cọc. Tôi không còn lựa chọn nào khác dù căn nhà tôi thuê nó nằm trong khu ổ chuột phức tạp hẻm 133 Tô Hiến Thành – nó hơi xéo xéo và đối diện với hẻm 132 của nhà anh Hai tôi. Nhưng gấp quá rồi, cứ gật đầu thôi. Căn nhà đó bé tí, chẳng biết là hình gì nữa. Bề ngang 2.8m, bề dọc 2,5m. Chủ nhà là một bà trung niên có 2 con gái, đứa lớn 18 tuổi bán hột vịt lộn và sống vật vạ ở khu vực Q4, nó lèng phèng với một thằng gangster và có 1 nhóc con trai 8 tháng quẳng cho mẹ nuôi và nó đi bụi – thằng chồng hờ thì vào tù, đứa thứ hai 12 tuổi rất xinh và ngoan. Ban ngày mở cửa vào là chỗ bà chủ nhà và thằng cháu tám tháng ngủ, góc bên trái là cái chiếu và nệm cuộn lại, góc bên phải là cái xe đạp của con bé thứ hai đi học. Vừa bước qua đó là cái bếp dầu dưới góc nhà cho bà chủ nhà nấu ăn, có cái tủ đựng chén bát bằng nhựa. Qua cái màn gió xanh xanh là cái toilet. Toilet không có cửa mà chỉ có mỗi cái màn gió đó thả xuống, nó vừa rộng chỉ đủ cho một người ngồi xuống – sau đó là cái chậu và vòi nước cho mình tắm/giặt/rửa chén bát nồi niêu xoong chảo. Nhìn lên góc bên phải là cái cầu thang gỗ dắt tới cái gác gỗ. Trước đây ba bà cháu mẹ con nhà đó ngủ trên gác gỗ này, giờ cho tôi thuê thì cả nhà dọn xuống dưới, coi như một mình tôi một cõi. Gác gỗ được dát bằng những tấm ván màu nâu cánh dán rẻ tiền, trên sàn toàn những vết trầy xước hoặc là con nít lấy dao cà lên. Bốn bức tường bằng gạch đã cũ, nham nhở cứ như thể khi làm xong cái gác gỗ này họ không còn đủ tiền mua xi măng về chát lên nữa. Trên gác gỗ có một bàn thờ bằng gỗ nho nhỏ, có vài bông hoa cúc đã héo khô cắm trong lọ.
Dưới sàn gỗ chỗ cầu thang đi lên có chiếc nắp đậy, cài lại cẩn thận, vì thế nếu ai có muốn lên phòng tôi cũng không được. Đằng trước là cái cửa sổ và vài cái ghế nhựa có vài cọng dây thép bắt chéo từ góc này sang góc kia để phơi đồ mà nếu xa xỉ người ta sẽ gọi đó là “ban công” nhưng tôi không dám gọi như thế vì nó chỉ là một cái hiên tạm bợ, nếu ai đứng ở đó mà lơ đễnh thì có thể sẽ bị rơi xuống đường bất cứ lúc nào. Nhưng tôi tạm hài lòng với cái gác gỗ này, vì ít nhiều tôi có khoảng trời riêng, tôi có chỗ trú ngụ và hơn thế nữa nó rất rẻ, chỉ có 50 ngàn đồng/tháng (năm 1997).
Hành trang người ta vào đời nào là bằng đại học này, kiến thức nọ, gia đình tài trợ thế này, vốn liếng họ có thế kia, người đỡ đầu thế này, họ hàng bề thế thế kia, còn tôi, hành trang vào đời của tôi chỉ có vài cuốn sách tiếng anh, một chiếc cặp sách và bốn chiếc quần tây, bốn chiếc áo sơ mi, một cái thắt lưng, vài chiếc áo ngực và quần lót cũ, vỏn vẹn chỉ có thế! Tôi không có cả bộ đồ ở nhà (pyjami) bởi vì khi mới vào anh Hai cho tôi may 2 bộ hoa vàng vàng, và xanh dương nhưng hơn ba năm mặc ròng rã chun nó dãn hết cả, mông đít cũng sờn rách không thể mặc được nữa nên tôi bỏ lại.
Mai thứ sáu lúc 2h chiều sẽ là ngày tôi nói tạm biệt với ngôi nhà này, ngày mai Anh sẽ đưa tôi ra bến xe Miền Đông và anh sẽ vĩnh viễn xóa bỏ được “quả bom nổ chậm” trong nhà vì con Hằng luôn nói rằng “nhà có con gái mới lớn chả khác nào có bom trong nhà vì chả biết khi nào nó sẽ nổ”, thì hôm nay thứ năm anh đi làm, tôi ở nhà đã nhanh nhẹn đem hết sách, vở, cặp sách, quần áo sang nhà 133/N kia để rồi. Tối đó là tối thứ năm tôi vẫn đạp xe lên trường dạy học coi như chẳng có chuyện gì, nhưng một mặt tôi hẹn Khương (bạn của Loan) chiều mai đem xe máy tới đón tôi ở cầu Thủ Đức…
Thứ sáu, hai thằng tài xế Bắc – Nam tới nhà nhậu với anh Hai tôi, họ bắt đầu nhậu từ 10h sáng, rồi ăn trưa và đến 1h chiều tôi thay đồ sạch sẽ ngồi sau xe máy của Anh Hai và cả bốn chúng tôi hướng ra bến xe Miền Đông. Hành lý của tôi chỉ có mỗi cái ba lô bằng da màu nâu mượn của Đạo - chị hàng xóm mà năm đầu tiên khi tôi mới vào tôi đi làm may cùng chị trên đường Cách Mạng Tháng 8. Trong hành lý cũng chỉ có mỗi cuốn sách dạy tiếng anh cho thiếu nhi, bài soạn để dạy cho buổi tối hôm ấy, đấy, ba lô của tôi chỉ có thế, nó xẹp lép, thế nhưng Anh Hai cũng chẳng thắc mắc là sao hành lý của tôi chỉ có thế bởi vì thực tế tôi không có gì cả các bạn ạ. Tôi thật sự chỉ có vài cuốn sách tiếng anh của Thầy Tâm là gia tài lớn nhất của tôi và cuốn nhật ký đầy nước mắt, ngoài ra tôi thật sự chẳng có gì ngoài một hoài bão…
…Theo lịch trình 2h chiều xe sẽ lăn bánh, khi ra đến bến xe Miền Đông là 1h45’ còn mười lăm phút nữa, anh Hai không hề đưa tiền cho tôi một đồng nào, thay vào đó anh rút ra bốn tờ một trăm ngàn màu nâu đưa cho thằng tài xế chính tên là Tài không quên dặn dò chăm sóc tôi và đưa tôi ra đến HN an toàn.
…Tút tút tút…ba lần còi xe tuýt lên báo hiệu cho tất cả hành khách bắc nam biết là xe sẽ chuyển bánh trong giây lát, đó là lúc anh Hai lấy xe máy lên ra và đi về, tôi ráo rác cố nhìn cho ra cái biển báo “Cầu thủ đức” để biết đường mà xuống vì đã hẹn với Khương ở đó. Xe vừa lăn bánh được khoảng mười phút thì cầu Thủ Đức hiện ra nhìn thấy Khương rồi nhưng không dám xuống xe vì sợ anh Hai đi theo nên ráng ngồi thêm một chút nữa, hai mươi phút sau lúc này xe đã đến địa phận Thủ đức – cầu Gò dưa - tôi đứng lên bảo anh tài xế “Anh dừng xe cho em xuống”thằng tài xế chính (Tài) mặt đỏ tía tai vì nốc bia giờ ngà ngà gật gù rồi, thằng xế phụ hất hàm hỏi: “em xuống làm gì?” tôi trả lời: “em xuống có việc” nó từ từ thắng xe và A lê hấp tôi nhảy xuống xe bảo “anh cứ ra HN đi nhé, chào anh” nó ngỡ ngàng nhưng đã quá muộn. Tôi vội vàng bắt xe ôm về trường ngồi ở phòng ghi danh cả buổi chiều ở đó và tối tôi lại bắt đầu dạy học. Dạy học xong tôi phải bắt xe ôm đi từ trường về nhà trọ, và đó là đêm tối đầu tiên trong cuộc đời tôi bắt đầu một hành trình tự lập trên chính đôi chân của mình...
Bạn biết không? đó là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời của tôi và để tôi có được là tôi của ngày hôm nay...
đoạn này là chúng tôi thích nhất